Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 51
Cập nhật lúc: 28/03/2026 10:11
“Công việc đơn giản, vả lại mỗi bộ phim ít nhất cũng kéo dài từ một tiếng trở lên, trong thời gian này anh muốn làm gì cũng được, muốn tự mình đi xem phim cũng xong.”
Tần Vũ gật đầu, còn nửa tiếng nữa mới đến đợt soát vé tiếp theo, anh bèn ngồi xuống ghế.
Mã Đào liếc nhìn Tần Vũ một cái, nhỏ giọng hỏi.
“Tôi tên Mã Đào, đồng chí Tần Vũ này, anh có quan hệ gì với Chủ nhiệm Lưu không?”
Tần Vũ đạm mạc lắc đầu.
“Tôi với ông ấy không có quan hệ gì.”
“Anh với ông ấy không có quan hệ gì mà ông ấy lại giao việc soát vé cho anh sao?”
Mã Đào rõ ràng là không tin.
Công việc soát vé vốn đã được sắp xếp xong xuôi cho Lý Minh đảm nhiệm rồi.
Nhưng Tần Vũ vừa đến, Chủ nhiệm Lưu lập tức gạt phăng chuyện đã hứa với Lý Minh, giao việc soát vé cho Tần Vũ.
Chuyện này nếu không có chút quan hệ thì làm sao anh có thể “thơm" hơn cả tiền được chứ.
“Công việc này vốn dĩ là của anh Lý Minh kia sao?”
Tần Vũ tò mò hỏi.
Thảo nào lúc nãy anh quay lại văn phòng, người kia cứ dùng ánh mắt kỳ quái nhìn anh mãi.
Thì ra là vì anh cướp mất công việc của gã sao?
“Anh ấy vốn là nhân viên chiếu phim trong văn phòng, muốn chuyển sang vị trí soát vé, Chủ nhiệm Lưu vốn dĩ đã đồng ý rồi đấy!”
Mã Đào vẻ mặt phức tạp nói.
Vừa nãy họ đang bàn bạc chuyện đó thì Tần Vũ đến.
Lý Minh đã tặng Chủ nhiệm Lưu không biết bao nhiêu quà cáp, còn hứa sẽ bỏ ra một trăm đồng để nhờ Chủ nhiệm Lưu giao việc soát vé cho gã.
Mắt thấy sắp được tiếp quản đến nơi thì lại nhảy ra một Trình Giảo Kim.
“Gã bảo cậu đến nói với tôi chuyện này à?”
Tần Vũ khẳng định.
“...
Tôi cũng chỉ là làm hết bổn phận thôi.”
Mã Đào nghẹn lời, đúng là Lý Minh nhờ gã nói vài câu trước mặt Tần Vũ, hy vọng Tần Vũ có thể trả lại công việc cho gã.
“Xin lỗi, tôi cũng cần công việc này.”
Tần Vũ vô tình từ chối.
Mã Đào biến sắc, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ bỏ mặc Tần Vũ tại chỗ rồi xoay người bỏ đi.
Tần Vũ nhìn theo bóng lưng gã, đây mà là làm hết bổn phận sao?
Cảm giác như đang giận quá hóa thẹn ấy nhỉ?
Chương 44 Mối quan hệ tay ba phức tạp
Tần Vũ đang suy nghĩ thì ông bác quét dọn lúc nãy đi tới.
“Chàng trai, cháu trở thành nhân viên soát vé rồi hả?”
“Bác Bạch, sao bác biết hay vậy?”
Tần Vũ cười hỏi.
“Cái rạp chiếu phim này chẳng có chuyện gì qua mắt được lão Bạch ta đâu!”
Ông bác đắc ý nói.
“Ta họ Bạch, cháu cứ gọi ta là lão Bạch.”
“Bạch lão, bác giải thích cho cháu nghe chút được không?”
Tần Vũ cười hỏi lão Bạch.
“Cái thằng nhóc này, vừa mới đến đã đi nghe ngóng rồi à?”
Lão Bạch nhếch môi, nhìn Tần Vũ với vẻ trêu chọc.
“Chân ướt chân ráo đến, có những thứ né được thì nên né ạ.”
Tần Vũ thành thật nói.
“Nhóc con cháu cũng lanh lợi đấy.”
Lão Bạch thấy thái độ của Tần Vũ với mình không giống những người khác hay quát tháo, cũng không coi thường thân phận quét dọn của mình.
Cảm tình đối với Tần Vũ tốt hơn hẳn những người khác.
“Nói cho cháu cũng không sao, cái tên Mã Đào kia nhận không ít lợi ích từ Lý Minh đâu.
Thằng Lý Minh đó đang yêu đương với cô bán vé Trương Lệ kia, trước mặt Trương Lệ vỗ ng-ực cam đoan mình chắc chắn sẽ trở thành nhân viên soát vé, tặng cho Chủ nhiệm Lưu không ít quà, còn hứa đưa thêm một trăm đồng nữa...”
Lão Bạch nói nhỏ với Tần Vũ.
Tần Vũ ngược lại thấy khó hiểu.
“Công việc soát vé này chẳng phải chỉ có thế thôi sao, bộ có gì khác biệt à bác?”
“Cái thằng nhóc ngốc này, cháu thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu đấy?”
Lão Bạch hồ nghi nhìn Tần Vũ một cái.
“Nhân viên soát vé là gì, đó chính là công việc nhàn hạ nhất cái rạp chiếu phim này đấy.”
“Cháu đừng nhìn công việc này không có việc gì làm, nhưng cháu muốn vào cái rạp chiếu phim này, nhân viên soát vé chính là bộ mặt, ai đi qua cũng phải bị liếc một cái.”
Lão Bạch làm động tác soát vé, Tần Vũ cau mày.
“Chưa hiểu chứ gì?”
Lão Bạch buồn cười nhìn Tần Vũ một cái, nhìn bộ dạng anh là biết vẫn chưa vỡ lẽ rồi.
“Ví dụ nhà cháu có cô dì chú bác gì đó muốn vào xem ké phim, nếu cháu là nhân viên soát vé thì sao?”
Lão Bạch coi như nói huỵch tẹt ra với Tần Vũ luôn.
“Chỉ vì để tiết kiệm năm xu thôi ạ?”
Tần Vũ hỏi.
“Năm xu không phải là tiền à?
Một người năm xu, thế cả nhà thì sao?
Tính ra cũng khối tiền đấy!”
Lão Bạch lườm Tần Vũ một cái, thằng nhóc này trông thì lanh lợi mà cũng ngốc thật.
“Hơn nữa cháu nói ra oai lắm chứ bộ, cũng là cái mặt mũi đấy!”
Tần Vũ lặng lẽ gật đầu.
Mặt mũi, câu này hình như có thể giải thích được rồi.
“Hơn nữa, nhân viên chiếu phim phải túc trực suốt trong phòng chiếu, đâu có nhàn như nhân viên soát vé, có thể chạy đi khắp nơi, lười biếng tí cũng chẳng ai bắt được.”
Lão Bạch nhắc nhở.
“Vậy bây giờ cháu cướp mất việc của gã, gã sẽ làm gì cháu?”
Tần Vũ hỏi.
“Gã chắc chỉ có thể khiến cháu tự mình xin đổi việc thôi chứ gì?”
Lão Bạch suy nghĩ một chút, cũng chỉ có cách là tự Tần Vũ muốn đổi việc thôi.
Tần Vũ gật đầu, vậy thì không cần quan tâm nữa.
Trò chuyện với lão Bạch một lát, bộ phim cuối cùng cũng chiếu xong, một nhóm người rời khỏi phòng chiếu, lão Bạch vỗ vỗ chân đứng dậy, cầm lấy món đồ nghề cũ kỹ của mình.
“Đến giờ làm việc của ta rồi.”
Tần Vũ nhìn lão Bạch đi vào phòng chiếu, anh cũng đi theo vào.
Bên trong sàn nhà đầy vỏ hạt dưa, còn có một ít r-ác r-ưởi, lão Bạch cần phải nhấc hết ghế lên, quét sạch r-ác rồi mới đặt ghế lại chỗ cũ.
Tần Vũ thấy ông làm vất vả quá, liền trực tiếp đi lên giúp ông nhấc hết ghế lên.
Lão Bạch nhìn Tần Vũ một cái cũng chẳng khách sáo, nhân lúc anh nhấc lên, ông vội vàng quét r-ác.
Cứ thế một người nhấc một người quét, vốn dĩ phải mất một lúc lâu mới xong việc thì chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã làm xong sạch sẽ.
Lão Bạch cũng không cần phải bê đi bê lại, cả người nhẹ nhõm hẳn.
Suất chiếu tiếp theo sắp bắt đầu, ngoài cửa đã đứng không ít người chờ xem phim, Mã Đào vẫn chưa thấy quay lại.
“Sao vẫn chưa soát vé thế nhỉ?
Chẳng phải sắp bắt đầu rồi sao?”
“Bên trong vẫn đang dọn dẹp à?
Tôi thấy dọn xong hết rồi mà?”
“Đồng chí ơi cho tôi hỏi chút, bao giờ thì bắt đầu soát vé vậy?”
“Đúng đấy, sắp đến giờ rồi, giờ vẫn chưa soát vé...”
“Chuyện gì thế này không biết...”
Có người đã bắt đầu lo lắng, bất mãn lầm bầm.
