Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 485
Cập nhật lúc: 28/03/2026 19:13
“Lời Trần Thanh nói rất đẹp tai, Hạ Lan nghe vậy cũng không nhịn được mà mỉm cười.”
“Vậy thì tôi hời to rồi.”
Hạ Lan cười nói.
“Đợi một chút, tôi lấy món đồ rồi đi ngay.”
“Được!”
Trần Thanh nhìn đồng hồ, vẫn còn chút thời gian, cứ tưởng Hạ Lan phải về phòng thay quần áo trang điểm một chút, kết quả Hạ Lan chỉ về phòng lấy tài liệu rồi đi ra luôn.
“Mẹ, con ra ngoài một lát ạ.”
“Được!”
Tiêu Vũ Cầm đang trông Đoàn Đoàn và Viên Viên, vẫy vẫy tay với Hạ Lan.
“Đoàn Đoàn, Viên Viên, mẹ đi một lát sẽ về ngay.”
“Vâng ạ.”
“Mẹ về nhanh nhé.”
Đoàn Đoàn và Viên Viên gật đầu, quyến luyến nhìn bóng lưng Hạ Lan rời đi.
Hạ Lan theo Trần Thanh lên xe ô tô, Trần Thanh nhìn tài liệu trong tay Hạ Lan, không biết đây là thứ gì.
Đến hội trường, chính là hội trường hội nghị của Cục Công Thương.
Ngoại trừ vài nhân viên công tác, những người còn lại đều là nhận được tin tức, đến tham gia đấu thầu.
Hạ Lan nhìn thấy vài gã trùm giàu nứt đố đổ vách tay cầm hạt ngọc, không ngừng xoay tròn.
Đây cứ như là biểu tượng của sự giàu sang, phô trương giá trị tài sản của mình vậy.
Nhìn đôi hạt ngọc kia là biết không phải vật phàm rồi.
Hạ Lan nhìn các ông đàn ông đấu đ-á lẫn nhau, chỗ nào cũng phô trương sự ưu việt của mình, cứ như sợ người khác không biết mình có tiền không bằng.
“Hôm nay triệu tập mọi người đến đây, chắc mọi người cũng biết là chuyện gì rồi, cửa hàng bách hóa hiện đang tồn đọng không ít hàng, mọi người chỉ cần vận hành một chút, chắc chắn sẽ không lỗ đâu!”
Sau khi Trần Thanh đưa Hạ Lan vào trong liền rời đi, khi anh ta xuất hiện trở lại thì đã là vị lãnh đạo tay cầm văn kiện.
Hạ Lan không lên tiếng, quan sát xem bọn họ có cái nhìn thế nào về cửa hàng bách hóa.
“Mọi người chẳng phải đang lừa người sao?
Cái cửa hàng nát này mà thế mà lại còn đòi nhiều tiền thế?
Hàng tồn bên trong đều là hàng cũ, có bán ra được hay không còn là cả một vấn đề đấy.”
“Vả lại, cửa hàng bách hóa này xảy ra chuyện, ở đây ai mà chẳng biết cơ chứ?”
“Cái giá này của mọi người, chúng tôi không chấp nhận được.”
Trần Thanh vừa dứt lời, đã có kẻ bướng bỉnh lên tiếng phản bác lời của anh ta.
Dù sao cái cửa hàng bách hóa này trông thì có vẻ ổn, nhưng thực tế bên trong toàn là hố, từng khoản nợ thối nát, trước kia kiếm được tiền, đó cũng đều là vì nguồn hàng tốt lại nhiều.
Hai năm nay rõ ràng không được kinh doanh tốt, cộng thêm việc hộ cá thể đã dần xuất hiện, mọi người mua đồ cũng không nhất định cứ phải đến cửa hàng bách hóa nữa.
Làm ăn đương nhiên sa sút đi không ít.
Những người có mặt ở đây đều là những người từng có bản lĩnh, chút mánh khóe này, còn ai có thể bị anh ta ba câu hai lời mà lừa được chứ.
“Anh cứ nói cho chúng tôi biết, các anh có chính sách hỗ trợ gì đi!
Thứ chúng tôi muốn nghe là cái đó!”
Một người đàn ông khác thẳng thừng nói.
Nói trắng ra, ông ta căn bản không coi cái cửa hàng bách hóa này là mối làm ăn có thể đổi đời kiếm tiền, ông ta càng muốn biết là dọn dẹp cái đống lộn xộn này xong, ông ta có thể nhận được lợi ích gì.
Không ít người đều lần lượt gật đầu.
“Cái đống tiếp nhận rõ ràng là thứ lỗ vốn này, ai thích làm thì làm!”
“Chứ còn gì nữa, các anh đừng có coi chúng tôi là những kẻ ngốc, hôm nay muốn tôi tiếp thủ thì hãy đưa ra thứ gì thực tế đi.”
“Nếu không chúng tôi sẽ không màng đến sự sống ch-ết của cái cửa hàng này đâu.”
“……”
Trần Thanh mím môi, biết ngay là đối phó với đám người này chẳng dễ dàng gì.
Một lũ hám lợi.
Hạ Lan nhìn những người này, biết ngay bọn họ không phải mang ý định kiếm tiền mà đến, cũng chẳng có ý định đại phát thiện tâm gì.
Đến chính là muốn ép xem Trần Thanh còn có thể đưa ra được thứ gì tốt hay không.
Trần Thanh đang chuẩn bị đứng dậy, Hạ Lan thong thả lên tiếng.
“Mấy vị đại ca đây đều không muốn kiếm tiền, vậy món tiền này hay là để tôi đến kiếm nhé?”
Hạ Lan cất cao giọng, giọng nữ trong trẻo tức khắc khiến đám đàn ông này sững lại.
Đột ngột quay đầu, thấy thế mà lại có một nữ đồng chí ở đây, từng người một đều trợn tròn mắt.
“Ái chà?
Ở đâu ra một nữ đồng chí thế này?”
“Trông còn rất xinh xắn, sao nào?
Đồng chí cũng có ý tưởng à?”
“Cửa hàng bách hóa này cô dám lấy à?
Thật hay đùa đấy?
Anh em chúng tôi không mắc cái bẫy khích tướng này của cô đâu nhé?”
“Cô chắc không phải là Cục trưởng Trần cố ý sắp xếp ở đây, muốn lợi dụng cô để khích chúng tôi đấy chứ?”
“Nếu cô thật sự dám lấy, chúng tôi thật sự dám nhường!
Anh em thấy có đúng không?”
Thấy sự xuất hiện của người phụ nữ, bọn họ lập tức bật chế độ chế giễu.
Xưa nay chưa bao giờ coi phụ nữ ra gì, đặc biệt là một người phụ nữ nói với họ rằng muốn kiếm tiền trước mặt họ.
Mấy gã đàn ông cười ha hả, đều không coi Hạ Lan ra gì.
Chương 393 Tần Tuấn đến rồi
“Tôi dám lấy mà!
Mọi người dám nhường là tôi dám lấy!
Mọi người chê bai, tôi không chê bai đâu ạ…”
Khóe môi Hạ Lan nở nụ cười tự tin, nhìn mấy gã đàn ông, khẽ cười nói.
“Cô bốc phét hơi quá rồi đấy, chỉ một nữ đồng chí như cô mà còn dám chạy đến đây thể hiện cơ à?”
“Chứ còn gì nữa, đây không phải trò chơi đồ hàng đâu, cô vẫn là nên ngoan ngoãn về nhà nấu cơm đi thì hơn?!”
“Đúng đấy, nhường cho cô đấy, có bản lĩnh thì làm cho nó sống lại đi, chúng tôi tuyệt đối sẽ không có ý kiến gì đâu.”
Mấy gã đàn ông nhìn nhau cười, ánh mắt đ-ánh giá Hạ Lan mang theo sự khinh miệt.
Căn bản không tin Hạ Lan có thể vực dậy cửa hàng bách hóa này.
“Vậy thì cảm ơn mấy vị đại ca đã nhường nhịn ạ!”
Khóe môi Hạ Lan nhếch lên, hoàn toàn không để sự chế giễu của họ vào mắt, đi đến trước mặt Trần Thanh.
“Mấy vị đại ca đây đều không cần, tôi tự ứng cử mình, Cục trưởng Trần chắc cũng sẽ không chê tôi là một nữ đồng chí chứ?”
Lời của Hạ Lan khiến Trần Thanh ngẩn ra, vội vàng phối hợp đứng dậy.
“Đó là đương nhiên, chúng tôi tuyệt đối sẽ không kỳ thị nữ đồng chí, phụ nữ cũng có thể gánh vác nửa bầu trời mà!”
Trần Thanh nhìn mấy gã đàn ông sau lưng Hạ Lan, mấy gã đó không ngờ Trần Thanh thế mà lại coi là thật, nhìn Hạ Lan và Trần Thanh một cái.
“Hừ, thật là lãng phí thời gian của tôi.”
“Nói ra thì đúng là cười ch-ết người ta mất!”
