Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 95

Cập nhật lúc: 28/03/2026 10:20

“Hạ Lan bước ra khỏi phòng, Tần Vũ đang đợi liền lập tức đón lấy.”

“Anh Vũ, em làm xong bản tường trình rồi, mình đi thôi!”

Hạ Lan cười nói.

“Được.”

Tần Vũ thấy Hạ Lan không có gì bất thường, dắt cô ra bến xe, lên chuyến xe khách về thành phố.

Lần này vì đón xe ở trên trấn nên trên xe chỉ còn lại vị trí ở giữa của hàng cuối cùng.

Khi Tần Vũ nhìn Hạ Lan ngồi xuống, Hạ Lan chú ý tới một người đàn bà đang ôm một đứa bé bên cạnh cô.

Hạ Lan vô tình liếc nhìn đứa bé trong lòng người đàn bà đó, đứa bé chừng ba tuổi, nhắm nghiền mắt, mặc cho xe khách có rung lắc thế nào nó cũng không hề nhúc nhích.

Một đứa bé ba tuổi mà có thể ngoan ngoãn ngồi xe không quấy không khóc, ngủ say sưa như vậy đúng là hiếm thấy.

Hạ Lan không nhịn được mà nhìn thêm vài lần, lại phát hiện có gì đó không đúng.

Quần áo trên người đứa bé rõ ràng không phải gia đình bình thường có thể mặc nổi, trong khi người đàn bà kia lại mặc bộ quần áo cũ kỹ đầy những miếng vá.

Nhưng đứa bé lại mặc chiếc áo bông tinh xảo, nhìn qua đã thấy không tầm thường.

Hơn nữa đứa bé này quá yên tĩnh, yên tĩnh như thể bị đ-ánh thu-ốc...

Hạ Lan vừa mới trải qua chuyện suýt bị bán, nên cực kỳ nhạy cảm với những chuyện như khói mê hay buôn người.

Người đàn bà kia thấy Hạ Lan cứ nhìn mình mãi thì căng thẳng ôm c.h.ặ.t đứa bé, nhìn Hạ Lan đầy cảnh giác.

Hạ Lan dựa vào người Tần Vũ, khẽ kéo tay anh.

“Bác ơi, đứa nhỏ này là nhà mình ạ?

Trông đáng yêu quá, cháu cũng muốn sinh một bé cưng đáng yêu như vậy...”

Hạ Lan nhìn người đàn bà kia cố tình nói bằng giọng đầy ngưỡng mộ.

“Đây là chồng cháu, bọn cháu mới cưới không lâu...”

Hạ Lan e thẹn dựa vào vai Tần Vũ, ngọt ngào nói.

Lời nói của Hạ Lan đã thành công xua tan nỗi nghi ngờ của người đàn bà kia, bà ta cũng không còn cảnh giác như trước, cứ ngỡ Hạ Lan chỉ đơn thuần là thích trẻ con thôi.

“Đây là cháu trai tôi, nuôi khéo thì tất nhiên là xinh xắn rồi, sau này cô cũng sẽ sinh được đứa trẻ đáng yêu như vậy thôi.”

Người đàn bà cười nhạt, giải thích một cách rất qua loa, sau đó xoay đứa bé sang hướng khác.

“Bé ngoan thật đấy!

Ngồi xe mà chẳng quấy khóc chút nào, đứa trẻ ngoan thế này thật khiến người ta ghen tị, chẳng bù cho thằng cháu bên ngoại nhà cháu, suốt ngày khóc lóc, dọa cháu chẳng dám chạm vào nó nữa.”

Hạ Lan không để tâm đến vẻ mặt không muốn trò chuyện của người đàn bà, mà càng thêm nhiệt tình.

Tần Vũ nhìn Hạ Lan, cô lấy đâu ra cháu bên ngoại chứ?

Thấy Hạ Lan cứ không ngừng trò chuyện với người đàn bà bên cạnh, mặc dù người ta đã nặng mặt ra rồi mà cô vẫn cứ sáp tới, không ngừng khen ngợi đứa bé ngoan ngoãn, nghe lời, đáng yêu.

Tần Vũ đã nhận ra điểm bất thường, Hạ Lan luyên thuyên lâu như vậy mà đứa bé kia vẫn không có phản ứng gì, cứ nằm im lìm trong lòng người đàn bà.

Hạ Lan và Tần Vũ nhìn nhau, Tần Vũ hiểu ý Hạ Lan, chăm chú quan sát những người khác trên xe.

Xem thử còn đồng bọn nào của người đàn bà này không.

Người đàn bà bị Hạ Lan làm phiền đến phát bực, chỉ có thể trả lời những câu hỏi của cô một cách qua loa, cuối cùng bực quá liền nổi cáu.

“Cái cô gái này sao thế nhỉ?

Sao cứ nói mãi không thôi thế...”

Người đàn bà sa sầm mặt, khó chịu nói.

“Xin lỗi, xin lỗi, cháu chỉ là thích đứa bé này quá thôi, xin lỗi bác...”

Hạ Lan bị mắng liền run lên vì sợ hãi, đôi mắt u ám đầy thất vọng nói.

“Bà làm cái gì vậy?

Cô gái nhỏ cũng chỉ là thích con nhà bà thôi, có cần phải hung dữ thế không?”

“Phải đấy, người ta chỉ hỏi bà vài câu, bà có cần phải quát tháo người ta thế không?”

“Không sao đâu, các bác các chú, là cháu không tốt, cháu chỉ thấy đứa bé trong lòng bác ấy ngoan quá, lần đầu tiên cháu thấy đứa trẻ đáng yêu thế này, vả lại từ lúc lên xe đến giờ nó cứ ngủ suốt không quấy khóc gì...”

Hạ Lan cúi đầu thành khẩn xin lỗi người đàn bà kia.

Những hành khách khác trên xe nghe thấy lời Hạ Lan liền đổ dồn ánh mắt vào đứa bé trong lòng người đàn bà.

Từ lúc bà ta lên xe, không ít người vẫn còn chút ấn tượng, phát hiện đứa bé quả thực luôn được bế ngủ, không hề có động tĩnh gì.

Quá yên tĩnh, có vấn đề.

“Này, đây có phải con nhà bà không thế?

Sao cứ nằm im lìm vậy?

Bà không phải đang vận chuyển xác ch-ết đấy chứ?”

Tài xế lái xe là một thanh niên trẻ tuổi, không nhịn được quay đầu nhìn người đàn bà kia, nhíu mày hỏi.

Trước đây có người không thuê nổi xe, đường lại quá xa nên thường mang theo xác ch-ết lên xe, chuyện này anh từng gặp rồi nên đặc biệt kiêng kỵ.

Người đàn bà nhận ra ánh mắt của mọi người, cau mày định trả lời.

“Không có đâu, đứa bé vẫn đang thở mà!

Không phải xác ch-ết...”

Chưa đợi người đàn bà kia trả lời, Hạ Lan đã tranh lời giúp bà ta, đồng thời khẳng định lại một lần nữa là đứa bé vẫn còn thở, chỉ là nằm im không nhúc nhích thôi.

“Đứa bé này là gì của bà?”

Một bà cụ đi cùng xe nhìn người đàn bà kia, chất vấn.

“Đây là cháu trai tôi.”

Người đàn bà lập tức trả lời.

“Nó hơi khó ở trong người, tôi cho uống chút thu-ốc nên nó mới ngủ suốt.”

“Thật sao?

Bé không khỏe ở đâu ạ?

Trẻ con không khỏe là chuyện lớn đấy, phải mau ch.óng đưa đến bệnh viện thôi!”

Hạ Lan cuống quýt lên trước, vội vàng gọi tài xế.

“Đồng chí ơi, anh làm ơn làm phúc lái xe thẳng đến bệnh viện đi!

Ngộ nhỡ đứa nhỏ có chuyện gì thì biết làm sao?

Cháu thấy nó nãy giờ không nhúc nhích gì cả.”

Hạ Lan cuống quýt sắp khóc đến nơi, nhưng vì ban nãy cô thể hiện thái độ rất thích đứa trẻ nên mọi người đều nghĩ cô vì quá quý mến đứa bé nên mới lo lắng như vậy.

Dù sao cũng là một đứa trẻ, mọi người cũng đồng thanh nói.

“Phải đấy!

Thật sự có chuyện gì thì không xong đâu, cứ lái thẳng đến bệnh viện đi!

Tính mạng đứa nhỏ là quan trọng nhất...”

“Đúng vậy, chúng tôi có chậm trễ chút việc cũng không sao, nhưng mạng đứa bé không chờ được.”

“Đứa nhỏ chừng này mà sinh bệnh thì khổ lắm, từ lúc lên xe đến giờ không nhúc nhích gì, chắc là bệnh nặng lắm rồi, đừng trì hoãn nữa, mau đưa đến bệnh viện đi.”

Khách trên xe đa phần đã có tuổi, không nỡ nhìn trẻ con sinh bệnh nên đều lần lượt lên tiếng giục người đàn bà đưa đứa bé đi bệnh viện.

Chương 77 Kẻ buôn người bắt cóc trẻ em

“Con nhà tôi không sao, không cần đi bệnh viện!

Về nhà ngủ một giấc là khỏi!”

Người đàn bà lập tức nói.

Giọng bà ta hoảng hốt và sợ hãi, thần sắc cũng không bình thường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 95: Chương 95 | MonkeyD