Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 49
Cập nhật lúc: 28/03/2026 10:11
“Trải qua một buổi sáng không nghỉ ngơi, các nhân viên bán hàng đều mệt lử.”
Trưởng phòng Dương vỗ tay cười nói với mọi người.
“Các đồng chí vất vả rồi, hôm nay mọi người đều làm rất tốt.
Bữa trưa hôm nay, mỗi người hai cái bánh bao thịt lớn!”
“Oa!
Cảm ơn lãnh đạo!”
Vừa nghe thấy bánh bao thịt lớn, mọi người đang mệt mỏi lập tức mắt sáng rực lên.
Đua nhau vỗ tay.
Trưởng phòng Dương liếc nhìn Hạ Lan một cái, hài lòng gật gật đầu.
Nếu không phải lúc nãy Hạ Lan nhắc nhở ông, buổi trưa mọi người chắc chắn sẽ không rảnh rỗi đi ăn cơm như trước, đề nghị Trưởng phòng Dương giải quyết vấn đề ăn uống cho mọi người, thì Trưởng phòng Dương cũng không nghĩ ra.
Hạ Lan mỉm cười nhẹ, giấu đi công lao của mình.
Qua hoạt động buổi sáng, thật sự đã thấy rõ doanh thu.
Để được bốc thăm, mỗi khách hàng vào cửa ít nhất đều mua một thứ đồ.
Kho hàng quà tặng trực tiếp giảm đi hơn một nửa, có thể thấy uy lực của sự mi-ễn ph-í này lớn đến nhường nào.
Trưởng phòng Dương cho người mang bánh bao thịt lớn đến.
Lúc nghỉ trưa, mỗi người hai cái bánh bao thịt lớn, ai nấy đều ăn uống thỏa thuê, tiếng cười nói rộn ràng.
Hạ Lan lẳng lặng cất đi một cái bánh bao thịt lớn.
Đang lúc nhớ tới Tần Vũ thì Tần Vũ đã xuất hiện, hơn nữa trên tay còn mang theo hộp cơm đi tới.
“Anh...
đến rồi à?”
Hạ Lan thấy Tần Vũ, vui mừng nói.
“Vừa vặn thấy mọi người nghỉ ngơi, anh mang cơm đến cho em.”
Tần Vũ đặt hộp cơm trước mặt Hạ Lan.
Tất cả mọi người đều nhìn Tần Vũ và Hạ Lan, còn có người tụ tập lại một chỗ không biết thầm thì cái gì, Hạ Lan cũng chẳng buồn để tâm đến họ.
Kéo Tần Vũ ra chiếc ghế bên ngoài, mong chờ mở hộp cơm ra.
Tần Vũ xào cho cô một món cà tím và bắp cải xào miến.
Nhìn lớp dầu bóng loáng trên miếng cà tím là biết Tần Vũ hào phóng cho dầu thế nào, trông thôi đã thấy thèm rồi.
Hạ Lan không đợi được nữa nếm thử một miếng, đôi mắt hạnh phúc nheo lại.
“Ngon lắm ạ.”
Hạ Lan không tiếc lời khen ngợi.
Trong mắt Tần Vũ thoáng qua một tia vui vẻ, khóe môi hơi nhếch lên.
Hạ Lan lập tức đặt cái bánh bao thịt lúc nãy mình cất đi vào tay Tần Vũ.
“Lãnh đạo tụi em chia cho mỗi người hai cái bánh bao thịt đấy, chúng mình mỗi người một cái.”
Hạ Lan cười nói với Tần Vũ.
Ăn kèm với món cà tím và bắp cải xào miến Tần Vũ mang tới, Hạ Lan đã có một bữa thật ngon lành.
Nhìn cái bánh bao thịt lớn vẫn còn một nửa trong tay mình, Hạ Lan ăn thức ăn của Tần Vũ đã no rồi, ngược lại lại thừa cái bánh bao.
Đôi mắt to vô tội chớp chớp, nhìn về phía Tần Vũ.
Tần Vũ xoa đầu Hạ Lan.
“Ăn no thật rồi à?”
“Thật... no rồi, ợ.”
Hạ Lan nghiêm túc gật đầu, đột nhiên không kìm được, nấc cụt một cái nhẹ trước mặt Tần Vũ.
Mặt Hạ Lan đỏ bừng lên trông thấy ngay tức khắc.
Hai người nhìn đối phương, không nhịn được mà bật cười.
“Tiểu Hạ!”
Trưởng phòng Dương đang dáo dác tìm Hạ Lan, Hạ Lan vội vàng thưa.
“Cháu ở đây ạ.”
“Em cứ đi bận đi!
Chỗ này để anh dọn.”
Tần Vũ nói với Hạ Lan.
“Vậy anh Vũ, em đi làm trước nhé.”
Hạ Lan gật đầu, sau đó xoay người chạy về phía Trưởng phòng Dương.
Tần Vũ nhìn theo bóng lưng Hạ Lan, thấy cô hội quân với Trưởng phòng Dương xong, Trưởng phòng Dương dẫn cô vào trong bách hóa, trong mắt Tần Vũ thoáng qua một tia khó chịu.
Anh còn chưa báo được “thù" hồi sáng với vợ nữa!
Sau giờ nghỉ trưa và được bổ sung hàng kịp thời, những quầy hàng suýt soát trống trơn lại một lần nữa đầy ắp hàng hóa.
Nhờ vào tâm lý khoe khoang của đợt khách đầu tiên đã “ăn được cua", đợt khách thứ hai lại một lần nữa ùa vào cửa hàng bách hóa.
Không còn nghi ngờ gì nữa, ngày đầu tiên của hoạt động vô cùng thành công.
Giám đốc nhà máy luôn theo sát chuyện này, ngay khi hoạt động ngày đầu kết thúc, Trưởng phòng Dương đã được giám đốc khen ngợi một trận.
Lúc Trưởng phòng Dương quay lại, gương mặt tươi như hoa nở.
Cái tên Hạ Lan cũng từ miệng Trưởng phòng Dương mà được tuyên dương ra ngoài.
Nhìn thấy vợ mình thành công, trong mắt Tần Vũ mang theo một tia tự hào.
Khi anh đến văn phòng của Đỗ Cường, Đỗ Cường đang rầu rĩ.
Thấy Tần Vũ đến, Đỗ Cường càng tỏ vẻ oán trách.
Uổng công cậu ta cứ tưởng đại ca thương xót mình, làm mấy món nhắm đợi cậu ta về uống r-ượu.
Kết quả đầu tiên là quăng cho cậu ta một hòn than nóng bỏng tay, đợi cậu ta dẫn đàn em vất vả lắm mới tạm thời tống giam được nghi phạm.
Về đến nhà chờ đợi cậu ta, lại là một cái bếp trống không.
Thức ăn gì, r-ượu gì, tình anh em gì, toàn là giả dối hết.
Ông anh trọng sắc khinh bạn, đến cái bánh bao cũng không để lại cho cậu ta.
Tội nghiệp cậu ta đói cả một đêm...
“Làm cái gì mà nhìn anh như thế!”
Tần Vũ vẻ mặt khó hiểu nhìn Đỗ Cường, không hiểu sao cậu ta lại nhìn mình bằng ánh mắt đó.
“Chẳng phải anh mượn bếp nhà em sao?
Em cứ tưởng anh thương xót anh em, nấu cơm cho em ăn chứ!
Kết quả...”
Đỗ Cường oán hận nói.
“Anh là nấu cơm cho chị dâu cậu, chẳng phải cậu đều ăn ở cơ quan sao?”
Đối mặt với sự chỉ trích của Đỗ Cường, Tần Vũ nhất quyết không thừa nhận.
“...”
Đỗ Cường biết là mình đã hiểu lầm tình cảm, nhưng vẫn thấy oán hận quá.
“Chuyện hôm qua của anh là thế nào?
Thật sự quá tàn khốc.”
Đỗ Cường nhìn Tần Vũ hỏi.
Cảnh tượng hôm qua đến giờ Đỗ Cường vẫn không thể quên được, tướng ch-ết của nạn nhân quá đáng sợ, sự việc quá tàn khốc, khiến cậu ta giờ vẫn không biết nên xử lý thế nào.
“Người đó là ai vậy?
Phạm tội gì mà bị đối xử như thế?”
Đỗ Cường cứ nghĩ đến cảnh đó là lại thấy khó chịu.
“Hành vi tàn ác, nhưng thuộc loại tội đáng muôn ch-ết.”
Tần Vũ thản nhiên nói, rồi kể chuyện Thanh Long cho Đỗ Cường nghe.
Sau khi nghe xong, những nỗi lo lắng trên mặt Đỗ Cường đều tan biến.
“Tội đáng muôn ch-ết thì em yên tâm rồi!
Em biết phải làm thế nào rồi.”
Đỗ Cường thở phào nhẹ nhõm.
Người này trên mặt không điều tra được gì, toàn là lời hay ý đẹp.
Cậu ta còn tưởng là người tốt bị kẻ xấu t.r.a t.ấ.n g-iết hại.
Không ngờ là đen ăn đen.
Vậy thì không sao rồi.
“Còn hai nơi này nữa, lúc nào rảnh cậu cho người đến quét sạch đi.”
Tần Vũ lấy b.út của Đỗ Cường, viết hai địa chỉ lên giấy.
Đỗ Cường nhìn Tần Vũ một cái, lặng lẽ gật đầu.
“Đừng nhìn anh như vậy, mại dâm, c-ờ b-ạc, m-a t-úy, anh sẽ không chạm vào.”
Tần Vũ liếc Đỗ Cường một cái, nói.
“Anh chỉ kiếm tiền lương thiện thôi.”
