Tn 70: Nhật Ký Tòng Quân Của Cô Nàng Tang Thi - Chương 501
Cập nhật lúc: 29/04/2026 16:20
“Bà nội, con sai rồi, mang vợ con và con gái trả lại cho con đi.”
Lục Phàm lần đầu tiên hiểu được ý nghĩa thực sự của câu nói phụ nữ và tiểu nhân thật khó chiều.
Mà ngặt nỗi đó lại không phải là người phụ nữ và đứa trẻ nhà mình.
Đau lòng.
Quá đau lòng.
“Muộn rồi, họ về thành phố G rồi, Duyệt Duyệt nhớ nhà ngoại, về bầu bạn với họ cũng là lẽ thường tình, có chuyên cơ đưa đón, chúng ta đều yên tâm, anh bạn nhỏ cứ ở đó mà phòng không chiếc bóng đi.”
Bà cụ Lục sáng sớm nhìn thấy chắt gái hằng mong nhớ, vui mừng khôn xiết, chẳng thèm quan tâm cháu trai có sai hay không.
Nghĩ một chút, bà tiếp tục đ.â.m vào tim những người khác.
“Bên cạnh anh chắc là còn mấy gã muốn gọi điện thoại mà không biết gọi đi đâu đúng không, bảo họ là, đều về nhà ngoại cả rồi.”
“Duyệt Duyệt nhớ là đêm giao thừa chúng ta sẽ quay lại, nhưng Vãn Vãn và Nguyệt Linh, Minh Châu nói là muốn đón Tết ở nhà ngoại trên đảo, bảo mấy gã thối đó từ bỏ ý định đi.”
Ba người Trương Đông đứng bên cạnh nghe điện thoại rõ mười mươi thì sụp đổ, một cú sét đ.á.n.h ngang tai.
Chị dâu, chị thật nhẫn tâm mà, thành phố G và hòn đảo đó, cách nhau mười vạn tám nghìn dặm đấy, a a a~
Tạ Lâm nhìn bốn người thất thểu quay lại thì vui mừng hẳn.
Ha ha ha, vợ mình ra tay đúng là chuẩn xác.
Vân Hữu Sinh, Đặng Bằng và Triệu Thắng thì tâm lý cân bằng rồi, đều chẳng có ai làm ấm giường nữa rồi.
Phòng bên cạnh thò ra mấy cái đầu.
“Này, anh Lục, anh Trương, anh Vương, anh Hà, các anh phát điên cái gì thế, đều biết cái gì rồi, có thể nói ra không?”
“Đúng thế, bọn tôi đợi nửa ngày rồi, sao thế hả?”
Bốn người Lục Phàm:
...
Nhát d.a.o cuối cùng, thật đúng là đ.â.m vào tim vào phổi mà.
Tạ Lâm cười đủ rồi, giả vờ an ủi, “Lãnh đạo không phải nói rồi sao, thời gian sau này là bán phong tỏa, chúng ta ở trên núi nhiều hơn ở ký túc xá, họ về nhà là hợp lý nhất rồi.”
Hợp lý?
Hợp lý cái b-úa ấy.
“Anh em, đ.á.n.h nó!”
Lục Phàm là người đầu tiên xông tới.
Sáu người còn lại ùa lên.
Nhà họ Tiêu.
Chu Thi vẫn chưa biết đồ trứng thối nhà mình bị hội đồng, cô canh giờ gọi điện thoại ra đảo.
“Thẩm tảng băng, Tiểu Lương đưa người đến rồi chứ, anh nhận được vịt quay và thức ăn chưa?
Là bà nội Thẩm mua cho chị Viên Viên và chị Niệm Niệm đấy.”
“Ngoài ra 10 con vịt quay là em mua, một con chia cho bốn nhà thím Diêu, thím Lưu và thím Quách, thím Tào, 9 con gửi cho đàn em của em và bạn nhỏ của Đại Lục Tiểu Lục.”
“Nhà Tinh Tinh có một phần, phần của đàn em thì không tính anh ấy, sợ không đủ.”
“Nhiều người quá, người lớn thì em không quản được, đều là cho lũ trẻ cả, anh giúp em chia cho đều, dặn dò chúng phải học hành chăm chỉ nhé.”
Ở quân khu tình cờ gặp chú mười và thím mười, thế là tiện đường mang cháu trai nhỏ về nhà họ Thẩm.
Bà nội Thẩm biết máy bay sẽ đưa người ra đảo, nhớ cháu gái và cháu dâu, nên đã đóng gói mấy món ăn mặn và hai con vịt quay nhờ Lương Kiến Bân gửi hộ.
Thẩm Dịch Cẩn ừ một tiếng, “Nhận được rồi, Lương Kiến Bân đã lên đường quay về, cảm ơn chị dâu, đàn em của chị và bạn nhỏ của Đại Lục Tiểu Lục, tôi sẽ chia thật đều.”
“Đừng khách sáo, bà nội Thẩm bảo anh đêm giao thừa chuẩn bị đi, Tiểu Lương sẽ đi đón chị Nhạc về thành phố G, tiện thể đón chị Viên Viên và chị Niệm Niệm bọn họ về kinh luôn, bà nói có máy bay cho tiện.”
“Nếu anh không về được thì đón Tết một mình đi.”
Đã biết tin từ chỗ bà nội, lại được thông báo lần hai, Thẩm Dịch Cẩn mím môi, buồn bã ừ một tiếng.
Suy nghĩ một chút, hỏi:
“Chị dâu, đồng chí Nhạc bọn họ về, tại sao lại dùng máy bay đưa đón?”
Lương Kiến Bân được sắp xếp làm tài xế riêng cho Chu Thi, tài nguyên công cộng, không có việc đặc biệt thì người khác không được dùng.
Ngay cả cấp bậc như bố mẹ ông bà anh cũng vậy, lúc gấp muốn dùng máy bay đều phải làm đơn xin.
Chu Thi “miễn cưỡng” đem chuyện đám Lục Phàm cười nhạo Tạ Lâm ra kể hết một lượt.
“Thẩm tảng băng, anh xem bọn họ có đáng đời không?
Tết không được về nhà, vợ con cũng không ở bên cạnh, thật đáng thương quá đi mà, ha ha ha.”
Thẩm Dịch Cẩn:
...
Một phen hả hê này của chị, đem cả tôi ra chế giễu luôn rồi.
Quả nhiên là việc xấu xa mà chị có thể làm ra được.
Anh không dám bất mãn, còn phải trái lương tâm khen ngợi, “Đúng đúng đúng, bọn họ đúng là đáng đời, chị dâu làm quá đúng, nên để họ treo trên dây phơi quần áo mà hóng gió lạnh.”
Anh sợ nếu không phụ họa theo, sau khi đón vợ con về kinh, ngày quay lại sẽ xa vời vợi.
Cái miệng nịnh bợ, vẻ mặt đau đớn, tim cứ thắt lại từng hồi.
Anh nghi ngờ mình đã bị “Thi hóa” rồi, xấu xa đến mất cả bản thân.
Hôm kia, vì lý do công việc, Tô Duệ mấy năm không liên lạc đã gọi cho anh một cuộc điện thoại, nhờ đó anh mới biết được chiến tích lẫy lừng của đội thi công nhỏ ở đại viện thành phố G.
Quả nhiên, kẻ phá hoại ở đâu cũng thật là... năng nổ.
Nói thêm một lúc nữa mới cúp điện thoại, Thẩm Dịch Cẩn thở dài một hơi thật sâu, chấp nhận số phận quay lại chia vịt quay, chia xong vịt quay còn có việc phải làm.
Đứa trẻ một hai tuổi ăn vịt quay, có hợp lý không?
Ầy, được chị dâu nhớ đến, cũng là một loại gánh nặng ngọt ngào.
Đêm giao thừa.
Nhà họ Tiêu bày năm bàn, đầu bếp Quạ múa muỗng đến mức đầu bốc khói.
Nhà họ Tiêu vốn đông người, lại còn có một vị đại lãnh đạo đến, cộng thêm cảnh vệ nữa, phải đến mấy chục người, cứ như là ăn tiệc vậy.
“Ông cụ lãnh đạo ơi, sao ông lại đến một mình thế ạ?
Những ông cụ lãnh đạo khác đâu rồi ạ?”
Chu Thi nhận được một phong bao lì xì thật lớn, lại mong chờ thêm mấy phong bao lớn nữa.
Đại lãnh đạo không bỏ sót tia sáng trong mắt cô.
Con bé thối này, phần thưởng nhận được là thứ mà người khác mấy đời cũng không kiếm nổi, sao vẫn cứ rơi vào hố tiền thế này?
Cái chính là bên cạnh cô còn một chuỗi các nhóc tỳ đang ưỡn bụng xếp hàng, đứa nào đứa nấy mắt sáng rực như đèn pha, cứ như thể ông là một miếng thịt kho tàu thơm ngon hấp dẫn vậy.
Sơ suất rồi, quên mất nhân khẩu đồ sộ của nhà họ Tiêu, đặc biệt là thế hệ nhỏ, một hơi đã có mười sáu đứa.
Lấy thêm mấy phong bao lì xì lớn khác ra đưa cho Chu Thi, cặp công văn thì dứt khoát giao cho cảnh vệ.
“Cháu đi phát bao lì xì cho mấy đứa nhỏ đi.”
May mà chuẩn bị đủ nhiều.
“Họ bận lắm, chỉ có ông là rảnh rỗi thôi, đến thăm cháu.”
Tiện thể ăn ké một bữa cơm.
Câu sau đại lãnh đạo không tiện nói rõ.
Từ khi được ăn cơm do Quạ Quạ nấu một lần, ông cứ nhớ mãi không quên, hôm nay cuối cùng cũng không nhịn được mà mặt dày đến đây.
Ông cũng có robot, nhưng tay nghề đó so với Quạ Quạ thì căn bản không thể so bì được.
Hôm nay đến, một là ăn ké cơm, hai là để robot của mình học lỏm.
“Thi Thi, nghe nói các cháu ở bên tứ hợp viện đã làm một việc lớn giúp người gặp nạn, cảnh vệ đã phản ánh chuyện này lên trên rồi.”
“Nữ đồng chí đó cũng là một người khá đấy, đã thi đỗ vào sư phạm rồi, các cháu đã giữ lại cho đất nước một nhân tài.”
“Hiện tại khắp nơi trên cả nước đều đang tăng ca tăng giờ để nhập thông tin thí sinh, những kẻ xấu xa muốn làm loạn việc tuyển chọn nhân tài cho đất nước chắc chắn sẽ không có cơ hội thực hiện.”
Chu Thi biết ông đang nói về chuyện của Hứa Tri Lan.
“Ông cụ lãnh đạo ơi, lúc bọn cháu ở trên đảo còn gặp chuyện đặc sắc hơn nữa cơ, thí sinh đó trùng họ với cháu, Quạ Quạ tra được thành tích của chị ấy, đứng thứ 13 toàn quốc.”
“Gia đình chị ấy nhận tiền để chị ấy đi thi hộ cho một học tra trùng tên trùng họ.”
“Cháu đã hẹn với chị ấy rồi, bảo chị ấy lặng lẽ đến trường nhập học, lúc khai giảng ông có muốn đến xem náo nhiệt không?”
“Cái gì, thứ 13 toàn quốc?
Một mầm non tốt như vậy mà gia đình chị ta lại ngu ngốc thế sao?”
Đại lãnh đạo tức đến mức sắc mặt trầm xuống.
Nhân tài như vậy đặt vào lĩnh vực nào cũng là sự tồn tại tỏa sáng rực rỡ, bồi dưỡng lên thì tổ tiên cũng phải được thơm lây, thế mà lại đẩy chị ta ra ngoài.
Ngu xuẩn cực kỳ, ngu xuẩn cực kỳ mà.
“Đúng thế ạ, bây giờ kẻ mạo danh kia chắc là đã nhận được giấy báo nhập học rồi, gia đình cô ta nhận được 500 đồng và công việc tốt, nói là để chị ấy năm sau thi lại.”
“Cháu thấy chưa chắc đâu, nếu thí sinh không tiến hành nhận diện khuôn mặt, nói không chừng nhà họ còn dùng việc này để kiếm tiền đấy, cho nên ấy mà, cháu chuẩn bị bắt một vụ lớn, để cả hai bên giao dịch đều ngã một cú thật đau.”
“Đến lúc đó đăng báo phê bình cả nước, rồi đưa điển hình này lên trang web chính thức, sau này sẽ không ai dám làm bậy nữa.”
Đại lãnh đạo chỉ suy nghĩ một chút rồi đồng ý sẽ có mặt, ông muốn đích thân bắt điển hình, chấn chỉnh luồng gió tà ác này.
Chu Thi lén lút, “Hì hì, vậy ông đợi điện thoại của cháu nhé, cháu đã nhờ Thẩm tảng băng giúp cháu một việc...”
Đại lãnh đạo lặng lẽ đến, lại lặng lẽ đi, mang theo mấy túi lưới đồ ăn mặn, nói là mang về chia sẻ với mấy ông bạn già.
Nếu ông không hở lợi, mắt không cười híp lại, lúc Quạ Quạ nấu ăn ông không nhiệt tình yêu cầu cho thêm thật nhiều ớt, thì sức thuyết phục sẽ lớn hơn một chút.
Chu Thi nhìn theo bóng chiếc xe đi xa mà cảm thán:
“Không ngờ ông cụ lãnh đạo cũng là một kẻ ham ăn thịt lại thích cay giống mình.”
Tiểu Lục ngẩng cái đầu nhỏ nghiêm túc vạch trần thói xấu của cô.
“Mẹ ơi, bố nói, mẹ mọc mồm, chỉ để ăn thịt thôi, ông ấy với mẹ, giống nhau ạ.”
“Mẹ làm sao mà giống được?
Mẹ còn trẻ, cơ thể chịu đựng được, đại lãnh đạo tuổi cao rồi, phải ăn thanh đạm.”
“Họ sẽ, sống lâu trăm tuổi ạ, còn phải phát bao lì xì cho chúng ta, thật nhiều năm nữa ạ.”
Cụ Tiêu cười híp mắt bế cô nhóc lên, “Tiểu Lục nói đúng, đại lãnh đạo nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.”
Đất nước cần họ, nhân dân cũng cần họ, họ chắc chắn sẽ vững như thông, sừng sững không đổ.
Đại Lục hám tiền cân nhắc phong bao lì xì, tập hợp số bao lì xì mà đám bạn nhỏ nhận được lại để đếm, rồi nhận xét như một người lớn thu nhỏ.
“Cộng thêm của dì Quạ nữa, một chuỗi 28 cái bao lì xì, ông cụ đại lãnh đạo lỗ rồi, chúng ta lãi, hi hi.”
Quạ Quạ chống nạnh tỏ vẻ không phục, “Đại Lục, dì Quạ đây có tay nghề sánh ngang với ngự thiện đấy nhé, sao có thể dùng tiền nong mà đo lường được?”
“Bất kể bao lì xì của đại lãnh đạo lớn đến đâu thì cũng là dì lỗ, dì lỗ to rồi.”
Đại Lục cười hi hi nhét bao lì xì của mình vào trong áo cất sát người, đúng là làm robot tức ch-ết mà không đền mạng.
“Dì Quạ lỗ, Đại Lục không cần làm việc mà vẫn được lấy không, không lỗ chút nào.”
“Đại Lục, con không thương dì Quạ nữa à?”
Đại Lục dùng hai ngón tay nhỏ nhắn kéo mí mắt xuống, thè cái lưỡi nhỏ ra lêu lêu.
“Đại Lục không lỗ, phát tài to rồi, dì Quạ ơi, cung hỷ phát tài, bao lì xì đưa đây.”
“Hê, cái con nhóc ranh này, bao lì xì dì Quạ vừa mới nhận được còn chưa kịp nóng tay, con đã nhớ mong rồi à?”
Đứa nhỏ này còn có một bộ lý lẽ của riêng mình, “Của dì Quạ, thì là của mẹ, của mẹ, thì là của chúng con.”
