Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 679
Cập nhật lúc: 28/03/2026 21:05
“Hạ Lan hì hì cười, hiếm khi thấy Lục Ngũ như vậy.”
“Con đúng là nhắm trúng cô ấy rồi."
Khi Tần Vũ quay lại bếp, anh đã thừa nhận câu nói đó của Lục Ngũ.
Hạ Lan ngẩn ra, nụ cười càng sâu hơn.
“Chuyện ngày hôm nay con cứ coi như không biết đi, ba Ngũ, ba cũng đừng nói với ông nội Đỗ nhé."
“Được."
Lục Ngũ gật đầu, hai người nhìn những món ăn Tần Vũ đã xào xong, đôi tay rục rịch muốn động đậy.
“Chúng ta nếm thử vị giúp anh Vũ đi ạ!"
Hạ Lan đề nghị với Lục Ngũ.
“Ý kiến hay đấy, thằng nhóc này lâu lắm rồi không nấu ăn, chắc chắn là tay nghề bị mai một rồi."
Lục Ngũ trịnh trọng gật đầu.
Khi Tần Vũ bưng món ăn ra, anh liền thấy Hạ Lan và Lục Ngũ đang cầm đũa định ăn vụng.
“Khụ khụ."
Tần Vũ hắng giọng một cái.
Hai người giật nảy mình, vội vàng đặt đũa xuống.
“Anh Vũ, chúng em không có ăn vụng đâu."
Hạ Lan lập tức thanh minh.
“Ăn đi!
Còn hai món nữa là xong rồi."
Tần Vũ xoa đầu Hạ Lan, bảo cô nếu đói thì cứ ăn trước đi.
Còn về phần Lục Ngũ.
Tần Vũ dành cho Lục Ngũ một ánh mắt, để ông tự mình thấu hiểu.
“..."
Lục Ngũ cảm thấy mình vừa bị Tần Vũ mắng một trận vì tội làm hư Hạ Lan.
“Cái thằng trọng sắc khinh cha này."
Lục Ngũ hừ nhẹ một tiếng.
Hạ Lan lẳng lặng đặt đũa xuống.
“Con bé kia, con cứ ăn đi, không sao đâu."
Thấy Hạ Lan đặt đũa xuống, Lục Ngũ lại bảo Hạ Lan cứ cầm đũa lên ăn đi, không có việc gì.
Hạ Lan lắc đầu, ngoan ngoãn đợi Tần Vũ nấu xong xuôi các món.
Khi Tần Vũ bưng thức ăn ra, thấy Hạ Lan vẫn chưa động đũa, anh liền nhìn Lục Ngũ một cái.
“..."
Lục Ngũ lại cảm thấy mình bị mắng.
Cái thằng con này không cần nữa rồi.
Nếm một miếng thức ăn, bao nhiêu tức giận đều tan biến hết.
May mà cơm canh ngon, nên không chấp nó nữa.
Ba người đang ngồi ăn ngon lành những món Tần Vũ nấu, thì hai người bị Tần Vũ đưa đến đồn công an đang phải đối mặt với sự đe dọa của công an.
“Nói!
Là ai bảo các người làm như vậy?"
“Các người có âm mưu gì?"
“Tốt nhất là các người hãy thành thật khai báo, nếu không thì đừng hòng mà bước chân ra khỏi đây!"
“Các người đã phạm tội rất nặng rồi, nếu không muốn nửa đời sau phải ngồi trong đại lao thì mau ch.óng thú nhận đi."
“Thành thật thì được khoan hồng, ngoan cố thì bị nghiêm trị."
“Cho các người thêm một cơ hội nữa, có nói hay không!"
Mấy anh công an luân phiên thay nhau thẩm vấn, hai người bị tách ra lấy lời khai sợ đến mức không còn hồn vía, hoàn toàn không chống đỡ nổi.
Rốt cuộc vì không chịu được áp lực tâm lý, họ đã khai ra Đỗ Quyên.
“Là... là Đỗ Quyên, người đàn bà đó tên là Đỗ Quyên."
Hai người đồng thanh trả lời.
“Đều là bà ta đưa cho hai chúng tôi năm mươi tệ, bảo chúng tôi làm như vậy đấy!
Các anh muốn bắt thì bắt bà ta đi!
Tha cho tôi đi mà..."
“Ba mẹ tôi không biết chuyện này đâu, cầu xin các anh đừng tống tôi vào đại lao, tôi nói, tôi cái gì cũng nói..."
“Các người có chắc chắn những gì mình nói là sự thật không?"
Công an lạnh lùng hỏi.
“Tôi cam đoan, chính là bà ta."
“Tôi khẳng định, tôi đã đi theo bà ta về nhà, tôi biết nhà bà ta ở đâu."
Cả hai người đều khai nhận với công an tất cả những gì mình biết.
Thậm chí có một người còn từng đi theo Đỗ Quyên về nhà, biết hiện tại Đỗ Quyên đang sống ở đâu.
Công an đã có được thông tin chính xác, mấy anh công an lập tức đi về phía nhà của Đỗ Quyên.
Lúc này Đỗ Quyên vẫn đang ngồi ở nhà phát hỏa.
“A a a a a!"
Đỗ Quyên tức giận đ-ập phá đồ đạc trong nhà, thời gian qua bà ta đã phải chịu đủ mọi sự ghẻ lạnh, ngay cả hàng xóm láng giềng cũng cô lập bà ta.
Trương Thu đã khuyên bà ta vài lần, kết quả là bị Đỗ Quyên mắng cho vuốt mặt không kịp, tức quá Trương Thu trực tiếp chọn ở luôn trong ký túc xá của học viện, không chịu về nhà nữa.
Trong nhà chỉ còn lại một mình Đỗ Quyên cô độc, mặc cho bà ta có phát tiết thế nào, lần này cũng không có ai đến dỗ dành bà ta nữa.
“Hu hu!
Số tôi sao mà khổ thế này cơ chứ..."
Đỗ Quyên bỗng nhiên bịt mặt khóc rống lên.
“Đều tại con Hạ Lan đó, ngày nào cũng gây cản trở cho tôi, làm cái gì nó cũng không tha cho tôi."
“Sao mày không ch-ết đi!
Mày nên ch-ết đi!
Ch-ết đi!"
Đỗ Quyên tức giận cầm đồ đạc lên đ-ập phá tiếp.
Tiếng công an gõ cửa nhà họ Đỗ đã cắt ngang cơn thịnh nộ đ-ập phá đồ đạc của Đỗ Quyên.
Đỗ Quyên mở cửa ra, thấy là mấy anh công an thì định đóng sập cửa lại.
“Đồng chí Đỗ Quyên phải không?"
Một anh công an dùng sức chặn cửa lại, không cho bà ta đóng cửa.
“Là tôi, có chuyện gì không?"
Đỗ Quyên cau mày buông tay ra, cửa bị công an đẩy mở.
“Hiện tại chúng tôi có một vụ án cần đồng chí phối hợp điều tra, mời đồng chí đi theo chúng tôi một chuyến!"
Công an nghiêm giọng nói với Đỗ Quyên.
“Tôi có phạm tội gì đâu, tại sao tôi phải đi theo các anh!"
“Tôi không đi!"
Đỗ Quyên nhìn mấy anh công an, bất mãn nói.
“Mời đồng chí phối hợp với công tác của chúng tôi!"
“Đồng chí Đỗ Quyên, mời đồng chí phối hợp."
“Đừng để chúng tôi phải dùng biện pháp mạnh mời đồng chí về."
Các anh công an nghiêm túc nói với Đỗ Quyên.
“Các người dám!"
“Tôi quen biết cục trưởng của các người đấy, để ông ấy đuổi việc tất cả các người!"
“Có biết tôi là ai không?
Mà các người dám bắt tôi!"
Đỗ Quyên đối mặt với công an, thái độ càng thêm hống hách.
“Đồng chí Đỗ Quyên, chúng tôi nhắc lại một lần nữa, mời đồng chí phối hợp với công tác của chúng tôi!"
Nghe lời Đỗ Quyên nói, mấy anh công an nhìn nhau, nổi giận.
“Đây là nhà tôi, mời các người đi ra ngoài cho!"
Đỗ Quyên hừ lạnh một tiếng, định đi đóng cửa.
Mấy anh công an thấy vậy.
“Đồng chí Đỗ Quyên..."
“Các người mau tránh ra đi!
Đừng có cản tôi đóng cửa."
Thấy Đỗ Quyên vẫn giữ thái độ như vậy, mấy anh công an nhìn nhau một cái rồi lao lên khống chế Đỗ Quyên.
“Các người dám bắt tôi, tôi sẽ bảo cục trưởng đuổi hết các người!"
