Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 117
Cập nhật lúc: 16/04/2026 05:14
“Hà Kim Đào lắng nghe chăm chú, nghe đến cuối cùng, đôi lông mày cũng không nhịn được mà nhíu lại.”
Tuy nhiên, bà ta không phải lo cho Chung Ngọc mà là lo cho cô gái khác ở bên trong câu chuyện – Vương Tranh.
Bà ta là người từng trải, muối bà ta ăn còn nhiều hơn số gạo Chung Viện ăn, tự nhiên biết rằng hạng người như Chung Ngọc bề ngoài dịu dàng nhưng thực chất lại vô cùng kiên định, hạng người như vậy hoàn toàn không thể trở thành vật cản trong cuộc hôn nhân của Từ Đào và Chung Viện được.
Dù cho Từ Đào có chút ý đồ gì thì sao chứ?
Chung Ngọc đã từ chối anh ta một cách kiên quyết như vậy, dù là một gia đình không biết xấu hổ đến đâu cũng tuyệt đối sẽ không ăn cỏ quay đầu.
Thế nhưng cái cô Vương Tranh này thì lại khác.
Một đối tượng xem mắt cũ, lại xuất hiện trong tình huống biết rõ đối phương sẽ có mặt, đó là ý gì chứ?
Nhìn cô ta có vẻ không có động tĩnh gì, nhưng nếu bảo cô ta không có ý đồ gì thì đó là chuyện không thể nào!
Hơn nữa, nghe nói cái cô Vương Tranh này còn là con gái của một giám đốc nhà máy, vậy thì xuất thân chẳng phải cao hơn Chung Viện nhà bà ta nhiều sao!
Chung Viện càng nói càng hăng, đứng phắt dậy:
“Không được!
Con phải đi nói chuyện phải quấy với bọn họ!”
Hà Kim Đào giật mình một cái:
“Con định đi nói chuyện với ai?”
Chung Viện ưỡn bụng nói:
“Với Vương Tranh, với Chung Ngọc!
Đứa nào mà dám có ý đồ với Từ Đào là con đi nói chuyện hết!”
Hà Kim Đào vội vàng giữ c.h.ặ.t cánh tay con gái mình:
“Bây giờ con bụng mang dạ chửa thế này thì đi đâu được?
Ngoan ngoãn ở nhà mà dưỡng t.h.a.i cho mẹ.
Ngộ nhỡ con mà có mệnh hệ gì thì nhà này còn biết trông cậy vào ai?”
Chung Viện mang theo tiếng khóc nức nở:
“Mẹ!
Vậy thì phải làm sao bây giờ ạ!”
Hà Kim Đào nhìn cô con gái đang mặt đầy phẫn nộ, trong lòng biết rõ nếu không làm gì đó thì cô ta nhất định sẽ không vượt qua được cửa ải này, thế là bà ta thở dài một tiếng:
“Mẹ đi!
Mẹ đi!
Mẹ đi nói chuyện với bọn nó!
Mẹ là bề trên, chắc chắn ra mặt sẽ hiệu quả hơn con nhiều!”
Lúc này Chung Viện mới thấy dễ chịu hơn một chút, ngồi xuống lần nữa, miệng nói:
“Mẹ!
Mẹ phải mắng cho Chung Ngọc một trận thật tơi bời vào!
Để nó không bao giờ dám tơ tưởng đến đàn ông của người khác nữa!”
Hà Kim Đào miệng thì ậm ừ hưởng ứng, nhưng trong lòng lại không khỏi thở dài.
Đứa con gái này của bà ta tính tình bướng bỉnh, bây giờ lại m.a.n.g t.h.a.i nên tính khí càng bướng bỉnh hơn.
Có những chuyện bà ta biết thì có thể ngăn cản được.
Nhưng nếu như có những chuyện bà ta không biết thì sao?
Chương 60 Hà Kim Đào
Hà Kim Đào đã nói với Chung Viện như vậy, và ngày hôm sau bà ta thực sự đã xin nghỉ phép, bắt xe đến nhà máy may Hạnh Phúc thật.
Chung Ngọc vốn đang ngồi trong lớp học, buổi trưa cô không rời đi mà định xem lại một chút những kiến thức thầy giáo vừa dạy ngày hôm nay, đột nhiên có học viên gọi ở cửa:
“Chung Ngọc, mẹ cô đến kìa!
Đến tìm cô đấy!”
Mẹ tôi?
Hà Kim Đào?!
Chung Ngọc cảm thấy đúng là gặp quỷ rồi.
Ngẩng đầu lên, Hà Kim Đào thực sự đang đứng ở cửa lớp học, cái đầu b.úi tóc đang dáo dác nhìn vào trong, đột nhiên chạm phải ánh mắt của Chung Ngọc, đôi mắt thế mà lại còn né tránh sang một bên một cách không tự nhiên, thực sự là kỳ quặc đến mức không thể kỳ quặc hơn được nữa.
Chung Ngọc hoàn toàn không muốn quan tâm đến Hà Kim Đào, nhưng hiện tại đang ở lớp học, nếu cứ để Hà Kim Đào đứng ở cửa thì chắc chắn sẽ gây ra điều tiếng, cô cũng không muốn để người khác bàn tán vô cớ về mình.
Chung Ngọc bước ra ngoài.
Đôi mắt Hà Kim Đào nhìn cô ngày càng đi đến gần, cái miệng nhất thời không biết nên nói gì cho phải:
“Chung Ngọc… con… con ra rồi à…”
Chung Ngọc nhìn bà ta, dẫn bà ta đến một góc khuất mới nói:
“Bà tìm tôi có việc gì không?”
Giọng điệu xa cách và lạnh lùng, đâu có nửa điểm dáng vẻ của mẹ con.
Hà Kim Đào tự nhiên hiểu tại sao Chung Ngọc lại như vậy, nếu theo ý của bà ta thì cả đời này không gặp Chung Ngọc bà ta cũng cam lòng.
Thực tế, nếu theo ý định của Chung Viện thì mẹ cô ta nhất định phải gặp Chung Ngọc, chỉ thẳng vào mũi cô mà bắt cô tránh xa Từ Đào ra một chút.
Nhưng thực tế Hà Kim Đào hoàn toàn không có cái dũng khí đó.
Chung Ngọc và Từ Đào không thành, chuyển sang gả cho một người đàn ông giải ngũ mang theo hai đứa con riêng, chuyện này nói ra thì người nhà họ Chung đều không đủ lý lẽ.
Thêm vào đó là những người hàng xóm biết nội tình cứ bàn ra tán vào, kể từ đó mỗi lần gặp Chung Ngọc, Hà Kim Đào đều cảm thấy mình có chút không ngóc đầu lên nổi.
Hơn nữa, nếu Chung Ngọc thực sự nhớ nhung Từ Đào thì cô đã thành đôi với Từ Đào từ lâu rồi, làm gì còn đến lượt Chung Viện?
Hà Kim Đào hay bao che khuyết điểm nhưng đạo lý này bà ta vẫn hiểu rất rõ.
Cho nên bà ta đến tìm Chung Ngọc thực chất là vì nguyên nhân khác.
Thấy Chung Ngọc nhìn về phía cửa lớp với vẻ mặt muốn rời đi, Hà Kim Đào vội vàng nói:
“Thực ra cũng chẳng có việc gì lớn, mẹ… chỉ là tiện đường qua thăm con thôi.”
“…”
Chung Ngọc tự nhiên là không tin nửa chữ.
Hà Kim Đào nuốt một ngụm nước bọt, lại hỏi:
“Chung Ngọc… con sống tốt chứ?”
“Rất tốt, nếu bà chỉ muốn biết bấy nhiêu thôi thì tôi quay vào đây.”
Chung Ngọc nói.
“Đừng mà…”
Hà Kim Đào vội vàng ngăn lại, bà ta còn có chuyện muốn dò hỏi Chung Ngọc, làm sao dễ dàng để cô đi được.
“Chung Ngọc… trong số bạn học của con, đứa nào là Hứa Lộ Na thế?”
Hà Kim Đào cười gượng hỏi một câu.
Chung Ngọc cảm thấy bà ta có chút kỳ quặc:
“Bà tìm cô ta làm gì?”
Hà Kim Đào lại hỏi:
“Thế… có phải có một đứa tên là…
Vương Tranh cũng học cùng lớp với các con không?”
Chung Ngọc càng cảm thấy kỳ lạ hơn:
“Bà và cô ta có chuyện gì sao?”
“Không… mẹ chỉ muốn nhận mặt một chút thôi, cái cô Vương Tranh đó là người của nhà máy nào?
Là cán bộ hay là công nhân?
Cô ta… người nhà cô ta có phải làm lãnh đạo không?”
Hà Kim Đào tuôn ra một tràng câu hỏi, Chung Ngọc còn chưa kịp nghĩ xem có nên trả lời hay không thì đột nhiên bên cạnh vang lên tiếng gọi:
“Chung Ngọc!
Đây là mẹ cô hả!”
Quay đầu lại nhìn, Hứa Lộ Na và Vương Tranh vừa vặn đi tới.
Trên mặt Hứa Lộ Na treo vẻ mặt đắc ý, nhìn là biết ngay đến để xem náo nhiệt.
Đúng là nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay.
Đôi mắt Hà Kim Đào nhìn hai cô gái trẻ đang đi tới, người đi phía trước ăn mặc lộng lẫy, xem chừng chắc hẳn chính là cái cô Hứa Lộ Na kia rồi.
