Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 11
Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:03
Khâu Hồng Tinh nhíu mày, dõng dạc nói:
“Cứ quyết định thế đi!
Lời Chung Ngọc nói cũng có lý mà!
Chị cũng biết con bé xem mắt với ai rồi chứ!
Cô của Từ Đào là Từ Phúc Hương làm hội trưởng hội phụ nữ đấy, bà ấy lúc nào cũng treo cửa miệng câu phụ nữ làm chủ một nửa bầu trời!
Đợi đến khi Hà Kim Đào tới ấy à, tôi sẽ bảo đó là ý của Từ Phúc Hương, bà ta có ý kiến gì thì đi mà tìm hội trưởng Từ mà nói!”
Giả Xuân Hoa nghe thấy cũng có lý thật!
Trong nhà họ Từ không nói ai khác chứ Từ Phúc Hương là người vô cùng công minh, vốn dĩ sắt đ-á vô tư, trong mắt không chứa nổi hạt cát.
Nếu bà ấy biết con dâu tương lai của cháu trai mình bị mẹ kế bắt nạt như vậy thì chắc chắn sẽ đứng ra đòi công đạo thôi!
Hừ, biết đâu chẳng đợi đến lúc bà ấy ra mặt đâu, Hà Kim Đào mà biết chuyện thì có dám hé răng không?
E rằng đến cái rắm cũng chẳng dám thả một cái ấy chứ!
Giả Xuân Hoa tìm được chỗ dựa, lập tức sự đồng cảm đối với Chung Ngọc lại tràn đầy l.ồ.ng ng-ực, mặt đầy xúc động nói với Chung Ngọc:
“Đứa nhỏ ngoan, thật vất vả cho con quá, thôi được rồi, sau này con cứ đến chỗ các dì mà lĩnh tiền sớm!
Dì Giả nhất định sẽ đưa cho con!”
“Con cảm ơn dì Giả, dì Khâu ạ.”
Đôi mắt đào hoa dịu dàng của Chung Ngọc nhìn hai dì, khẽ mỉm cười.
Rời khỏi phòng tài vụ, Chung Ngọc nắm c.h.ặ.t phiếu vải trong tay, lòng thấy ấm áp lạ thường.
Đây là phiếu vải của nửa năm, cô dự định đi lấy một xấp vải để tự cắt cho mình một chiếc váy, rồi may cho hai đứa cháu nội mới sinh nhà dì Giả và dì Khâu hai bộ yếm và quần dây đeo cho trẻ con.
Chỉ là những việc này phải đợi đến lúc tan làm mới đi lấy được.
Hiện tại giờ nghỉ trưa sắp hết rồi, cô phải mau ch.óng quay lại làm việc.
Vội vàng chạy đi mà không nhìn kỹ đường, lúc chạy qua góc cua, phía trước bỗng xuất hiện một chiếc xe đạp.
Chung Ngọc hoảng hốt suýt chút nữa đ-âm vào chiếc xe đó, may mà chiếc xe đạp đi không nhanh nên đã dừng lại kịp lúc.
Người trên xe một tay đỡ Chung Ngọc đứng vững, sau đó nhanh ch.óng rụt tay lại.
Chung Ngọc hơi ngại ngùng liên tục nói mấy câu “cảm ơn”, ngước đầu lên nhìn thì thấy người đạp xe trước mặt lại chính là Tạ Mân Sơn đã gặp mấy hôm trước, lập tức mặt đỏ bừng lên.
Tạ Mân Sơn nói một câu “cẩn thận”, không đạp xe đi ngay, đôi mắt đen láy nhìn về phía cô, quan sát xem cô có bị va chạm vào đâu không rồi mới lên tiếng:
“Nhóc ngốc nghếch, sao bao nhiêu năm rồi mà vẫn cứ hậu đậu thế hả?”
Chung Ngọc có chút xấu hổ.
Cái danh hiệu “Nhóc ngốc nghếch” này là do Tạ Mân Sơn đặt cho cô khi hai người còn nhỏ cùng chơi với nhau.
Lúc đó cô lúc nào cũng vội vội vàng vàng, thường xuyên nếu không phải vấp chỗ này thì cũng là va chỗ kia, lâu dần Tạ Mân Sơn đặt cho cô cái tên này, bình thường chơi cùng cũng cố ý chú ý bảo vệ để cô không bị thương.
Cái tên đã lâu không ai gọi lại một lần nữa được cất lên, vô tình kéo gần khoảng cách giữa hai người, khiến họ như thể trong nháy mắt quay trở về những năm tháng tuổi thơ thanh mai trúc mã, ngây thơ trong sáng.
Ánh mắt Chung Ngọc hơi hạ thấp xuống, sau đó lại ngước lên, đôi môi ửng hồng khẽ mím lại:
“Anh Mân Sơn, anh đang định đi đâu thế ạ?”
Tạ Mân Sơn nói:
“Anh đến lĩnh tiền t.ử tuất của ba mẹ anh, đây là lần cuối cùng rồi.”
Chung Ngọc lúc này lại chẳng biết nói gì thêm.
Ba mẹ của Tạ Mân Sơn đã mất từ mười mấy năm trước, vì cứu tài sản của xưởng trong trận hỏa hoạn lớn mà cả hai cùng hy sinh.
Khi đó Tạ Mân Sơn và Chung Ngọc đều chỉ là những đứa trẻ mười tuổi, chẳng hiểu gì cả, ngay cả c-ái ch-ết cũng không thể hiểu thấu đáo được.
Chung Ngọc còn nhớ đó là một ngày mưa u ám, cô đi theo Tạ Mân Sơn đến trước lễ truy điệu của ba mẹ anh, nhìn thấy một màu trắng và đen bao trùm, hoa trắng vải trắng nến trắng, di ảnh đen trắng đặt chính giữa như thể hòa tan vào bầu trời đang ngày càng sầm tối bên ngoài.
Chung Ngọc ngây ngô nhìn hai chiếc quan tài màu đen chính giữa linh đường, hỏi:
“Anh Mân Sơn, chú dì ngủ ở trong đó ạ?”
Sấm sét và mưa rào đổ xuống ngay lập tức,
Tạ Mân Sơn òa khóc nức nở.
Cảnh tượng cũ lại một lần nữa xuất hiện trong tâm trí, kèm theo tiếng khóc như hụt hơi của cậu bé năm nào, khiến Chung Ngọc cảm thấy xót xa, đối với người đàn ông trước mắt cũng nảy sinh một niềm đồng cảm.
Cô không biết nên nói gì cho phải, dường như nếu nhắc lại chủ đề này sẽ giống như đ-âm thêm một nhát vào vết sẹo của Tạ Mân Sơn vậy.
Tạ Mân Sơn có vẻ không mấy bận tâm đến những chuyện đó, anh nhìn cô gái nhỏ nhắn như con thỏ trước mặt, ánh mắt thâm trầm.
“Em...”
“Vậy...”
Cả hai cùng lúc lên tiếng.
Chung Ngọc bị sự trùng hợp này làm cho bật cười, thấy Tạ Mân Sơn ra hiệu cho mình nói trước, cô bèn nói:
“Vậy bây giờ anh đã được phân chỗ ở chưa?
Anh đã được phân công tác chưa?”
Tạ Mân Sơn gật đầu rồi lại lắc đầu:
“Tổ chức phân anh về lâm trường, nhưng anh không đi.”
Chung Ngọc giật mình:
“Cái gì?
Sao anh lại không đi thế?”
“Thời đại sắp thay đổi rồi, cơm tập thể không phải là chuyện cả đời, anh dự định tự mình làm chút việc.”
Nói đến đây, đôi lông mày đen của Tạ Mân Sơn nhướn lên, lần đầu tiên sau khi gặp lại anh lộ ra vẻ sắc sảo và ngang tàng vốn có của thanh niên, và vẻ sắc sảo ngang tàng này, sau khi ba mẹ anh cùng qua đời, đã từng bị chôn giấu rất sâu trong một thời gian dài.
Chung Ngọc không diễn tả được cảm giác đó, nhưng cô đột nhiên cảm thấy Tạ Mân Sơn như vậy bỗng trở nên đẹp trai hơn rất nhiều.
Hơn nữa cô chợt thấy suy nghĩ của Tạ Mân Sơn giống hệt như nam nữ chính trong cuốn sách kia.
Phải rồi, trong sách cũng nói vào năm sau cả nước sẽ xảy ra biến đổi lớn, rất nhiều người có đầu óc muốn làm việc đều có thể đi thử sức.
Nhưng... anh Mân Sơn căn bản không xuất hiện trong sách, sao anh ấy lại có suy nghĩ giống hệt nam nữ chính thế nhỉ?
Tạ Mân Sơn thấy Chung Ngọc nhất thời không nói gì, còn tưởng cô không tiếp nhận được quan niệm này của mình.
Trong lòng anh có chút hụt hẫng nhưng lại cảm thấy đó là chuyện bình thường.
Nào ngờ đôi mắt Chung Ngọc sáng lên, đột nhiên nói với anh:
“Anh Mân Sơn, em không hiểu lắm, nhưng em ủng hộ anh.”
Tạ Mân Sơn vừa mừng vừa kinh ngạc:
“Em thật sự ủng hộ anh sao?”
Chung Ngọc gật đầu thật mạnh.
Tạ Mân Sơn toét miệng cười, đến lúc này mới nhớ ra chuyện mình định hỏi, bèn hỏi:
“Vậy nhóc ngốc, chuyện hôm trước của em thế nào rồi?
Chuyện em tìm đối tượng đã định chưa?”
