Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 646
Cập nhật lúc: 28/03/2026 20:07
“Lúc Tần Vũ cầm trong tay, anh còn cảm thấy không có gì, cho đến khi Hạ Lan mặc lên người, Tần Vũ hối hận rồi.”
“Thế nào?
Bộ quần áo này trông cũng được đấy chứ."
Hạ Lan mặc một bộ váy ôm sát đi ra ngoài, mọi người lập tức sáng bừng mắt.
“Oa, mẹ ơi mẹ đẹp quá đi."
“Tiểu Lan, bộ váy này không tệ, mua đi!"
“Chị Lan, bộ váy này quá hợp với chị luôn!"
“Thật sự rất tuyệt!"
“Mẹ mặc rất hợp."
Đoàn Đoàn, Tiêu Vũ Cầm cũng như Sở Tiểu Lan và Trần Hoa đều cảm thấy bộ váy này vô cùng hợp với Hạ Lan.
Nó tôn lên vóc dáng hoàn hảo của Hạ Lan, vẻ thanh tú vốn có lập tức trở nên có sức hút, đặc biệt mang khí chất ôn nhu trang nhã của mỹ nhân Giang Nam.
“Không được."
Tần Vũ nhìn thấy vóc dáng của Hạ Lan đều bị người khác nhìn thấy hết, dù có đẹp đến mấy cũng không được.
Cô là của anh.
“Bố ơi, có chỗ nào không đẹp đâu ạ!"
Đoàn Đoàn không hiểu nhìn về phía Tần Vũ, Tần Vũ mím môi.
Nói thế nào cũng không chịu.
Hạ Lan nhìn cái vẻ ghen tuông l.ồ.ng lộn của anh, buồn cười quay vào thay bộ khác.
“Bố con ấy à!
Bình giấm lại đổ rồi..."
Tiêu Vũ Cầm cạn lời liếc nhìn Tần Vũ một cái, chê bai nói.
“Y hệt như ông nội con, đồ hẹp hòi."
“..."
Tần Vũ bất lực nhìn Tiêu Vũ Cầm một cái, chỉ cần là đàn ông thì đều không chịu nổi việc vợ mình bị người khác chằm chằm nhìn ngó.
“Tôi hiểu ông!"
Trần Hoa vỗ vai Tần Vũ, đàn ông hiểu đàn ông nhất.
Sở Tiểu Lan lườm Trần Hoa một cái, biết ngay đàn ông đều sẽ như vậy.
Hừ nhẹ một tiếng, đi về phía Tiêu Vũ Cầm vài bước.
“Chị Lan mặc bộ đó đẹp như vậy, anh rể thật hẹp hòi không cho mua."
“Ai bảo Lan Lan nhà ta xinh đẹp quá cơ chứ!
Nó vốn nên mặc những bộ quần áo đẹp này, cháu nhìn xem giờ ngày nào nó cũng mặc rộng thùng thình thế kia..."
“Thật là phí phạm cái vóc dáng đẹp đó mà."
“Chứ còn gì nữa ạ..."
Tiêu Vũ Cầm và Sở Tiểu Lan vẻ mặt chê bai nhìn Tần Vũ và Trần Hoa.
“..."
Lúc này Hạ Lan lại thay một bộ váy khác đi ra, Tần Vũ nhìn đôi bắp chân để lộ ra ngoài của cô, mím môi.
“Chao ôi, bộ này mặc vào trông cứ như thiếu nữ ấy, đẹp thật đấy!"
“Chứ còn gì nữa, bộ này chị Lan mặc cũng đẹp quá chừng!"
“Đẹp ạ!"
“Mẹ mua đi."
Tiêu Vũ Cầm và Sở Tiểu Lan bốn phiếu giơ cao hai tay, cảm thấy Hạ Lan mặc bộ này thực sự rất đẹp.
Hạ Lan nhìn về phía Tần Vũ, chỉ thấy Tần Vũ nhìn chằm chằm vào đôi chân cô, cứ như có thâm thù đại hận gì không bằng.
Hạ Lan bật cười, chẳng cần Tần Vũ nói cũng biết anh không thích rồi.
Cứ như vậy thay liên tiếp mấy bộ, bộ nào cũng rất hợp.
Tần Vũ nhìn Hạ Lan đi ra, lặng lẽ tiến lên ôm hết quần áo đi.
“Chao ôi, bố hẹp hòi thật đấy."
“Chứ còn gì nữa, thằng bé đó sao mà hẹp hòi thế không biết, mấy bộ con mặc đều rất hợp với con mà."
“Anh rể cơn ghen này lớn thật đấy."
Mấy người đều nghĩ là Tần Vũ đã mang quần áo đi, không cho Hạ Lan mua.
Hạ Lan lại mỉm cười.
“Gói hết mấy bộ quần áo này lại cho tôi."
Tần Vũ ôm quần áo đi đến quầy thu ngân, nói với nhân viên bán hàng.
“À... vâng ạ."
Nhân viên bán hàng đều đã nghĩ Tần Vũ không thể mua rồi, không ngờ Tần Vũ đều lấy hết.
Tiêu Vũ Cầm và những người khác nhìn về phía Tần Vũ, không ngờ anh lại mua hết.
“Mấy bộ này về nhà mặc cho anh xem."
Tần Vũ xách quần áo quay lại, hừ nhẹ nói với Hạ Lan.
Anh cũng cảm thấy cô mặc rất đẹp, có thể mặc cho anh xem, cô xứng đáng có được chúng.
“Con mua về chỉ để nó mặc ở nhà cho con xem thôi à?"
Tiêu Vũ Cầm lườm Tần Vũ một cái.
Đúng là phí phạm của trời.
“Con vốn cũng không định mặc ra ngoài mà."
Hạ Lan khẽ cười, nhẹ nhàng vỗ vỗ Tần Vũ.
“Đi thôi, sang gian bên cạnh cũng chọn cho anh hai bộ đi."
Hạ Lan nói với Tần Vũ, đi về phía gian đồ nam bên cạnh.
“Anh không cần đâu, anh có quần áo mặc rồi."
Tần Vũ lắc đầu, quần áo của anh còn nhiều lắm, vả lại anh cũng không cần thiết.
“Lúc em mặc những bộ váy này, chẳng lẽ anh không cần có quần áo để phối với em sao?"
Một câu nói, Tần Vũ ngay lập tức không cách nào phản bác được.
“Ha ha ha ha ha ha..."
Tiêu Vũ Cầm nhìn Tần Vũ, cười nhạo kiểu mẹ đẻ.
Hạ Lan chọn cho Tần Vũ mấy bộ Tây phục, bảo Tần Vũ đi mặc thử.
Sở Tiểu Lan kéo Hạ Lan, cũng muốn chọn cho Trần Hoa hai bộ, hỏi ý kiến Hạ Lan.
Thế là Trần Hoa cũng bị lùa vào phòng thay đồ.
Nhưng Trần Hoa không giống Tần Vũ, anh vui vẻ đón nhận tấm lòng của vợ.
Tiêu Vũ Cầm và mọi người ngồi ở khu vực chờ, cho đến khi Hạ Lan nghe thấy tiếng gọi của Tần Vũ.
“Lan Lan."
“Ơi?"
“Anh ơi, để tôi giúp anh nhé?"
Nhân viên bán hàng đề nghị giúp đỡ, nhưng Tần Vũ đều từ chối.
Không cho họ lại gần anh.
“Không cần, tôi có vợ rồi, để vợ tôi giúp tôi là được."
Tần Vũ từ chối mấy cô nhân viên bán hàng đang nhìn mình chăm chú, quay đầu gọi Hạ Lan lại.
“Sao thế anh?"
Hạ Lan đi tới xem, liền thấy bên cạnh Tần Vũ đứng hai cô nhân viên bán hàng, đang nóng lòng muốn giúp anh.
Hạ Lan nhướng mày, đi đến bên cạnh Tần Vũ, mới phát hiện ra khuy măng sét của anh hơi khó cài.
“Cảm ơn, để tôi làm cho ạ!"
Hạ Lan mỉm cười với hai cô phục vụ đang mê mẩn nhìn Tần Vũ, đích thân tiến lên chỉnh sửa cho anh.
Cài khuy, thắt cà vạt, rồi khoác thêm áo khoác ngoài.
Hạ Lan nhìn Tần Vũ như lột xác, vô cùng hài lòng.
“Rất tuyệt, bộ này rất hợp với anh."
“Hợp sao?"
Tần Vũ không quen lắm nới lỏng cổ áo, Hạ Lan nhìn dáng vẻ đó của anh, đôi mắt lấp lánh ánh sáng.
Bên cạnh hai cô nhân viên bán hàng nhìn Tần Vũ với ánh mắt càng thêm hào hứng.
Tần Vũ trong bộ Tây phục sẫm màu cắt may vừa vặn.
