Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 649
Cập nhật lúc: 28/03/2026 20:07
“A... cứu mạng với..."
Đoàn Đoàn cầu cứu Hạ Lan, Hạ Lan bật cười.
“Thử một lần, bố cho con một đồng tiền tiêu vặt."
Tần Vũ đuổi không kịp Đoàn Đoàn, đành phải dùng lợi ích để dụ dỗ.
“..."
Đoàn Đoàn ngay lập tức dừng lại, quay đầu nhìn Tần Vũ.
“Bố ơi, bố đừng hòng dùng tiền để mua chuộc linh hồn cao quý của con."
Dáng vẻ này của Đoàn Đoàn khiến mọi người cười lớn.
“...
Linh hồn cao quý cái quái gì thế hả?"
Tần Vũ cạn lời nói.
“Bố tiêu rồi, bố mắng ông nội Ngũ, cái này là ông nội Ngũ dạy con đấy."
Đoàn Đoàn chỉ vào Tần Vũ cười nói.
“..."
Đôi mắt Tần Vũ khẽ nheo lại.
Khi nào anh tiêu đời thì không biết, nhưng chắc chắn lát nữa con bé sẽ tiêu đời cho xem.
“...
Bố ơi, giờ con mặc đây."
Đoàn Đoàn cảm nhận được luồng khí lạnh sau lưng, lập tức ngoan ngoãn ôm chiếc váy nhỏ đi mặc thử.
Tần Vũ hừ nhẹ một tiếng.
Khi Đoàn Đoàn với vẻ mặt ngượng nghịu mặc chiếc váy nhỏ bước ra, ánh mắt của nhóm Tần Vũ lập tức sáng bừng lên.
Tiêu Vũ Cầm cũng không nhịn được mà liếc nhìn Hạ Lan một cái.
Lại nhìn sang Đoàn Đoàn, Tiêu Vũ Cầm mỉm cười.
“Đúng là, hèn chi Tần Vũ cứ luôn muốn Đoàn Đoàn mặc váy."
“Mặc vào một cái, là y hệt Hạ Lan luôn."
“Chứ còn gì nữa, đúng là giống hệt chị Lan luôn, cứ như một phiên bản thu nhỏ vậy."
“Tuyệt thật đấy, chiếc váy này nhìn đẹp quá chừng."
Hạ Lan cũng gia nhập đội ngũ của họ, bộ này của Đoàn Đoàn phải nói là vô cùng hợp.
Nhìn thấy một phiên bản thu nhỏ của chính mình, Hạ Lan đã hiểu ra sự chấp niệm của Tần Vũ.
“..."
Quả thực là đáng yêu vô cùng.
“A!
Tôi cũng muốn có con gái!"
Trần Hoa nhìn Đoàn Đoàn đáng yêu, lúc này trong lòng anh khao khát có một cô con gái vô cùng mãnh liệt.
Anh cũng muốn một cô con gái giống Sở Tiểu Lan, anh chắc chắn sẽ bế con suốt ngày không buông tay.
“Đáng yêu quá."
Sở Tiểu Lan cũng thấy con gái thật đáng yêu.
Hạ Lan khẽ cười, Đoàn Đoàn nhìn vào gương thấy bản thân vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, lập tức chạy đi thay chiếc váy ra ngay.
“Con không thích."
Tần Vũ thấy Đoàn Đoàn kháng cự như vậy, tiếc nuối thở dài một hơi.
Đoàn Đoàn và Viên Viên đã chọn được ba bộ quần áo mình thích, chiếc váy của Tần Vũ rõ ràng không nằm trong danh sách mua sắm của Đoàn Đoàn.
Tần Vũ có đau lòng đến mấy cũng vô ích.
Phải tôn trọng ý nguyện của bản thân Đoàn Đoàn.
Tần Vũ đi thanh toán, cả nhóm chờ Tần Vũ quay lại là chuẩn bị rời đi, vừa hay lúc này, một đôi vợ chồng dắt theo hai đứa con một trai một gái cũng bước vào cửa hàng.
“Nhanh lên con trai, xem con thích bộ nào mẹ mua cho."
Vừa vào cửa, người phụ nữ đã cười nói với cậu con trai.
“Mẹ... con... quần áo của con cũng chật rồi..."
Cô con gái ở phía sau thấy vậy, lấy hết can đảm nói với bố mẹ.
Quần áo trên người cô bé đã vá đến bốn năm miếng, vả lại cũng đã chật rồi, ống quần đã ngắn lên đến bắp chân.
“Mày cái gì mà mày, tao chỉ có tiền mua một bộ thôi, cái đứa con gái như mày mặc quần áo mới làm gì, mặc vào cũng chẳng làm việc được."
“Đợi tao về nhà lấy quần áo cũ của tao sửa lại cho là mặc được rồi."
Người phụ nữ đó lạnh lùng nói xong với con gái, rồi bắt đầu xem quần áo cho con trai.
Còn cô bé đó đứng một bên không nói lời nào.
Người bố của cô bé khinh miệt liếc nhìn cô bé một cái, tuy không nói gì nhưng nhìn thái độ của bố mẹ như vậy, mọi người cũng hiểu chuyện là thế nào rồi.
Hạ Lan và Sở Tiểu Lan cứ thế nhìn người phụ nữ mua cho cậu con trai một bộ quần áo mới, giày mới, ngay cả tất cũng là đồ mới.
Người đàn ông không hề có ý kiến gì, ngược lại còn cảm thấy người phụ nữ làm rất đúng.
Cô bé đứng xem suốt cả quá trình, cũng không còn đòi hỏi gì nữa.
Rõ ràng, cô bé biết rằng dù có làm loạn thế nào thì bố mẹ cũng sẽ không đồng ý mua cho mình.
“Chiêu Đệ, con phải biết rằng sau này cái nhà này phải dựa vào em trai con mới trụ vững được, sau này con đi lấy chồng, nếu bị nhà chồng bắt nạt thì có em trai, nhà chồng cũng không dám bắt nạt con quá mức đâu!"
Dường như nhận ra cảm xúc của cô con gái, người phụ nữ quay lại tẩy não cô bé.
“Chờ sau này con đi lấy chồng, chúng ta sẽ do em trai con nuôi dưỡng rồi."
Chương 522 Trốn tránh không thể giải quyết vấn đề
“Con phải đối xử tốt với em trai, sau này nó sẽ là chỗ dựa của con."
“Con là con gái, sau này rốt cuộc cũng phải gả đi thôi, biết không?"
“Con không đi học cũng không sao, dù sao sau này con cũng là người nhà người ta, nhưng em trai con thì khác, chúng ta phải để dành tiền cho em trai con đi học..."
“Chờ sau này con lớn lên, con sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của chúng ta!"
“Phải đối xử tốt với em trai con nhiều vào, con là chị, con phải nhường em trai..."
“..."
Hết câu này đến câu khác, mỗi một câu đều đang nói với cô bé rằng, con không quan trọng, tất cả những gì con có đều phải dành cho em trai.
Đôi mắt Sở Tiểu Lan đỏ hoe, dường như nhìn thấy hình bóng của chính mình trước đây trên người cô bé đó.
Hồi nhỏ mỗi lần cô về nhà bà nội ăn cơm, cô chỉ có thể ngồi trong bếp ăn, không được phép ngồi cùng bàn ăn cơm.
Vì cô là con gái.
Mẹ cô cũng vì cô là con gái mà bị bà nội mắng là con gà không biết đẻ trứng.
Bố cô cũng vì cô là con gái mà không thể ngẩng đầu lên được trước mặt cả làng.
Vì không có con trai, lúc ch-ết đi cũng không có ai đ-ập chậu cho ông.
Nếu không phải bố mẹ bảo vệ cô, có lẽ ngay khi vừa sinh ra cô đã bị bà nội bóp ch-ết rồi.
“Tiểu Lan..."
Trần Hoa nhận ra cảm xúc của Sở Tiểu Lan, tiến lên nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
“Nếu hai người không thích con bé, thì ngay từ đầu sinh nó ra làm gì, dựa vào cái gì mà mọi thứ đều phải nhường cho em trai, đều là con của hai người, dựa vào cái gì mà hai người đối xử với con bé như vậy..."
“Con gái thì có gì không tốt chứ!"
Sở Tiểu Lan đẩy cánh tay Trần Hoa ra, hét lớn vào mặt đôi vợ chồng đó.
Cô bé nghe thấy lời của Sở Tiểu Lan, không dám tin ngẩng đầu lên.
