Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 111
Cập nhật lúc: 16/04/2026 05:13
“Nói xong liền nhìn cô, trông bộ dạng lại còn khá ủy khuất.”
Chung Ngọc vừa thấy bất lực vừa thấy người đàn ông này thật đáng yêu:
“Vậy chẳng phải em đã ra đây rồi sao?”
Nếu không biết người đàn ông này đang đợi, cô đã ngủ cùng lũ trẻ rồi.
Trời mới biết lúc cô bước ra, cảm nhận được Tạ Mân Lam đang giả vờ ngủ hít thở nhẹ lại, trong lòng cô thấy ngượng ngùng biết bao.
“Hai cái thằng nhóc thối này, sau này ban ngày anh sẽ cho chúng học các bài huấn luyện, để tối chúng mệt đến mức cứ chạm gối là ngủ ngay, đỡ phải suốt ngày bám lấy em đòi kể chuyện!”
Tạ Mân Sơn nghiêm mặt nói.
Chung Ngọc không nhịn được “phụt” một tiếng cười, tay đặt lên cánh tay Tạ Mân Sơn, không nhịn được tặng anh một nụ hôn:
“Anh nói sao cũng được, được chưa?”
Đêm trôi qua trong tình cảm nồng nàn.
Sáng sớm hôm sau, Tạ Mân Sơn lại là người dậy sớm nhất cả nhà.
Dậy sớm quét sân, bơm nước, gánh nước, nhóm lửa nấu bữa sáng...
Những việc này anh đã làm suốt từ khi xuất ngũ đến nay, giờ đây làm lại nhưng trong lòng lại mang theo một chút ngọt ngào thoang thoảng.
Anh quay đầu lại nhìn căn phòng vẫn chưa phát ra tiếng động nào, lau mồ hôi trên trán, tiếp tục làm việc.
Một lát sau, trong nhà có tiếng động.
Hai đứa trẻ ngủ một giấc dậy, tinh lực tràn trề như chiếc máy bay nhỏ bay ra ngoài.
Tạ Mân Lam cũng dụi dụi mắt theo ra sau.
Người bước ra sau cùng lại là Chung Ngọc.
Chung Ngọc dậy muộn, tinh thần cũng không được tốt lắm.
Tạ Mân Lam ngây thơ, thấy dáng vẻ ngủ chưa đẫy giấc của Chung Ngọc bèn tốt bụng nói:
“Chị Chung Ngọc, có phải đi học mệt lắm không chị?”
Khuôn mặt xinh đẹp của Chung Ngọc đỏ bừng, cố tình phớt lờ ánh mắt của Tạ Mân Sơn nhìn qua, khẽ “ừ” một tiếng.
Sau bữa sáng, Chung Ngọc ngồi bên máy may, chuẩn bị hoàn thành nốt quần áo trẻ em và chăn gối mà dì Ngưu nhờ vả mấy hôm trước.
Sau một tuần đào tạo, cô đã có thêm một số ý tưởng mới về việc may vá.
Tuy cô không có máy móc lớn, không có nhiều loại vải đa dạng như xưởng may Hạnh Phúc, nhưng cô cũng có thể thông qua một chiếc máy may đơn giản mà làm cho chăn gối quần áo trở nên tinh xảo, đẹp mắt hơn.
Vừa mới bắt đầu làm chưa được bao lâu đã nghe thấy ngoài sân có tiếng ồn ào.
Chung Ngọc vén rèm cửa nhìn ra liền thấy thím Trương và chị Thái, cứ như hẹn trước vậy, đứng ở cổng, thấy Chung Ngọc bước ra liền vội vàng mỉm cười đón lấy:
“Tiểu Ngọc, cháu đang may đồ à!”
Thím Trương nồng nhiệt bước tới, thấy vải vóc trong tay Chung Ngọc, chậc chậc nói:
“Cháu nói xem, cái đứa nhỏ này không chỉ xinh đẹp hiền lành mà tay nghề may vá này cũng là hạng nhất.
Mân Sơn lấy được cháu đúng là tổ tiên tích đức rồi!”
Chị Thái cũng cười nói:
“Chẳng phải là thế sao!
Tay nghề may vá này của Chung Ngọc nhà chúng ta đúng là đứng nhất đứng nhì trong đại viện này rồi!”
Hai người tung hứng kẻ xướng người họa như đang diễn kịch vậy, liên tiếp đội cho Chung Ngọc mấy chiếc mũ cao (ca tụng quá lời).
Trong lòng Chung Ngọc biết hai người này tìm mình có việc, cũng không vạch trần mà hỏi:
“Thím, các chị, hai người qua đây có việc gì không ạ?”
Thím Trương lúc này mới nói:
“Hài, chẳng là em gái ruột dưới quê của thím sắp đi lấy chồng rồi, đi lấy chồng thì phải có bộ quần áo mới để mặc chứ!
Cháu nói xem cái đôi tay vụng về này của thím thì làm sao biết làm mấy việc này, thế là... nghĩ ngay đến cháu!”
Chị Thái cũng nói:
“Thím Trương bảo chị giúp một tay, nhưng chị thì biết làm mấy việc phức tạp này đâu!
Thế là nghĩ ngay đến Chung Ngọc nhà chúng ta, hễ nói đến may vá thì người có đôi tay khéo léo nhất đại viện này chính là em rồi!”
Chung Ngọc gật đầu:
“Nếu là việc đơn giản thì bảo em phụ một tay cũng không vấn đề gì lớn.
Tuy nhiên em đã nhận lời làm việc cho người khác rồi, nhất thời không bớt được thời gian lớn để may quần áo.
Hay là thế này, chị Thái cứ làm chính đi, em ở bên cạnh phụ giúp một tay, được không ạ?”
Một câu nói khiến sắc mặt chị Thái và thím Trương đều thay đổi.
Chương 57 Ra tù
Chung Ngọc nhìn một cái liền hiểu ra mình đã đoán đúng.
Cái thím Trương này bình thường vốn thích chiếm tiện nghi của người khác.
Hôm nay bà ta qua đây chính là muốn kéo theo chị Thái cùng thuyết phục để cô giúp không công việc này.
Còn chị Thái lại là người hiền lành, hơn nữa nếu việc này không rơi xuống đầu cô thì chị Thái khó lòng tránh khỏi phải giúp đỡ, vì vậy mới tích cực đi thuyết phục như vậy.
Trong lòng họ đều tính toán đâu ra đấy, vốn tưởng Chung Ngọc là một cô vợ trẻ tuổi dễ bị lừa gạt, nhưng không ngờ rằng Chung Ngọc bề ngoài trông ôn hòa nhưng hiện giờ cô cũng không phải là người dễ bị bắt nạt.
Phải nói trong đại viện này đều là hàng xóm láng giềng.
Mọi người ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, bình thường giúp đỡ chút việc nhỏ cũng là chuyện bình thường.
Nhưng thím Trương không thể vừa mở miệng đã giao hết một việc nặng nhọc như vậy cho Chung Ngọc làm.
Nên biết nếu tìm thợ may đến làm, tiền công một người một ngày là hai đồng.
Nếu gửi đến tiệm may thì giá còn cao hơn nữa.
Thím Trương mồm mép tép nhảy một cái là muốn Chung Ngọc một mình ôm hết công việc, chẳng khác nào đi ăn cướp cả.
Thím Trương thấy Chung Ngọc dù nói thế nào cũng không lay chuyển, sắc mặt không khỏi có chút cứng đờ.
Nếu là người khác, bà ta kiểu gì cũng phải nói vài lời khó nghe, nhưng nghĩ đến khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của Tạ Mân Sơn, bà ta đành phải nuốt cục tức đó vào trong.
“Hai thím, hai chị, nếu không còn việc gì khác thì em xin phép vào làm tiếp đây ạ, không làm lỡ việc của mọi người nữa.”
Chung Ngọc ôn tồn đuổi khách.
Chị Thái hích hích thím Trương vài cái, thím Trương bĩu môi nói:
“Vậy... hay là bọn thím gửi cháu ít tiền công...”
Chung Ngọc không khỏi bật cười:
“Thím nói vậy khách sáo quá, áo cưới không phải may cho cháu, thím cũng không cần gửi tiền công cho cháu đâu.
Nếu thím thực sự muốn làm, dạo này cháu chẳng phải không có nhà sao, cháu sẽ nói với Mân Sơn một tiếng, ban ngày thím cứ qua đây mà dùng máy may.
Còn việc may vá này em thực sự không có thời gian, nên không dám ôm đồm công việc khó khăn này đâu ạ.”
Nói xong liền mỉm cười tiễn hai người rời đi.
