Tn 70, Nữ Phụ Thức Tỉnh: Một Mình Nuôi Con Lên Đỉnh Cao - Chương 304
Cập nhật lúc: 23/04/2026 12:36
Góa phụ Vương che miệng cười:
“Mẹ sao?
Người mẹ đã hại con trai mình thành kẻ liệt sao?"
Mặt Ngưu Anh Hoa đỏ bừng lên:
“Bà nói xằng nói bậy, xem mụ già này có xé nát cái miệng của bà không!"
Góa phụ Vương sẽ không đ.á.n.h nhau với bà ta, vội vàng nép sau lưng Đoạn Chí Cường.
“Ông xem bà ta kìa, cứ như mụ đàn bà đanh đá ấy."
Đoạn Chí Cường không nhịn được đứng dậy, giơ tay tát Ngưu Anh Hoa một cái.
“Bà muốn làm loạn thì cút ra ngoài cho tôi!"
Ngưu Anh Hoa m-áu nóng bốc lên, cảm thấy trong cổ họng nếm được vị tanh nồng, trợn trắng mắt, ngất đi.
Góa phụ Vương còn chê bai tặc lưỡi:
“Lại còn bắt chúng tôi đưa đi bệnh viện, thật là phiền phức."
Ngưu Anh Hoa vậy mà bị tai biến rồi!
Đường Điềm nghe được tin này, nói là kinh ngạc cũng không quá.
Ấn tượng của cô về Ngưu Anh Hoa là người giỏi làm loạn, ăn vạ, khi mắng người thì khí thế hừng hực, giờ đây vậy mà lại bị một bà góa chọc tức đến mức tai biến.
Hai mẹ con đều nằm liệt giường không cử động được, khiến người ta không khỏi bùi ngùi.
Đường Điềm vẫn bảo Đoạn Diên Bình gửi 50 đồng qua đó, xóa bỏ hiềm khích là chuyện không thể, nhưng vì nhà họ Đoạn đã nuôi dưỡng Đoạn Diên Bình khôn lớn, cô cũng không ngại bỏ ra chút tiền nhỏ.
Nhưng số tiền này, Đoạn Chí Cường còn chưa kịp giữ cho ấm chỗ đã bị góa phụ Vương thu mất.
Nói hoa mĩ là để dành tiền, cuối cùng có đến được tay Đoạn Chí Cường hay không thì ai mà biết được.
Sau khi thống kê xong, phát hiện ra những nơi bị sạt lở ở thành phố Diêm không chỉ có huyện Nam Dao.
Những nơi khác đều có các mức độ thương vong khác nhau, duy chỉ có người huyện Nam Dao là số người ch-ết bằng không, bị thương cũng chỉ là cá biệt.
Huyện Nam Dao trở thành huyện kiểu mẫu của thành phố Diêm, trong mảng phòng chống thiên tai này đã nhận được sự khen ngợi nồng nhiệt từ thành phố thậm chí là tỉnh.
Chuyện sạt lở tạm gác lại, Đường Điềm cuối cùng cũng nhận được giấy báo trúng tuyển của mình.
Vì cô là thủ khoa của thành phố Diêm, Đại học Ninh còn cấp cho cô 1000 đồng tiền học bổng, được gửi kèm cùng với giấy báo trúng tuyển.
Theo thống kê, Đường Điềm còn là thủ khoa của tỉnh, cũng sẽ có tiền thưởng, nhưng vẫn chưa được gửi xuống.
Nhưng cô không phải thủ khoa quốc gia, điểm khối văn xã thấp hơn một bạn nữ khác hai điểm, xếp vị trí thứ hai.
Đường Điềm cũng không mấy quan tâm đến điều này, dù sao điểm số của cô đỗ vào Đại học Ninh đã là quá dư dả rồi.
Tiểu Dược Tinh ủ rũ mất hai ngày rồi lại khôi phục lại sự hoạt bát như xưa.
Con bé cầm lấy giấy báo trúng tuyển của mẹ xem đi xem lại, tuy chữ trên đó phần lớn đều không hiểu nhưng con bé vẫn có thể cảm nhận được tầm quan trọng của tờ giấy này.
“Mẹ ơi, chúng ta sẽ đi thành phố Nam sao ạ?"
Đường Điềm nhéo nhéo cái mặt bánh bao của con bé:
“Đúng thế, lần trước chúng ta đã đi rồi, con còn nhớ không?"
Tiểu Dược Tinh gật đầu, con bé nhớ mà.
“Vậy chúng ta còn phải gặp ông ngoại không ạ?
Con không thích ông ấy."
Tiểu Dược Tinh rất thẳng thắn, con bé hầu như không bao giờ che giấu cảm nhận của mình đối với một người.
Bởi vì con bé có tâm hồn trong sáng, thuần khiết, một người có ác ý hay không, con bé chỉ nhìn một cái là cảm nhận được ngay.
Đường Điềm mỉm cười:
“Không đi, mẹ cũng giống con, cũng không thích ông ấy."
Tiểu Dược Tinh hài lòng rồi.
Giấy báo trúng tuyển đã cầm trong tay, Đường Điềm bắt đầu lên kế hoạch cho chuyện đi thành phố Nam.
Đoạn Diên Bình có một căn nhà nhỏ ở bên đó, là căn nhà anh mua để ở tạm.
Nhưng cách Đại học Ninh một quãng khá xa, nên Đường Điềm dự định đến thành phố Nam rồi mới đi xem nhà.
Dù sao Tiểu Dược Tinh cũng sắp vào mẫu giáo rồi, phải tìm một nơi không xa Đại học Ninh, lại có trường mẫu giáo đi kèm.
Cửa hàng ở đây cô từ từ bàn giao lại cho bà Vương, đợi Tiêu Ái Linh sinh con xong, chị ấy cũng có thể qua giúp một tay.
Tiểu Lưu ở lại, nhưng Lưu Tân Nguyệt muốn cùng Đường Điềm đi thành phố Nam, cô đã đồng ý.
Mọi chuyện được sắp xếp xong xuôi, gia đình ba người Đường Điềm và Đoạn Diên Bình lên đường đi thành phố Nam....
Trong tiếng còi tàu, đoàn tàu từ từ vào ga.
Tạm biệt thành phố Diêm, tạm biệt huyện Nam Dao, Đường Điềm mở ra cánh cửa của cuộc sống mới.
Đoạn Diên Bình xách hành lý, bảo vệ Đường Điềm và Tiểu Dược Tinh xuống tàu.
Vừa ra khỏi cửa ga, liền thấy một người giơ cao tấm biển, trên đó viết rõ ràng ba chữ “Đoạn Diên Bình".
Anh ta cũng tinh mắt nhìn thấy Đoạn Diên Bình, ánh mắt lộ vẻ hưng phấn, vẫy mạnh cánh tay dài.
Đoạn Diên Bình nắm tay Đường Điềm đi tới, nói khẽ bên tai cô:
“Cậu ấy tên là Phương Tái Xương, là lính dưới trướng trước đây của anh, giờ đã là đại đội trưởng rồi."
Phương Tái Xương chào Đoạn Diên Bình theo kiểu quân đội, chủ động đón lấy đồ đạc trên tay anh:
“Chị dâu, chị cứ gọi em là Tiểu Phương là được ạ."
Anh ta hì hì cười hai tiếng, trông như một anh chàng ngốc nghếch.
Đường Điềm mỉm cười:
“Chào anh, tôi tên Đường Điềm."
Phương Tái Xương gãi gãi sau gáy, đây là lần đầu tiên anh ta gặp được người chị dâu đẹp như tiên thế này.
Chả trách Đoạn Diên Bình dù không làm được báo cáo kết hôn cũng phải ở bên cô!
Bọn họ đều tưởng Đoạn Diên Bình là vì đứa trẻ, nhưng giờ nhìn xem, vì đứa trẻ cái gì chứ, người vợ thế này ai mà chẳng muốn.
Đoạn Diên Bình có một căn nhà ở khu vực thành phố Nam, là căn hộ một phòng ngủ một phòng khách, ở tầng hai.
Khu vực này khá sầm uất, dưới lầu có rất nhiều hàng quán bán đồ ăn.
Đoạn Diên Bình đã lâu không quay lại, nhưng vẫn nhờ đồng đội thỉnh thoảng qua dọn dẹp, nên vẫn khá sạch sẽ.
Mới đến một nơi xa lạ, Tiểu Dược Tinh tràn đầy sự hiếu kỳ, thấy cái gì cũng muốn hỏi vài câu.
“Mẹ ơi, sau này chúng ta sẽ ở đây luôn ạ?"
Đường Điềm vừa dọn dẹp đồ đạc vừa nói:
“Không đâu con yêu, ngày mai mẹ đưa con ra ngoài xem nhà, chúng ta còn phải chuyển nhà nữa.
Gần đây không có trường mẫu giáo, con đi học không tiện."
Tiểu Dược Tinh lắc đầu:
“Không sao đâu mẹ, con thấy không đi học mẫu giáo cũng được mà."
Đường Điềm quay đầu nhìn con bé:
“Mẹ không cần con thấy, mẹ cần mẹ thấy."
Tiểu Dược Tinh bĩu môi, đi học chẳng vui tí nào.
Đồ đạc Đường Điềm mang theo không nhiều, chủ yếu là chỗ Đoạn Diên Bình đã có sẵn, dưới lầu mua đồ cũng tiện.
Cộng thêm sau này còn phải chuyển nhà, mang theo quá nhiều trái lại không tiện.
Cô nhanh ch.óng dọn dẹp xong, Đoạn Diên Bình liền đề nghị đưa mẹ con cô xuống dưới đi dạo.
Ba người đi trên phố, nhan sắc cao cộng với gương mặt lạ lẫm, khiến mọi người phải ngoái nhìn.
