Tn 70: Nhật Ký Tòng Quân Của Cô Nàng Tang Thi - Chương 230
Cập nhật lúc: 29/04/2026 15:01
“Đây là vì muốn có quan hệ với nhà họ Tiêu mà ngay cả da mặt cũng không cần nữa sao?”
Chẳng lẽ không sợ mình sẽ đem chuyện xấu xa tham phú phụ bần, bỏ vợ bỏ con của ông ta truyền ra ngoài chắc?
Ánh mắt Tạ Kiến Thành né tránh.
Ông ta đương nhiên là biết, đã phái người theo dõi rồi.
Vốn tưởng anh sẽ vì tiền đồ của mình mà đi lại chạy chọt ở kinh đô, nào ngờ lại đi cùng một kẻ ngốc nghếch đi lang thang, hết mua máy ảnh lại mua phim.
Đi chơi thôi mà còn mua một đống đồ ăn vặt, đúng là lãng phí.
Có nhiều tiền như vậy thì nên hiếu kính lão t.ử mới đúng.
Có cái vẻ ngoài tốt như vậy, lại bám được vào nhà họ Tiêu, cưới cô gái nào mà chẳng được, đúng là không có não.
“Tiểu Tạ, bây giờ không phải là lúc nói chuyện này, cháu có gặp bọn nó ở T.ử Cấm Thành không?
Có biết bọn nó xảy ra chuyện gì không?"
Người đi theo anh không đi vào T.ử Cấm Thành, chỉ đứng đợi ở ngoài, kết quả đợi được là ba người nhếch nhác chật vật.
Sau khi ông ta đưa người tới bệnh viện điều trị, ba người đến giờ vẫn là bộ dạng hồn xiêu phách lạc, chỉ cần một chút động tĩnh nhỏ thôi cũng đủ dọa cho co rúm lại, miệng không ngừng nói là rắn lớn.
“Đúng đấy Tiểu Tạ, cháu mau nói xem có thấy ai làm hại bọn Ý không, mấy đứa cháu tội nghiệp của bà."
“Lão La à, số tôi khổ quá, bọn trẻ rõ ràng rất ngoan ngoãn, trước đây vẫn luôn tốt đẹp, rốt cuộc là ai muốn đối đầu với nhà chúng tôi mà làm cho những đứa trẻ tốt đẹp như vậy ra nông nỗi này?"
“Rốt cuộc là cái kẻ táng tận lương tâm, lòng dạ hẹp hòi nào đến mức này mà dùng thủ đoạn bừa bãi như vậy?
Bọn nó vẫn còn là trẻ con mà."
Bà cụ Tiêu nhíu mày.
Sao bà cảm thấy lời nói của bà ta có ẩn ý thế nhỉ?
Đang định lên tiếng mắng lại thì một câu nói khiến bà cảm thấy vô cùng thoải mái.
“Bà có dám nói ra tên đầy đủ của tôi không?"
“Không biết chứ gì, không biết thì đừng có nhận vơ họ hàng bừa bãi, tôi có quen biết hai người là ai đâu?
Cái gì mà cháu trai cháu gái của hai người là ai?
Bọn họ xảy ra chuyện thì liên quan gì đến một người qua đường như tôi?"
“Tôi không cha cũng không mẹ, lấy đâu ra em họ với chả em họ?"
Anh đoán không nhầm thì ba cái kẻ gặp chuyện trong miệng hai người này chính là ba cái kẻ miệng thối kia, trong số bọn họ có một người họ Phùng.
Hừ, đúng là oan gia ngõ hẹp.
Nếu thực sự tương ứng với thế giới kia, vậy thì ông nội của ba người đó chính là cái ông căn cứ trưởng kia.
Ở bên đó có chút quyền hành là không coi ông nội Tiêu ra gì, ở đây ước chừng cũng chẳng phải hạng tốt lành gì.
Rất tốt, tối nay khi đi xử lý đôi cẩu nam nữ kia cũng ghé qua nhà họ Phùng thám thính xem sao, nếu thực sự là ông ta thì đừng trách mình không khách khí.
Con cái quân nhân kết hôn, cho dù không thẩm tra chính trị thì cũng sẽ điều tra đơn giản về gia đình đối phương.
Nhà họ Phùng có thể vào được đại viện quân đội, chứng tỏ vị trí không thấp, không tin bọn họ không tra ra được chuyện thằng cặn bã Tạ Kiến Thành này đã kết hôn ở nông thôn, rõ ràng là hành vi cướp đoạt.
Chính xác thì phải nói là, bọn họ là cùng một giuộc cả, một kẻ công khai đi cướp, một kẻ tự nguyện dâng thân.
Thi Thi thấy anh không vui, đầu óc có chút không thông suốt.
“Trứng thối ơi, cha mẹ chúng ta ở Thượng Hải mà, cha lợi hại, mẹ cũng lợi hại, anh có cha mẹ mà."
“Người này là ai thế ạ, sao cứ hay tới tìm anh cảm ơn cảm ơn thế?
Thi Thi không thích ông ta, Trứng thối ơi, chúng ta về nhà thôi."
Sửu Sửu cũng làm vẻ mặt như một con sói nhỏ, nhe răng nhổ một bãi nước bọt về phía Tạ Kiến Thành, “Không được tới tìm anh trai tôi nữa, đ.á.n.h ông đấy."
Bà cụ và người phụ nữ đang so sánh diện mạo của Tạ Lâm và Tạ Kiến Thành, nhìn Tạ Kiến Thành và Hồng Tố Anh một cách kỳ quái.
Theo lẽ thường, sự tương đồng giữa hai khuôn mặt tuyệt đối là quan hệ cha con, nhưng lời nói của cậu thanh niên này sao lại khiến người ta mơ hồ thế nhỉ?
Cha mà không biết tên đầy đủ của con?
Là ý này sao?
Đợi đến khi ánh mắt của bọn họ đều đổ dồn vào người Tạ Kiến Thành, thấy chính là vẻ mặt lúng túng và thẹn quá hóa giận, còn gì mà không hiểu nữa chứ?
Những người có thể lăn lộn được trong đại viện này ai mà chẳng tinh ranh, những năm đó vì miếng ăn mà bỏ vợ bỏ con nhiều lắm, huống hồ là vì tiền đồ và danh vọng.
Cậu thanh niên nhìn cũng tầm 23-24 tuổi, không biết tên, nghĩa là chưa từng nhìn ngó đến con cái, vậy đó chính là chuyện của hơn hai mươi năm trước.
Nhà họ Phùng ở trong đại viện cũng tính là tầng lớp trung thượng, tuy không phải hàng đầu nhưng uy vọng năm đó của ông cụ Phùng cũng đặt ở đó.
Tính toán một chút chẳng phải là ra kết quả rồi sao, đây là một con sói độc ác ích kỷ không có đạo đức phu thê không xứng làm cha.
Eo ôi, bọn họ còn tưởng ông ta là một người con rể hiếu thảo nữa chứ.
Còn cả vẻ mặt như ăn phải phân của Hồng Tố Anh, rõ ràng cũng là người trong cuộc, không chừng vở kịch cướp chồng năm đó cũng có sự góp tay của bà ta, cô con gái của bà ta giả vờ hiền lương thục đức hay thật đấy.
Mấy bà cụ và phụ nữ nhanh ch.óng dạt sang một bên, như nhìn thấy thứ gì đó bẩn thỉu, đứng cách xa Hồng Tố Anh và Tạ Kiến Thành.
Tạ Kiến Thành vạn lần không ngờ thằng con nghịch t.ử lại đem chuyện xấu trong nhà phơi bày ra trước bàn dân thiên hạ, một đứa trẻ bị bỏ rơi, chẳng lẽ nó không nên tự ti mà cầu xin ông ta ban cho tình phụ t.ử sao?
Bà cụ Tiêu đang ở đây, nó không sợ người nhà họ Tiêu nhìn không trúng thân phận thấp hèn của nó mà đuổi nó ra ngoài sao?
Một khuôn mặt già nua đỏ bừng lên, ông ta thực sự hối hận vì đã tới đây rồi.
Đã phái người đi điều tra ở nông thôn, vốn định theo dõi thằng con nghịch t.ử này vài ngày, đợi tìm hiểu rõ ràng những trải nghiệm của nó những năm qua và lý do nó xuất hiện ở kinh đô rồi mới đi tìm nó.
Nếu không phải bà mẹ vợ khóc lóc om sòm, vợ hiền bày mưu tính kế, ông ta sẽ không chọn thời điểm này để tới.
Sáng sớm mới chịu sự sỉ nhục cực lớn, chiều tối lại vác mặt tới cho người ta tát, mẹ kiếp, ông ta muốn xé xác thằng con nghịch t.ử này ra.
Hồng Tố Anh cũng tức ch-ết rồi, hoàn toàn không ngờ chiều hướng sẽ như thế này.
Nhưng bây giờ không phải là lúc tính toán chuyện này, bà thực sự rất lo lắng cho đứa cháu trai duy nhất, tình hình của cháu gái và vị hôn phu tương lai cũng không khả quan.
Đứa trẻ giống như bị thứ gì đó bẩn thỉu dọa cho sinh bệnh tâm lý rồi, không tìm ra nguyên nhân, e là bọn nó không khỏi được.
Chuyện này lại không thể công khai đi hỏi người khác, chỉ có thể tìm người có khả năng biết chuyện.
“Tiểu Tạ à, người một nhà không nói hai lời, có chuyện gì thì để sau hãy nói, mạng người quan trọng, cháu mau nói cho ngoại xem có......"
Tạ Lâm coi bà ta như đang đ.á.n.h rắm, dắt tay vợ và Sửu Sửu, gọi thêm bà cụ Tiêu và hai anh em, không ngoảnh đầu lại mà rời đi.
Nói lời vô ích với những kẻ không liên quan chỉ lãng phí thời gian.
Ngoại?
Hừ hừ, da mặt thật dày.
“Trứng thối ơi, về nhà gọi điện thoại cho mẹ, chúng ta có mẹ, cũng có cha, còn có ba và má nữa, Thi Thi cũng muốn gọi điện cho bọn họ."
“Được, về nhà sẽ gọi điện cho mẹ, chắc bà ấy tan làm rồi."
“Bên phía ba má có lẽ không gọi được, chắc ba đã về nhà ăn cơm rồi không có ở văn phòng, ngày mai chúng ta hãy gọi cho ba má."
“Vâng vâng, được ạ, Thi Thi phải bảo bọn họ, đợi thím hai mua vịt quay xong sẽ gửi cho bọn họ ăn."
“Được, đều nghe theo em hết."
Bà cụ Tiêu lạnh lùng quét mắt nhìn Hồng Tố Anh đang định đi theo, vẻ sắc lạnh trong mắt khiến bà ta giật mình, không dám theo nữa.
Tạ Kiến Thành nghiến răng nghiến lợi kiềm chế cảm xúc, nhưng khuôn mặt đen như đ.í.t nồi đã bán đứng ông ta.
Những người khác thấy vậy thì giải tán nhanh ch.óng, đồng thời trong lòng cũng ghi nhớ lấy, tốt nhất là nên ít tiếp xúc với nhà họ Phùng thôi.
Thi Thi về đến nhà liền gọi điện thoại về Thượng Hải, nói luyên thuyên một hồi không phải là về những gì thấy ở kinh đô, mà là về món vịt quay hương vị mới.
Cô miêu tả rất chi tiết, ví dụ như da giòn thế nào, khi nhai thì kêu ra sao, nước thịt thơm thế nào, khi ăn vào miệng thì lưỡi có cảm giác gì, nghe mà Hàn Thục Phương cũng thấy thèm.
“Thi Thi, mẹ muốn ăn rồi thì phải làm sao?"
“Thím hai muốn mua cho Thi Thi mười con vịt quay, Thi Thi tính rồi, phải gửi ba con cho ba mẹ, mẹ ơi, mẹ phải đưa cho nhà bà ngoại nữa đấy."
Hàn Thục Phương cảm thấy ấm lòng vô cùng.
“Thi Thi à, cái đồ chín đó có lẽ không dễ gửi đâu, Thi Thi cứ giữ lại mà ăn, không cần đưa cho mẹ đâu, đợi mẹ có cơ hội tới kinh đô thì ăn sau cũng được."
Con gái có tấm lòng này là đủ rồi, ăn hay không đều là thứ yếu.
“A, không gửi được sao ạ?
Nhưng cậu Hà nói có thể gửi bánh Phượng Hoàng mà."
Hai mẹ con cứ xoay quanh vấn đề này trò chuyện hồi lâu, Hàn Thục Phương cuối cùng cũng dỗ dành được cô bé.
Hàn Thục Phương tưởng đứa trẻ sẽ không vui, chỉ Tạ Lâm mới biết, cô đang vui lắm.
Không gửi được, nghĩa là mười con đều là của cô, cho vào không gian cô có thể ăn từ từ.
Không phải cô không hiếu thảo, là mẹ không cần cô hiếu thảo mà.
Trong không gian có nuôi vịt, vì cái miệng của cô vợ nhỏ, Tạ Lâm quyết định đi học lỏm.
Vịt quay kinh đô, hương vị rất chuẩn, gia vị thịt kho mà anh muốn tìm trước đó vẫn chưa tìm được, cứ học cách làm vịt quay trước đã, rồi tìm gia vị sau.
Làm thì làm cho trót, hỏi Lục Phàm địa chỉ tiệm vịt quay, nửa đêm anh liền đi ra ngoài.
Thợ tan làm rồi, anh chỉ là đi xem trước vị trí thôi, ngày mai có thể tới sớm chờ sẵn.
Tiếp theo là đi báo thù thằng cha cặn bã.
Kết hợp với ký ức trong mộng cùng với những lời các bà thím nói về đại viện bên cạnh, Tạ Lâm dễ dàng lẻn vào được, tìm kiếm một lúc liền tìm thấy nhà họ Tạ.
Căn nhà lầu hai tầng, không lớn lắm, kết cấu thế nào anh không quan tâm, tìm thấy phòng ngủ của hai vợ chồng ở tầng một.
Cả hai đều ngủ say như ch-ết, có lẽ vì chuyện của ba cái kẻ miệng thối kia chưa giải quyết xong nên trong mơ chân mày đều nhíu c.h.ặ.t.
Hừ, thế này mà đã phiền lòng rồi cơ à, hồi nhỏ anh ngủ ở chuồng bò đói đến mức ăn vỏ cây còn chẳng dám nói là phiền.
Chẳng buồn tốn chất xám, kéo chăn trùm đầu lại liền bắt đầu đ.á.n.h.
Đánh cho tỉnh rồi lại đ.á.n.h cho ngất, lục tung cả nhà lên, lôi hết tiền phiếu của bọn họ ra chẳng buồn đếm mà cuộn sạch luôn, làm thành hiện tượng trộm vặt lẻn vào nhà, anh coi như là đi đòi lại tiền nuôi dưỡng mà mình đáng được hưởng hồi nhỏ vậy.
Đẻ mà không nuôi, để kẻ trộm dạy ông cách làm cha.
Có hai cuốn sổ tiết kiệm, của Tạ Kiến Thành là bốn nghìn, của Phùng Thu Lam là bốn vạn, con số chênh lệch lớn, vị trí cất giấu cũng không giống nhau, thấy rõ hai vợ chồng này cũng chẳng chung lòng chung dạ gì.
Sau khi ném vào không gian, anh đi ra phòng khách, thấy một tấm vải hoa vuông vức che cái tivi lại, anh nhếch môi, thu luôn.
Trong không gian có tivi, nhưng chưa từng mở lên bao giờ, cái này vừa hay có thể làm đồ chơi cho cô vợ nhỏ.
Máy thu thanh?
Sửu Sửu thích, thu luôn.
Xe đạp?
Vừa hay thiếu một chiếc xe đạp nam, có thể ở trong không gian dạy cô vợ nhỏ đạp xe, đợi học được rồi về Thượng Hải sẽ mua một chiếc.
Lại lên lầu dạo một vòng, đồ đạc không thu, nhưng nhất định phải lục tung lên, diễn kịch thì phải diễn cho trọn bộ.
Nghe nói những nhà có tiền đều giấu tài sản ở bệ bếp hoặc dưới đáy chum nước trong nhà bếp, kiểm tra cả nhà bếp một lượt, không thấy món gì giá trị cả.
