Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 395
Cập nhật lúc: 28/03/2026 17:12
“Anh Thiên Minh, ai vậy?"
Triệu Duyệt Tâm đã chỉnh đốn lại bản thân, nhắc nhở Ngô Thiên Minh.
“Hai người vào trong đi!"
Ngô Thiên Minh nói với Đinh Hồng và mẹ Đinh, quay đầu trả lời Triệu Duyệt Tâm.
“Là Viện trưởng Đinh ở đơn vị cũ của anh và phu nhân của ông ấy."
Sau khi Đinh Hồng và mẹ Đinh xách đồ vào phòng, Ngô Thiên Minh quay lại bên cạnh Triệu Duyệt Tâm.
“Viện trưởng Đinh, hai người tìm tôi là có chuyện gì sao?"
Dù biết ông vì Đinh Nhu mà đến, nhưng chuyện của Đinh Nhu, nếu không nói ra thì chuyện này cũng coi như xong xuôi.
Đúng như Đinh Hồng nghĩ, Ngô Thiên Minh nể tình Đinh Hồng bình thường vẫn luôn chăm sóc anh nên không muốn làm khó Đinh Nhu.
Bởi vì làm như vậy chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến Đinh Hồng đang sắp thăng tiến.
“Tiểu Ngô, chuyện lần này thực sự là..."
Đinh Hồng cũng không biết phải xin lỗi Ngô Thiên Minh thế nào.
Chuyện ngu ngốc mà con gái mình làm, ông làm cha mà dạy dỗ không nghiêm.
“Tiểu Ngô, là chúng tôi có lỗi với cậu, là tôi đã nuông chiều con bé Đinh Nhu quá mức, khiến nó hình thành nên cái tính nết như vậy!"
Mẹ Đinh đứng bên cạnh lên tiếng trước, tối qua lúc không tìm thấy Ngô Thiên Minh, bà đã suy nghĩ cả đêm.
Cả đêm không thể chợp mắt, nghĩ đến việc nếu Đinh Nhu thành công, Ngô Thiên Minh sẽ có kết cục như thế nào.
Tốt nhất, đương nhiên là làm con rể của bà.
Nhưng mỗi lần Đinh Hồng nhắc đến Ngô Thiên Minh trước mặt bà, mẹ Đinh chỉ cảm thấy Ngô Thiên Minh rất có thể sẽ liều ch-ết, dù bản thân có phải chịu tội lưu manh đi b-ắn bỏ thì anh cũng sẽ hủy hoại cả đời Đinh Nhu.
Muốn cứu vãn danh dự ở thời đại này là điều tuyệt đối không thể.
Chưa kể chuyện của Đinh Nhu còn có thể liên lụy đến Đinh Hồng.
Thành tựu cả đời có thể bị hủy hoại trong tay Đinh Nhu.
Vì vậy sự hối lỗi này, mẹ Đinh thực sự biết mình đã sai.
Con gái quan trọng đến mấy cũng không thể quan trọng hơn Đinh Hồng được.
“Chuyện lần này chúng tôi đã dạy dỗ con bé đó rồi, vốn dĩ định đưa nó đến tạ tội với cậu, nhưng sợ cậu càng ác cảm với nó nên không đưa đến."
Mẹ Đinh nói một cách chân thành với Ngô Thiên Minh.
“Chuyện này là hành vi cá nhân của Đinh Nhu, không liên quan gì đến Viện trưởng, hai người không cần phải như vậy đâu!"
Ngô Thiên Minh nhìn Đinh Hồng, anh không thể nhận những món quà này.
Vốn dĩ đây không phải hành vi của Viện trưởng Đinh, đó là Đinh Nhu, hai việc này anh vẫn phân biệt rất rõ ràng.
“Nhưng cậu là nể mặt tôi nên mới không nói ra sự thật."
Đinh Hồng nhìn Ngô Thiên Minh, Ngô Thiên Minh khựng lại rồi im lặng.
Quả thực là như vậy.
“Đây là lời chúc phúc tân hôn chúng tôi gửi tặng hai người!
Hai người sắp đi Kinh Thành, đây là hai vé giường nằm, chung một gian để hai người tiện chăm sóc nhau."
Đinh Hồng lấy ra một bao lì xì đỏ và hai tấm vé tàu, đặt trước mặt Ngô Thiên Minh.
“Tôi không thể nhận..."
Ngô Thiên Minh nói gì cũng không chịu nhận.
“Cậu muốn tôi phải quỳ xuống trước mặt cậu van xin sao?"
Đinh Hồng cúi đầu.
Chuyện này khiến ông cả đời này cũng không thể ngẩng đầu lên được.
“Viện trưởng Đinh!
Ông đừng như vậy!
Tôi nhận, tôi nhận là được chứ gì!"
Ngô Thiên Minh nhìn bộ dạng đó của Đinh Hồng, trong lòng cũng thấy khó chịu.
Mỗi khi có gì không hiểu, anh đều đi hỏi Viện trưởng Đinh, lần nào ông cũng giải đáp thắc mắc của anh một cách tỉ mỉ, có thể nói anh có được chút thành tựu như hôm nay phần lớn là nhờ Đinh Hồng.
Thấy ông vì Đinh Nhu mà phải khép nép như vậy, Ngô Thiên Minh thấy rất khó chịu.
“Chuyện này, mong hai người hãy giữ bí mật..."
Đinh Hồng áy náy nói, nhưng vì tương lai của con gái, ông không thể không mở lời.
“Yên tâm đi!
Chúng tôi cái gì cũng không biết!"
Ngô Thiên Minh vỗ vỗ tay Triệu Duyệt Tâm, nói một cách nghiêm túc với Đinh Hồng.
“Cảm ơn hai người."
“Còn nữa, xin lỗi cậu."
Mẹ Đinh nhận được lời hứa của Ngô Thiên Minh, tâm sự cũng coi như được buông bỏ.
Chỉ cần phía Ngô Thiên Minh được giải quyết, thì sẽ không ai biết chuyện của Đinh Nhu là giả...
Việc còn lại là tìm một tên “tội phạm"...
Đòi lại “công bằng" cho Đinh Nhu là xong.
Ngô Thiên Minh và Triệu Duyệt Tâm tiễn Đinh Hồng và mẹ Đinh đi, hai người nhìn bao lì xì đỏ và vé tàu trên bàn.
“Làm anh chịu ấm ức rồi."
Triệu Duyệt Tâm vỗ vỗ tay Ngô Thiên Minh.
“Anh có gì mà ấm ức đâu, anh là đàn ông, có chịu thiệt thì cũng không phải là anh."
Ngô Thiên Minh nắm c.h.ặ.t t.a.y Triệu Duyệt Tâm, cười nói.
“Anh là không chịu thiệt, nhưng lại thấy nghẹn khuất."
Cũng giống như anh hiểu Triệu Duyệt Tâm, Triệu Duyệt Tâm cũng hiểu rõ Ngô Thiên Minh như vậy.
Anh là một người kiêu ngạo như thế mà.
“Có em ở đây, không nghẹn khuất!
Anh thấy thoải mái cả người."
Ngô Thiên Minh cười nói, bẹo mũi Triệu Duyệt Tâm một cái.
Nếu Triệu Duyệt Tâm không đến, anh quả thực sẽ thấy nghẹn khuất, dù Đinh Hồng có đến tạ tội thì anh vẫn thấy nghẹn khuất.
Nhưng Triệu Duyệt Tâm đã đến, hơn nữa còn là mỹ nhân cứu anh hùng, cứu anh ra khỏi tay của người phụ nữ ác độc kia.
Sự nghẹn khuất của Ngô Thiên Minh bỗng chốc tan biến.
“Đi!
Về Kinh Thành!
Đến đơn vị mới là nộp đơn xin kết hôn ngay!"
Ngô Thiên Minh nắm tay Triệu Duyệt Tâm, hào hứng nói.
Chỉ hận không thể đến Kinh Thành ngay lúc này.
Chương 322 Có quý nhân phù trợ
Trên chuyến tàu đi Kinh Thành, Ngô Thiên Minh ân cần rót nước cho Triệu Duyệt Tâm.
Cô nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, còn anh thì nhìn cô.
“Anh đừng cứ nhìn em mãi thế chứ..."
Triệu Duyệt Tâm bị anh nhìn đến mức tim đ-ập thình thịch, liếc Ngô Thiên Minh một cái, bảo anh thu liễm lại chút.
“Có vợ để nhìn thì việc gì phải nhìn phong cảnh...
Phong cảnh sao đẹp bằng vợ anh được."
“Nhìn mãi không thấy chán."
Ngô Thiên Minh nhìn Triệu Duyệt Tâm nói một cách thẳng thắn, anh không phải muốn nhìn cô mà là không kìm được muốn nhìn.
Đôi mắt này anh không khống chế nổi.
“Đúng rồi, sao em lại đột nhiên muốn đến tìm anh?"
Ngô Thiên Minh mãi vẫn không hiểu nổi tại sao Triệu Duyệt Tâm lại xuất hiện trước mặt anh.
“Em nhận được thư của anh, anh nói bị chuyện gì đó làm vướng chân..."
Triệu Duyệt Tâm nhớ lại chuyện này, không kìm được đỏ mặt.
