Tn 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 155: Mẹ, Thù Linh Là Bà Bầu Thì Làm Gì Mà Khiến Mẹ Tức Đến Thế?

Cập nhật lúc: 19/04/2026 23:12

Thẩm Thù Linh đang ngồi đọc sách bên bàn làm việc trong phòng ngủ, nghe thấy tiếng khóc, cô đưa tay đẩy cửa sổ ra, vừa vặn chạm mắt với Cố Cẩn Mặc đang đứng trong sân.

Nghe tiếng khóc này, không cần nghĩ cũng biết bà ta đang chuẩn bị mách tội rồi.

Cao Ngọc quả thực là muốn mách tội, bà sống hơn nửa đời người rồi mà chưa bao giờ phải chịu nhiều uất ức như ngày hôm nay!

Cố Cẩn Mặc nghe tiếng khóc u oán và đầy kịch tính của mẹ mình thì nhíu mày, rồi bắt gặp ánh mắt như đang chờ xem kịch của vợ mình.

Ban đầu anh định đợi mẹ ngừng khóc rồi mới vào nói chuyện, nhưng vợ đã ra hiệu bảo anh vào xem ngay, nên anh liền rẽ bước đi vào phòng mẹ.

Cao Ngọc đúng là cố ý khóc, bà muốn con trai xót xa cho mình, nhưng khóc một hồi thì thành khóc thật luôn.

Vốn dĩ bà đã là kiểu người dễ rơi nước mắt, lúc này đôi mắt đã sưng vù không ra hình thù gì nữa, còn sưng hơn cả lúc sáng sớm.

Cố Cẩn Mặc vừa vào đã thấy hai bọng mắt to đùng, lời định nói lập tức nghẹn lại nơi cổ họng, tiến không được mà lùi cũng không xong.

"Huhu, Cẩn Mặc..." Cao Ngọc vừa khóc vừa lên tiếng. Bà muốn mách tội nhưng giờ cứ nấc lên từng hồi, nói năng vô cùng khó khăn.

Cố Cẩn Mặc bị đôi mắt sưng húp của Cao Ngọc làm cho giật mình, sau đó anh nhíu mày, vẻ mặt nghiêm nghị: "Mẹ, mẹ bị làm sao thế này, sao mắt lại sưng đến mức này, có phải bị ong đốt không?"

Cao Ngọc cố gắng ngừng khóc, hậm hực nói: "Tất cả là do vợ anh làm tôi tức đấy! Nếu nó không chọc tức tôi thì mắt tôi có thành ra thế này không?"

"Mẹ, Thù Linh là bà bầu thì làm gì mà khiến mẹ tức đến thế?" Sự quan tâm trong lòng Cố Cẩn Mặc tan biến sạch sành sanh.

Cao Ngọc thấy Cố Cẩn Mặc không tin mình, trong lòng càng thêm ấm ức. Bà kể lể hết chuyện Trần Cúc đến tìm mình hôm nay, còn đặc biệt nhấn mạnh việc mình bị chọc tức đến phát khóc.

"Anh nhìn mắt tôi đi, đều là do nó làm tôi tức đấy, sao tôi lại có đứa con dâu tâm địa xấu xa như vậy cơ chứ."

Lông mày Cố Cẩn Mặc vẫn không hề giãn ra: "Thù Linh và chị Trần nói không sai, những bộ đồ mẹ mang đến thực sự không mặc được. Chị Trần đã có lòng nhường quần áo của chị ấy cho mẹ mặc là đã nghĩ cho mẹ lắm rồi, vậy mà mẹ còn không biết ơn, có khi trong lòng chị Trần còn ấm ức hơn mẹ đấy."

Cao Ngọc sững sờ, bà không thể ngờ con trai mình lại nói như vậy, tức đến mức không khóc nổi nữa.

"Cố Cẩn Mặc, tôi là mẹ anh, sao anh có thể đối xử với tôi như vậy? Vợ anh liên kết với người ngoài để bắt nạt tôi, anh là con trai thì phải giúp tôi mới đúng chứ, sao anh lại đi bênh vực người ngoài? Dù sao tôi cũng là người mang nặng đẻ đau sinh ra anh mà!"

Trong lời nói của bà đầy vẻ thất vọng và không thể tin nổi, cùng với cơn giận bốc lên tận đầu, bà thậm chí còn cảm thấy mình sinh con ra thật uổng công.

Cố Cẩn Mặc không muốn nghe Cao Ngọc nói những lời này.

Giọng anh không hề gợn sóng, bình thản nói: "Nếu mẹ thực sự là người mang nặng đẻ đau sinh ra con, thì mẹ nên cất đống quần áo đó đi, đừng có khoe khoang ở khu tập thể này nữa.

Còn nữa, những thứ bố bảo mẹ mang cho Thù Linh mẹ cũng nên đưa ra đi. Nếu mẹ cảm thấy đứa con trai này cùng Thù Linh đang bắt nạt mẹ, thì ngày mai con sẽ mua vé đưa mẹ về.

Từ nay về sau chúng ta cứ ai sống đời nấy là được, mẹ cũng đừng nói mấy câu kiểu như đến chăm sóc Thù Linh nữa, Thù Linh không gánh nổi sự chăm sóc của mẹ đâu, cái nhà này của con cũng không chịu nổi sự giày vò của mẹ."

Những lời này nói ra rất nặng nề, khiến Cao Ngọc c.h.ế.t lặng. Bà đờ đẫn nhìn Cố Cẩn Mặc, muốn nói gì đó để giải thích nhưng lại chẳng thốt nên lời.

Cố Cẩn Mặc bây giờ cũng chẳng còn kỳ vọng gì ở bà nữa, anh xoay người bước ra khỏi phòng.

Trong lòng anh đã quyết định ngày mai sẽ ra ga tàu mua vé.

Ánh mắt Cao Ngọc dõi theo con trai rời đi, lòng bà đau như cắt. Đợi đến khi thấy con trai đi vào gian chính, bà mới nhìn sang cái túi đặt ở góc phòng.

Trong túi đựng những thứ bà mang từ Bắc Kinh đến cho con dâu, có đồ cho em bé, cũng có đồ cho sản phụ. Vốn dĩ bà định bụng vừa đến nơi sẽ đưa ngay cho con dâu.

Nhưng cái Yến đã nói rồi, mẹ chồng gặp con dâu không được quá vồn vã, nếu không sau này dễ bị con dâu lấn lướt...

Đến bữa tối, Cố Cẩn Mặc dọn thức ăn lên bàn, rồi lại vào phòng đỡ Thẩm Thù Linh ra ăn cơm.

Chỉ cần anh ở bên cạnh Thù Linh là sẽ chăm sóc cô hết lòng. Mặc dù Thù Linh nói mình có thể tự làm được, nhưng anh vẫn không yên tâm.

Đây là vợ anh, anh chắc chắn phải cưng chiều và để tâm, cũng không thể để mẹ mình làm khổ vợ được.

Khi Thẩm Thù Linh được Cố Cẩn Mặc dìu eo bước ra từ phòng ngủ, cô thấy Cao Ngọc với đôi mắt sưng vù như hạt dẻ đã ngồi vào bàn từ lúc nào.

Hai vợ chồng nhìn nhau, đều thấy sự ngạc nhiên trong mắt đối phương.

Cao Ngọc không chỉ chủ động ngồi vào bàn ăn, mà ngay cả quần áo trên người cũng đã thay ra, đổi sang bộ quần dài áo ngắn tay hôm qua còn chưa kịp giặt.

Sau đó, bà đưa cuốn sổ tiết kiệm mà Cố Phong Quốc đã đưa cho mình ra.

"Đây là cái bố anh cho hai đứa."

Thẩm Thù Linh không đưa tay đón lấy sổ tiết kiệm, mà là Cố Cẩn Mặc cầm lấy rồi mới giao cho cô. Cô cầm cuốn sổ trên tay, im lặng không nói gì.

Cao Ngọc thấy vậy thì có chút lúng túng, không biết nên xuống nước thế nào, nhưng bà ta cũng chẳng dám biểu hiện sự bất mãn ra mặt.

"Ăn cơm thôi." Cố Cẩn Mặc lên tiếng.

Cao Ngọc tự giác đứng dậy xới cơm cho con trai và con dâu. Bà ta biết hai ngày nay mình làm có vài chỗ chưa tốt, chỉ hy vọng con trai đừng vì thế mà xa cách với mình.

Ánh mắt thất vọng vừa rồi của Cẩn Mặc khiến bà ta cảm thấy quá khó chịu.

Cố Cẩn Mặc gắp một miếng thịt vào bát Thẩm Thù Linh: "Em ăn nhiều một chút."

"Anh cũng vậy." Thẩm Thù Linh mỉm cười đáp lại.

Hai vợ chồng coi như Cao Ngọc không hề tồn tại.

Cao Ngọc bưng bát cơm mà thấy chua xót vô cùng, bà ta gượng cười: "Cẩn Mặc, con để hai ngày nữa hãy mua vé cho mẹ nhé, cho mẹ ở lại thêm mấy ngày đi."

Bà ta sợ mình đi rồi con trai sẽ không bao giờ cho bà đến nữa, nhưng bà ta cũng biết Cẩn Mặc đã nói mai mua vé thì chắc chắn ngày mai anh sẽ đi mua.

Dáng vẻ Cao Ngọc nhìn thật đáng thương, cộng thêm đôi mắt sưng húp lại càng lộ rõ vẻ t.h.ả.m hại.

Bà ta không muốn con trai lạnh nhạt với mình, cũng không dám làm loạn nữa, bà ta sẵn sàng hạ mình để chung sống hòa thuận với con dâu...

Cố Cẩn Mặc không đáp mà nhìn sang Thẩm Thù Linh.

"Vậy thì đợi mắt mẹ bớt sưng rồi hãy đi ạ." Thẩm Thù Linh nhìn Cao Ngọc đang ủ rũ thấy rõ, khẽ nói.

Cố Cẩn Mặc ừ một tiếng: "Nghe theo em."

Cao Ngọc thấy con trai con dâu chịu để mình ở lại thêm mấy ngày, trong lòng liền nhẹ nhõm. Bà ta nịnh nọt nói: "Thù Linh, ngày mai mẹ sẽ nấu cơm cho con ăn, mẹ cũng ra cửa hàng dịch vụ mua lại hai bộ quần áo mới."

Thẩm Thù Linh nhìn Cao Ngọc, có chút chê bai: "Không cần đâu mẹ, mẹ cũng chưa nấu cơm bao giờ nên đừng làm phiền mẹ nữa."

Cô thà ăn cơm căng tin còn hơn.

Cao Ngọc nhận ra sự chê bai của con dâu, lòng đau nhói nhưng chẳng dám thể hiện ra.

Tối hôm đó, Thẩm Thù Linh và Cố Cẩn Mặc nằm trên giường.

"Mẹ là vì sợ anh đuổi bà đi nên mới phải nhún nhường để làm việc đấy." Giọng điệu Thẩm Thù Linh mang theo sự thấu hiểu, nhưng cũng không có gì là không vui.

Mẹ chồng chỉ cần nhận rõ thực tế là được, nguyên nhân là gì cũng không quan trọng.

Cố Cẩn Mặc trầm giọng nói: "Bà ấy là đang nghĩ tới hai đứa nhỏ trong bụng em, sợ sau khi anh đuổi đi sẽ không cho bà ấy gặp cháu nữa."

Anh đúng là có dự định như vậy, với thái độ đối xử với con dâu như thế, sau này anh không dám để bà ta trông nom con cái, tốt nhất là nên giảm bớt những liên lạc không cần thiết.

Tutu

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 50: Chương 155: Mẹ, Thù Linh Là Bà Bầu Thì Làm Gì Mà Khiến Mẹ Tức Đến Thế? | MonkeyD