Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 69
Cập nhật lúc: 28/03/2026 10:15
“Dáng vẻ mê người này, giống hệt như một chú thỏ nhỏ ngây thơ đáng yêu, khiến anh muốn làm cô khóc.”
Tần Vũ đặt Hạ Lan xuống, Hạ Lan cứ ngỡ thoát được một kiếp, ngoan ngoãn chui vào trong chăn, đang định đi ngủ thì bị Tần Vũ xách từ trong chăn ra.
Tần Vũ bưng nước nóng tới, ngồi xổm xuống rửa chân cho Hạ Lan.
Đôi bàn chân nhỏ của Hạ Lan được đôi bàn tay lớn của Tần Vũ bao bọc lấy, khoảnh khắc chạm vào nước nóng, lập tức rùng mình một cái.
“Anh... anh Vũ, em em em em... em có thể tự rửa được ạ."
Chương 59 Cản trở anh ôm vợ, đều đáng ăn đòn
“Đừng động."
Tần Vũ nắm lấy chân Hạ Lan, bá đạo không cho cô rút ra.
Hạ Lan nhìn người đàn ông đang ngồi xổm trước mặt mình, cô cũng không biết là nước nóng hay là tay anh nóng nữa.
Khi anh đột nhiên ngẩng đầu lên, Hạ Lan chạm vào ánh mắt của anh, trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mọi thứ xung quanh đều tĩnh lặng, cô rơi vào vòng xoáy thâm sâu của anh...
Khiến dây cung trong lòng cô rung động không thôi.
“Được rồi, ngủ đi!"
Tần Vũ ôn nhu lau chân cho cô, nhét cô vào lại trong chăn, bản thân bưng chậu đi ra ngoài.
Hạ Lan đỏ mặt nằm trong chăn, hồi lâu vẫn không thể bình phục tâm trạng của mình.
Tần Vũ bưng chậu rời khỏi sân đổ đi, đang định quay về phòng thì ngoài cửa đột nhiên truyền đến một tiếng mèo kêu đột ngột.
Trong mắt Tần Vũ xẹt qua một tia thâm trầm, nhanh nhẹn nhảy lên tường bao, nhìn bóng người ngoài cửa.
Hứa Ly đang ở ngoài cửa nhà Tần Vũ cũng cảm nhận được ánh mắt của Tần Vũ, ngẩng đầu lên, hai người đối mắt nhìn nhau, ánh mắt Tần Vũ lạnh lùng mang theo một tia ớn lạnh.
Hứa Ly bị ánh mắt u u của Tần Vũ làm cho chấn động, từ lòng bàn chân sinh ra một luồng khí lạnh, vội vàng dùng thủ thế chỉ chỉ ra ngoài hẻm.
Báo cho Tần Vũ biết mình ở bên ngoài đợi anh.
Tần Vũ lúc này mới nhảy xuống tường bao, mang chậu quay về phòng.
“...
Anh Vũ..."
Hạ Lan đã có chút mơ màng, đôi mắt m-ông lung nhìn thấy Tần Vũ quay lại, gọi.
“Ngủ đi em!"
Tần Vũ lên giường ôm Hạ Lan vào lòng, Hạ Lan ngoan ngoãn tựa vào lòng Tần Vũ, không chống lại nổi cơn buồn ngủ nữa, ngủ thiếp đi.
Tần Vũ nhìn gương mặt lúc ngủ của Hạ Lan, ôn nhu vuốt ve khuôn mặt cô, khóe môi hơi nhếch lên.
Nhớ tới Hứa Ly ngoài cửa, ánh mắt Tần Vũ một lần nữa trở nên lạnh lùng.
Đợi Hạ Lan đã ngủ say hoàn toàn, Tần Vũ lúc này mới cẩn thận ngủ dậy, không tiếng động đi ra khỏi phòng, vì sự an toàn của Hạ Lan, Tần Vũ tiện tay khóa cửa lại.
Nhảy qua tường bao, Tần Vũ đi tới bên ngoài con hẻm, nhìn thấy Hứa Ly đang đợi ở góc rẽ.
“Chuyện gì?"
Giọng nói của Tần Vũ mang theo sự lạnh lùng, quét mắt nhìn Hứa Ly một cái.
“Tần gia, tôi cũng không muốn làm phiền anh, chỉ là bên phía Đầu Xà không phục, nhất định muốn gặp anh một lần."
Hứa Ly nhìn Tần Vũ, cung kính nói.
“Anh cứ yên tâm, tuyệt đối không có ai đến làm phiền chị dâu đâu."
Hứa Ly đảm bảo.
Ánh mắt lạnh lùng của Tần Vũ quét qua hắn.
Trong đôi mắt như vực sâu thăm thẳm đó, lộ ra một sự lãnh khốc, khiến người ta không rét mà run.
“Đi thôi."
Hứa Ly dẫn Tần Vũ đến một con hẻm tối, trong đêm đen nơi này trốn không ít người, nhìn thấy Hứa Ly và Tần Vũ đều vây lại.
“Anh Hứa, Tần gia."
Nghe thấy cách xưng hô của bọn họ, Tần Vũ nhìn Hứa Ly một cái.
“Mày chính là Tần gia sao?
Xà gia của tụi tao đợi mày lâu lắm rồi."
Một tên đàn em đi tới, lạnh lùng nhìn Tần Vũ một cái, trong mắt mang theo một tia khinh thường.
Tần Vũ nhìn tên đàn em đó một cái, đi theo hắn vào trong, trong cái sân nhỏ khắp nơi đều là đám con bạc tụ tập, đang ngồi xổm dưới đất đ-ánh bạc, lén lút không dám phát ra tiếng, chỉ dùng thủ thế để giao tiếp.
Tần Vũ và Hứa Ly vừa bước vào phòng, người đàn ông đang ngồi trên sập nghịch d.a.o găm liền ngẩng đầu lên, lơ đãng nhìn về phía Tần Vũ.
Bước chân Hứa Ly khựng lại một chút, Tần Vũ thì thong thả như dạo chơi đi đến trước mặt người đàn ông kia.
“Đây chính là Tần gia danh tiếng lẫy lừng sao?"
Đầu Xà nhìn Tần Vũ bằng ánh mắt khiêu khích, đột nhiên áp sát tới, con d.a.o găm trong tay không ngừng biến hóa các kiểu dáng, dường như có thể dùng d.a.o đ-âm anh bất cứ lúc nào.
Hứa Ly nhìn biểu cảm thản nhiên của Tần Vũ, thậm chí đến mắt anh cũng chẳng buồn liếc hắn lấy một cái.
“Là khiêu khích?
Là không phục?
Hay là muốn thử một chút?"
Đôi mắt Tần Vũ lơ đãng nhìn về phía Đầu Xà, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh, hoàn toàn không để sự đe dọa của hắn vào mắt.
“Tần Vũ nói cái gì thế?
Chúng ta làm đàn em, dù sao cũng phải biết đại ca của mình trông thế nào chứ?
Mày tiếp quản địa bàn của Thanh Long, tao cũng phải xem xem mày có bản lĩnh đó không."
Đầu Xà nhìn Tần Vũ, nở nụ cười tà ác.
Trong ánh mắt không có lấy nửa phần kiêu ngạo không để Tần Vũ vào mắt, hắn đ-ánh giá Tần Vũ, cảm thấy Hứa Ly vậy mà lại nhận một người như thế này tiếp quản?
Dựa vào cái gì chứ?
“Mày bây giờ thấy rồi đấy."
Tần Vũ quét mắt nhìn Đầu Xà một cái, Đầu Xà bị thái độ không cho là đúng của Tần Vũ làm cho tức cười.
Người này rốt cuộc có biết anh ta bây giờ đang ở trên địa bàn của ai không?
Chẳng phải là đ-ánh bại được Thanh Long thôi sao?
Sao anh ta lại cảm thấy mình có tư cách ngồi vào vị trí của Thanh Long chứ.
Con d.a.o găm trong tay Đầu Xà di chuyển trên đầu ngón tay, đột nhiên nắm lấy chuôi d.a.o đ-âm về phía Tần Vũ.
Ngay lúc sắp đ-âm trúng bụng Tần Vũ, một bàn tay đột nhiên đưa ngang ra, bắt lấy tay của Đầu Xà.
Tay Tần Vũ dùng lực một cái, Đầu Xà chỉ nghe thấy tay mình truyền đến tiếng “rắc rắc rắc", tiếp theo đó là cơn đau kịch liệt.
Mười ngón tay nối liền với tim, cơn đau kịch liệt này không phải người bình thường có thể chịu đựng được.
“Muộn rồi, đừng làm phiền hàng xóm láng giềng nghỉ ngơi."
Tần Vũ ngay lúc Đầu Xà sắp phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết, vươn tay bóp lấy cổ Đầu Xà, bẻ trật khớp hàm của hắn.
Đầu Xà đau đến khắp người run rẩy, muốn Tần Vũ buông tay mình ra, Tần Vũ như ý hắn, thản nhiên buông tay hắn ra.
Tay của Đầu Xà khi được thả ra cũng không thể xòe ra được, các ngón tay bị trật khớp xương, con d.a.o găm vì hắn không cầm chắc được nên vô lực rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang thanh thúy.
Đầu Xà chật vật ngã quỵ xuống đất, bàn tay trái còn lành lặn ôm lấy bàn tay phải đã biến dạng của mình, hồi lâu không thể bình tâm lại được.
Hứa Ly nhìn Đầu Xà lúc nãy còn đang không ngừng khiêu khích Tần Vũ, chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà bàn tay phải đã bị phế rồi, ánh mắt nhìn về phía Tần Vũ cũng mang theo một tia kính sợ.
Đã từng chứng kiến sự tàn nhẫn của Tần Vũ, Hứa Ly đã cảnh báo Đầu Xà rồi, nhưng Đầu Xà căn bản không thèm để tâm, kết quả của ngày hôm nay, có thể nói là nằm trong dự liệu của Hứa Ly.
