Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 78
Cập nhật lúc: 28/03/2026 10:17
“Cho nên cô không chút do dự lấy tiền ra, để anh đi “mua" một công việc.”
Giây phút cô có được công việc ở cửa hàng bách hóa đó, cô đã đang suy nghĩ cho anh rồi.
Ôm c.h.ặ.t cô vào lòng, xung quanh đều là hơi thở của cô.
Vào khoảnh khắc này, Tần Vũ cuối cùng đã hiểu rõ.
Người phụ nữ trước mặt chính là người phụ nữ mà anh vẫn luôn khao khát muốn nắm tay đi trọn cuộc đời.
Nơi đầu tim từng luồng hơi ấm tuôn trào, ngay lập tức lấp đầy trái tim mềm mại, lướt qua nơi sâu thẳm vốn chẳng mấy bình lặng của anh, gợn lên một mặt hồ không sóng.
Hạ Lan ngẩng đầu, chạm mắt với Tần Vũ, khoảnh khắc đó cảm giác tất cả mọi thứ đều dừng lại, Hạ Lan chỉ thấy mình đã lạc lối trong ánh mắt của anh.
Một ánh nhìn cả nhân gian, một ánh nhìn cả vạn năm.
“Anh rất muốn hôn em..."
Tần Vũ cúi đầu nhìn cô, giọng nói trầm thấp mang theo một tia khẩn cầu.
Hạ Lan liếc nhìn Tần Vũ một cái, hơi thở của anh ngay sát gang tấc, cô thẹn thùng đỏ mặt, đôi tay lại chủ động quàng lên cổ anh, kéo anh về phía mình, vụng về chủ động dâng lên nụ hôn của mình.
Hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô, căng mọng và thơm tho lạ kỳ, nơi ch.óp mũi thoảng qua hương thơm thanh khiết ngọt ngào mà không ngấy trên người cô.
Tần Vũ chỉ cảm thấy sự tự chế mà mình luôn tự hào, trước mặt Hạ Lan, mong manh như tờ giấy vậy, có thể mất kiểm soát bất cứ lúc nào.
“Thạch Đầu!"
Ngoài cửa truyền đến tiếng gọi của tam thúc công.
Hạ Lan giật mình, đỏ mặt vội vàng đẩy Tần Vũ ra.
Tần Vũ thở hắt ra một hơi thật dài, tam thúc công đã giải cứu anh, nếu còn tiếp tục nữa, anh hơi lo lắng về sự tự chế của mình, sẽ mất kiểm soát mà đòi lấy cô ngay tại đây mất.
Khẽ hôn lên Hạ Lan một cái.
“Tam thúc công gọi anh, anh ra ngoài đây."
“...
Vâng."
Hạ Lan thẹn thùng đỏ mặt khẽ gật đầu.
“Tối nay có thể tiếp tục không?"
Tần Vũ khẽ hôn lên vành tai đỏ rực của Hạ Lan, dụ dỗ nói.
“...
Anh mau ra ngoài đi."
Hạ Lan rùng mình một cái, đẩy đẩy Tần Vũ.
Từ chối trả lời câu hỏi đáng xấu hổ này.
Tần Vũ nhìn Hạ Lan đầy tiếc nuối, không cam lòng hôn lên má cô một cái rồi mới quay người bước ra khỏi phòng.
Tam thúc công và thất thúc công đang ngồi ngoài sân, nhóm người lão Nhị đứng sau lưng họ, nhìn Tần Vũ mãi mới bước ra khỏi phòng, hai ông lão mỉm cười hiểu ý.
Xem ra sắp có Thạch Đầu nhỏ rồi.
“Đại ca."
Lão Nhị gọi.
“Có chuyện gì thế?"
Tần Vũ nhìn bọn họ, sao ban ngày ban mặt đã sang đây rồi?
“Thạch Đầu, vợ cháu tìm được việc làm trên phố à?
Nghe nói không tệ đâu?"
Tam thúc công nhìn Tần Vũ hỏi.
“Vâng."
Tần Vũ gật đầu:
“Nhân viên bán hàng ở cửa hàng bách hóa ạ."
Tam thúc công và thất thúc công nhíu mày:
“Thế mấy ngày nay hai đứa ở trên phố thì ở đâu?"
“Lãnh đạo cửa hàng bách hóa cho mượn một căn phòng tạm trú, cháu đã thuê được nhà trên phố rồi, hôm nay về để lấy đồ đạc đi ạ."
Tần Vũ thành thật đáp.
Anh biết chỉ cần Hạ Lan kể chuyện công việc cho thím Lưu thì không có gì ngạc nhiên là cả thôn sẽ biết hết.
Hạ Lan đã tìm được một công việc, cô đã trở thành người thành phố rồi.
“Bỏ tiền ra mua à?"
Thất thúc công ngước mắt nhìn Tần Vũ, ánh mắt rõ ràng là không mấy đồng tình.
“Cháu đã nói rồi, là tự cô ấy giành được đấy."
Lúc Tần Vũ kết hôn đã nói với bọn họ rồi, nhưng xem ra bọn họ không để tâm, chẳng coi ra gì.
“Thế còn chuyện nhà cửa thì sao?"
Thất thúc công không hài lòng nói:
“Ta đã mời người xong hết rồi, chỉ đợi cháu về là khởi công thôi."
Tần Vũ nhìn tam thúc công và thất thúc công, nhớ lại bộ dạng ho sù sụ của Hạ Lan lúc vừa về, ánh mắt Tần Vũ kiên định.
“Xây."
“Hai đứa đều lên phố rồi..."
Tam thúc công nghi hoặc nhìn Tần Vũ, đã lên phố rồi mà còn muốn xây?
“Dùng danh nghĩa của Hạ Lan để xây ạ."
Khóe môi Tần Vũ nhếch lên, cười nói với hai ông lão.
“Dùng của Hạ Lan á?
Thế thì đám đàn bà con gái trong thôn không ghen tị đến phát điên sao?"
Lời của Tần Vũ khiến hai ông lão sững sờ, sau đó như nghĩ ra điều gì, đôi mắt sáng rực lên.
“Dù sao trong mắt bọn họ cháu vẫn luôn là bùn nhão mà."
Tần Vũ không mấy quan tâm, thản nhiên nói.
“Chiêu này của đại ca cao tay thật đấy!
Thế thì đám các thím đó chẳng phải ghen đỏ cả mắt sao?
Suốt ngày chỉ mong đại ca không sống tốt."
Lão Nhị cười nói.
“Thời gian này đại ca không ở trong thôn, cái miệng của mấy bà thím đó chẳng nể nang gì đâu."
Lão Tam hừ lạnh nói.
“Nào là đại ca ăn bám vợ này, thằng ngốc bỗng trở nên lanh lợi vớ được chị dâu là cái cây rụng tiền này, đến điểm công cũng không cần lo nữa."
“Giờ lại dùng danh nghĩa của chị dâu để xây nhà, thế thì chẳng phải ghen đến thối cả ruột sao."
Lão Tứ bắt chước giọng điệu của mấy bà thím ghen ăn tức ở, cái điệu bộ chua ngoa đó được anh ta diễn vô cùng sống động.
“Hàng về rồi chứ?"
Tần Vũ tâm trạng vui vẻ, nhìn nhóm lão Nhị hỏi.
“Về rồi ạ."
Lão Nhị gật đầu.
“Hai ngày sau, anh sẽ dẫn người qua thu hàng, mang số hàng đã chuẩn bị xong đi bán."
Tần Vũ dặn dò.
“Đại ca, cái gã Vương Kiến Quốc đó không tin được nữa đâu..."
Lão Tam vội vàng nói, sau vụ bị cướp hàng, gã Vương Kiến Quốc đó rõ ràng là không đáng tin cậy.
Có lần một thì sẽ có lần hai, lần sau chẳng biết hắn sẽ giao hàng cho ai nữa.
“Không phải Vương Kiến Quốc, là người của Hứa Ly."
Tần Vũ kể lại chuyện hợp tác với Hứa Ly cho bọn họ nghe.
“Mấy người này coi bộ cũng có tình có nghĩa đấy, tin được."
Tam thúc công nghe kể bọn họ đều vì gia đình thiếu tiền, bất đắc dĩ mới phải ra ngoài lăn lộn, đều có thể thấu hiểu.
Năm đó bọn họ bước chân vào con đường này, chẳng phải cũng vì bất đắc dĩ sao?
Mùa màng trong thôn thất bát, cấp trên không chịu cấp kinh phí, mắt thấy cả làng sắp ch-ết đói, chính Tần Vũ đã đưa ra ý kiến, số lương thực anh mang về đã cứu mạng cả thôn.
Dựa vào Tần Vũ, hiện tại thôn của bọn họ là thôn khá nhất vùng này, nhưng cái nghề này cũng không bỏ, đàn ông trong thôn đều đã đạt được sự nhất trí.
“Đã như vậy thì cứ cho bọn họ một cơ hội, thử xem sao."
Thất thúc công cũng tán thành, người đàn ông biết vì cha mẹ vợ con mà phấn đấu chính là bậc nam nhi chân chính.
“Hai ngày tới các chú chuẩn bị hàng cho kỹ, anh đích thân dẫn người qua."
Tần Vũ liếc nhìn lão Nhị một cái, lão Nhị lập tức hiểu ý.
“Vợ cháu đi làm, còn cháu ở trên phố làm gì?
Không về thôn à?"
Tam thúc công nhìn Tần Vũ hỏi.
Chương 66 Đã đi học thì nhất định tính được sổ sách?
