Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 549
Cập nhật lúc: 28/03/2026 19:23
“Hạ Lan nói với Đoàn Đoàn và Viên Viên.”
“Vâng ạ!"
Đoàn Đoàn đáp lời.
Hạ Lan kéo Tiêu Vũ Cầm ra ngoài phòng bệnh, kể cho bà nghe tình hình hiện tại của Đỗ Văn Thanh.
“Cái bệnh tim này thật không đơn giản, may mà sáng nay con qua sớm đấy!"
Tiêu Vũ Cầm nghe xong quá trình sự việc thì không khỏi cảm thán.
Nếu Hạ Lan đến muộn một chút thì Đỗ Văn Thanh có lẽ đã không còn nữa rồi.
Hiện tại loại bệnh tim này nghe nói còn có thể uống thu-ốc điều trị, Đỗ Văn Thanh sau này không thể để bị tức giận nữa.
“Mấy ngày này con cứ ở bên cạnh cụ Đỗ đi, mẹ sẽ mang cơm qua cho các con, hai đứa nhỏ thì con đừng lo."
Tiêu Vũ Cầm vỗ vai Hạ Lan, bảo cô hãy chăm sóc Đỗ Văn Thanh thật tốt.
“Mẹ ơi, mẹ hỏi ba xem xung quanh đây có trường học nào nhận Đoàn Đoàn và Viên Viên không ạ, chúng đã có thể đi học rồi."
Hạ Lan nói với Tiêu Vũ Cầm.
“Chúng mới bé tí thế này, để muộn thêm hai năm nữa cũng được mà..."
Tiêu Vũ Cầm liếc nhìn Hạ Lan, bà có chút không nỡ, thấy hai đứa trẻ vẫn còn quá nhỏ.
“Ngũ gia đã dạy chúng đọc chữ viết văn mấy năm rồi, chúng đã có thể đi học từ sớm rồi ạ."
Hạ Lan biết Tiêu Vũ Cầm không nỡ, nhưng khi trẻ con đã lớn thì nên buông tay để chúng tự mình bay lượn.
“Vậy tối mẹ hỏi ba con xem sao."
Tiêu Vũ Cầm cũng biết hai đứa trẻ rất thông minh, Lục Ngũ dạy chúng đọc sách viết chữ, hai đứa nhỏ chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi mà giờ đây đã có thể cầm b.út viết được vài chữ rồi.
“Chuyện của cụ Đỗ có cần báo cho Tần Vũ biết không?"
Tiêu Vũ Cầm nhìn Hạ Lan hỏi.
“Báo cho anh Vũ biết đi ạ!
Nhưng mẹ cứ bảo anh ấy là vấn đề không lớn lắm, nghỉ ngơi một thời gian là sẽ hồi phục thôi."
Hạ Lan nhớ tới Tần Vũ, lúc nãy cô còn nói chuyện về anh với Đỗ Văn Thanh mà!
Thôi thì cứ để Tiêu Vũ Cầm báo cho anh ấy một tiếng vậy.
“Được, thằng bé này tối chắc chắn sẽ gọi điện cho con thôi."
Tiêu Vũ Cầm khẽ cười, Tần Vũ ngày nào cũng gọi một cuộc điện thoại, bà chưa từng thấy ai dính vợ như vậy.
Đến cả Tần Tuấn cũng nói Tần Vũ quá dính lấy Hạ Lan rồi.
Gò má Hạ Lan hơi ửng hồng, Tần Vũ dính cô đến mức nào cô là người rõ nhất.
“Ha ha ha ha ha..."
Trong phòng bệnh truyền đến tiếng cười của Đỗ Văn Thanh.
Hạ Lan và Tiêu Vũ Cầm nhìn nhau.
“Nghe tiếng cười này xem, cụ ấy đâu giống người vừa mới được cấp cứu hồi sinh chứ!"
Hạ Lan bật cười nói.
Trong mắt Tiêu Vũ Cầm cũng thoáng hiện lên một tia ý cười.
Chương 443 Cố nhân tương phùng
Hạ Lan chăm sóc Đỗ Văn Thanh ở bệnh viện được vài ngày, ngày thứ hai sau khi ra khỏi phòng cấp cứu thì Đỗ Quyên và Trương Thu đã đến, Đỗ Văn Thanh bảo Hạ Lan ra ngoài, không biết ông đã nói gì với Đỗ Quyên và Trương Thu bên trong.
Hạ Lan chỉ biết rằng những ngày sau đó Đỗ Quyên không còn xuất hiện nữa...
Mỗi ngày cũng chỉ có Trương Thu qua thăm Đỗ Văn Thanh một cái, rồi lại vội vàng rời đi.
Hạ Lan liếc nhìn Đỗ Văn Thanh một cái.
Đỗ Văn Thanh đang xem báo, thấy Hạ Lan cứ lén nhìn mình.
Ông thở dài một tiếng, đặt tờ báo xuống rồi gấp gọn lại.
“Nói đi nào!
Cháu muốn hỏi ta chuyện gì?"
Đỗ Văn Thanh nhìn Hạ Lan, ra hiệu cho cô có chuyện gì thì cứ nói nhanh lên.
“Cháu chẳng có gì muốn hỏi cả ạ?"
Hạ Lan lắc đầu.
“Ta đã nói với bà ấy rồi, bây giờ bà ấy còn có thể được ở trong căn nhà đó đã là kết quả sau khi ta nhờ người châm chước cho rồi, nếu bà ấy còn không biết trân trọng mà cứ muốn làm loạn nữa thì cứ đi mà bầu bạn với chồng bà ấy."
Đỗ Văn Thanh chủ động lên tiếng.
“Lời ta nói có hơi nặng nề, nhưng dù bà ấy có nghe lọt tai hay không thì mọi chuyện cũng đã đến nước này rồi, ta không thể giúp bà ấy thêm được nữa."
Sau chuyện này, Đỗ Văn Thanh đã hoàn toàn không còn ôm bất kỳ hy vọng nào vào người con gái đó nữa.
Bà ta là con gái ông, chỉ có vậy mà thôi.
Nhiều hơn thì ông sẽ không cho, bà ta cũng chẳng lấy được đâu.
Nếu bà ta cứ yên phận thì ông cũng sẽ không quản bà ta nữa, sau khi ông qua đời tự nhiên sẽ chia cho bà ta một khoản tiền.
Nhưng nếu bà ta vẫn không yên phận thì đừng hòng lấy được dù chỉ một đồng.
Hạ Lan nghe lời Đỗ Văn Thanh nói, thấy dáng vẻ thản nhiên của ông.
“Chỉ một câu nói thôi mà khiến bà ấy chán chẳng buồn xuất hiện trước mặt cụ nữa rồi."
Khóe môi Đỗ Văn Thanh khẽ nhếch lên.
“Cuối cùng cũng được thanh thản rồi."
“Đáng lẽ ta phải nói rõ ràng với bà ấy từ sớm mới đúng, thật là u uất ch-ết đi được."
Đỗ Văn Thanh nhớ lại sự phiền muộn trước đây của mình, sự bực bội dồn nén trong l.ồ.ng ng-ực không có chỗ phát tiết, thật sự là khó chịu đến cực điểm.
“Giờ thì tốt rồi, cuối cùng trời cũng hửng nắng!"
Hạ Lan khẽ cười.
“Đây là lần đầu tiên cháu thấy có người cãi nhau với con cái xong mà lại vui vẻ đến vậy đấy!"
“Thì cũng phải xem là loại con cái nào đã chứ, cái thứ làm người ta nát lòng như vậy thì ta thà không có còn hơn, trong đầu toàn là phân, chẳng biết lý lẽ gì cả."
Đỗ Văn Thanh tỏ vẻ khinh bỉ, ông là một người thông minh như thế này mà sao lại sinh ra một đứa con gái trong đầu chỉ toàn yêu với đương cơ chứ.
Thật là không tài nào hiểu nổi.
Hạ Lan nhún vai, lụy tình thì ở đâu cũng giống nhau cả thôi.
Nằm viện được ba ngày là Đỗ Văn Thanh đã đòi xuất hiện rồi.
Sau khi chẩn đoán, các bác sĩ cũng thực sự không thấy có vấn đề gì khác, nhưng vấn đề về tim là bắt buộc phải uống thu-ốc.
“Uống thu-ốc gì chứ, ta khỏe lắm!"
Đỗ Văn Thanh tỏ vẻ kháng cự, ông thấy cũng chỉ có lúc đó là tim không thoải mái thôi, giờ ông đã khỏe rồi.
Không cần phải uống thu-ốc nữa.
Các bác sĩ nhìn thấy thái độ từ chối uống thu-ốc của Đỗ Văn Thanh thì thở dài một tiếng.
“Cần uống loại thu-ốc nào ạ?"
Đang lúc bác sĩ sầu não không biết làm thế nào thì Hạ Lan mang hộp cơm trưa đã rửa sạch quay trở lại.
Đỗ Văn Thanh khựng lại, vội vàng nói.
“Không có gì đâu, bác sĩ nói ta có thể xuất viện rồi, sau đó mỗi ngày uống hai viên thu-ốc là được."
Bác sĩ sững người, nhướn mày nhìn Đỗ Văn Thanh, thái độ lúc nãy của ông đâu có phối hợp như thế này đâu chứ?
Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, bác sĩ liếc nhìn Hạ Lan một cái, khóe môi khẽ nhếch lên.
“Đồng chí Hạ Lan, về tình hình của cụ Đỗ cũng như những điều cần lưu ý sau khi cụ xuất viện, tôi xin phép trao đổi với đồng chí một chút nhé?"
Bác sĩ cũng chẳng thèm quan tâm đến Đỗ Văn Thanh nữa, trực tiếp nói với Hạ Lan.
Đỗ Văn Thanh thầm lườm bác sĩ một cái.
