Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 464
Cập nhật lúc: 28/03/2026 19:10
“Đỗ Cường giải thích với Tiêu Vũ Cầm.”
Nghe xong lời của Đỗ Cường, đôi mắt Tiêu Vũ Cầm đỏ lên.
Không còn người thân sao?
“Được, mẹ rất vui, lại có thêm một đứa con trai nữa!”
Tiêu Vũ Cầm thu xếp lại cảm xúc, vội vàng dắt Đỗ Cường vào nhà.
“Nào, Đoàn Đoàn, Viên Viên, đây là chú của các con!”
Tiêu Vũ Cầm giới thiệu với Đoàn Đoàn và Viên Viên đang chạy lại.
“Chú ạ!”
“Cháu chào chú ạ~”
Đoàn Đoàn và Viên Viên vui vẻ chào Đỗ Cường.
Giọng nói trẻ con nũng nịu lập tức làm trái tim Đỗ Cường tan chảy.
“Ừ, chú chào hai cháu.”
Đỗ Cường vui mừng khôn xiết.
Từ trong ng-ực, anh móc ra hai cái phong bao đỏ, đặt vào tay hai đứa nhỏ.
“Đây là quà gặp mặt chú tặng hai cháu, cầm chắc nhé!”
“Cái này không được, không được đâu!”
Tiêu Vũ Cầm nhìn thấy phong bao dày cộm đó, vội vàng đẩy lại.
“Mẹ, mẹ lại khách sáo rồi đúng không?
Ba năm rồi mới gặp được người chú này, quà gặp mặt này dày một chút cũng là nên mà!”
Đỗ Cường nghiêm túc nói.
“Nào, chú còn mua đồ chơi cho hai cháu nữa, ai muốn đi xem với chú nào?”
Đỗ Cường đã có chuẩn bị từ trước, Đoàn Đoàn lập tức sà vào lòng Đỗ Cường.
“Chú ơi, Đoàn Đoàn đi ạ!”
“Viên Viên cũng muốn đi.”
Đoàn Đoàn chỉ vào Viên Viên đang mím môi, biết em trai cũng muốn đi.
Đỗ Cường bế xốc luôn cả Viên Viên lên.
“Vậy thì cùng đi!”
Đỗ Cường hớn hở nói.
Đoàn Đoàn và Viên Viên nhìn thấy một xe đầy đồ chơi, hai cặp mắt to tròn chớp chớp, hoa cả mắt.
Chương 376 Đỗ Cường nhận mẹ
“Nhiều thế này, đều là của Đoàn Đoàn và Viên Viên sao ạ?”
“Tất nhiên rồi!
Chú cũng không biết các cháu thích gì, nên chú cứ mua hết về luôn!”
Đỗ Cường cười nói với hai đứa trẻ.
“Chú ơi, cháu lấy cái này là được rồi ạ!”
Đoàn Đoàn và Viên Viên nhìn Đỗ Cường một cái, không hề giống những đứa trẻ khác reo hò ầm ĩ.
Mà là hai ngón tay nhỏ chỉ vào một chiếc xe hơi nhỏ trong đó, kiên định chỉ lấy một cái này là đủ rồi.
“Tất cả chỗ này đều là của các cháu mà!”
Đỗ Cường nhấn mạnh lại một lần nữa.
Đoàn Đoàn và Viên Viên lắc đầu, hai khuôn mặt nhỏ đều tỏ vẻ không đồng tình.
“Mẹ nói rồi ạ, hai chúng cháu phải biết yêu quý từng món đồ chơi, không được có mới nới cũ!”
Đoàn Đoàn nghiêm túc nói.
“Nhiều đồ chơi thế này, chúng cháu chơi không hết đâu ạ.”
Viên Viên cũng nói thêm.
“Chú ơi, chúng cháu chỉ lấy chiếc xe xe kia là được rồi ạ!
Chú có thể mang những thứ này trả lại ạ!”
Đoàn Đoàn ngước khuôn mặt tươi cười với Đỗ Cường.
Mặc cho Đỗ Cường có nói thế nào rằng tất cả đồ chơi này đều là của hai đứa, Đoàn Đoàn và Viên Viên vẫn kiên trì chỉ lấy chiếc xe nhỏ kia là được.
Đỗ Cường bất lực, chỉ đành ôm chiếc xe nhỏ ra đưa cho hai đứa.
“Cảm ơn chú, Đoàn Đoàn thích chú lắm.”
Đoàn Đoàn ôm chiếc xe, vui vẻ nói với Đỗ Cường.
“Cảm ơn chú ạ.”
Đoàn Đoàn cúi đầu chào Đỗ Cường một cách rất trịnh trọng, làm Đỗ Cường nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Nhận được đồ chơi mới, Đoàn Đoàn và Viên Viên vui sướng chạy đi khoe với Tiêu Vũ Cầm.
Đỗ Cường vẻ mặt thẫn thờ, nhìn sang Tần Vũ và Hạ Lan.
“Đây là quy tắc em đặt ra cho hai đứa nhỏ!”
Hạ Lan mỉm cười giải đáp.
“Trẻ con mà có quá nhiều đồ chơi, sẽ bị hoa mắt, không tốt cho việc rèn luyện sự tập trung!”
Sau khi sinh hai đứa nhỏ, Hạ Lan đã ước định với Tần Vũ và Tần Tuấn.
Tuyệt đối không được vì con đòi cái gì là mua cái đó, đặc biệt là đồ chơi, tuyệt đối không được thấy cái mới là mua cái mới, tạo thói quen có mới nới cũ.
Đồ chơi cũ còn chưa chơi hiểu hết mà cứ liên tục đưa đồ chơi mới, chỉ làm phá hỏng sự tập trung của trẻ, khiến chúng dễ bị xao nhãng.
Thậm chí đôi khi vì hoa mắt quá mà không biết nên chơi món nào.
Cũng rất khó kiên trì chơi một món đồ chơi lâu, cứ thấy cái mới là muốn thay đổi.
“Vẫn là chị dâu lợi hại, mấy chuyện này em chẳng biết tí gì, em chỉ nghĩ là có cái gì hay thì mang hết cho chúng!”
“Nhiều đồ chơi thế này…”
Đỗ Cường gãi gãi đầu.
“Không thể bán lại được sao?”
Hạ Lan hỏi.
“…”
Đỗ Cường lại gãi đầu.
“Để em đi trả nhé!”
Hạ Lan đại khái là hiểu ý của Đỗ Cường rồi, anh là một cục trưởng, lúc mua đồ chắc chắn là tiền hô hậu ủng.
Nếu để người ta biết anh đi trả hàng…
“Cảm ơn chị dâu.”
Đỗ Cường thở phào nhẹ nhõm, đôi khi thật sự rất hâm mộ đại ca, có thể có được một người vợ như chị dâu.
Tối hôm đó, Tiêu Vũ Cầm đã làm một bàn đầy thức ăn, Đỗ Cường nếm thử tay nghề này.
Mắt liền trợn tròn.
“Đúng không?”
Hạ Lan là người hiểu rõ nhất tại sao Đỗ Cường lại có phản ứng đó, bởi vì hương vị mà Tiêu Vũ Cầm làm, có thể nói là cực kỳ giống với Tần Vũ.
“Là sao cơ ạ?”
Tiêu Vũ Cầm tò mò hỏi.
“Đúng vậy!
Thật sự là y hệt luôn!”
Đỗ Cường đầu tiên là đáp lại lời của Hạ Lan, sau đó quay đầu cười với Tiêu Vũ Cầm.
“Mẹ, cơm mẹ làm, vị thật sự y hệt đại ca luôn ạ!”
“Thật sao?”
Trước đây Tiêu Vũ Cầm từng nghe Hạ Lan nói vậy, bà luôn nghĩ đó chỉ là lời xã giao của Hạ Lan, giờ Đỗ Cường là người thứ hai nói thế.
Khiến bà không thể không tin vào sự thật của câu nói này.
“Tất nhiên là thật rồi ạ!”
Đỗ Cường giơ ngón tay cái lên.
“Hồi xưa lúc đại ca chưa cưới chị dâu, em là người mong chờ đại ca đến tìm em nhất đấy!
Vì hễ đại ca đến là nhất định sẽ nấu cơm cho em ăn…”
“Em thèm cái vị đó lắm luôn…”
Đỗ Cường cười nói.
“Nếu thích thì sau này cũng qua đây ăn cơm cùng gia đình!”
Tiêu Vũ Cầm được nịnh đến vui vẻ, nói xong mới sực nhớ ra, Đỗ Cường không ở trong thôn.
“Ôi chao!
Xem tôi kìa, quên mất là cậu không ở trong thôn…”
“Không sao, đợi lúc Lan Lan đi làm, mẹ bảo nó mang một ít cho con!”
