Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 121

Cập nhật lúc: 16/04/2026 05:15

“Ngày thứ hai, Tạ Mân Sơn ăn sáng xong liền đi ra ngoài.”

Hai đứa nhỏ chạy đi chơi với những người bạn mới quen, Chung Ngọc liền ngồi bên cạnh máy may, chuẩn bị làm nốt những công việc đã nhận mấy hôm trước.

Tạ Mân Lam không có việc gì làm cũng ngồi bên cạnh cô để giúp đỡ một tay.

“Mân Lam, cái anh Lư Hưng Xuyên đó… em có biết nhà anh ta làm gì không?”

“Em nghe nói bố anh ta mất rồi, mẹ anh ta làm ở nhà khách, một mình nuôi anh ta khôn lớn lại còn làm sinh viên đại học Công Nông Binh nữa, chẳng phải là khá giỏi sao ạ.”

Tạ Mân Lam nghĩ ngợi rồi nói.

Đúng là khá giỏi… nhưng gia đình như vậy liệu yêu cầu đối với con dâu có cao không?

Chung Ngọc không phải cảm thấy Tạ Mân Lam không ưu tú, nhưng sự ưu tú của cá nhân cô không thể che lấp được việc bố mẹ cô đều đã mất, không có chỗ dựa.

Tuy nhiên, hiện tại nhắc đến những chuyện này dường như vẫn còn quá sớm.

Tạ Mân Lam vẫn đang hào hứng kể về những chuyện thú vị liên quan đến Lư Hưng Xuyên, Chung Ngọc ngắt lời:

“Mân Lam, chị nói em nghe này, em và anh ta làm việc cùng nhau thì không sao, làm bạn bè bình thường cũng được, nhưng mà đừng có quá thân thiết.

Đôi khi ấy, vượt quá giới hạn sẽ bị người ta bàn tán đấy.”

Tạ Mân Lam cười nói:

“Chị Chung Ngọc, những điều chị nói em đều biết cả mà.

Em chỉ coi anh ta là bạn thôi, chị yên tâm đi.”

Vì Tạ Mân Lam đã nói vậy nên Chung Ngọc cũng không tiện nói gì thêm nữa.

Chỉ là nỗi lo lắng mơ hồ đó vẫn cứ đè nặng trong lòng cô, giống như mang theo một đám mây nặng trịch vậy, mãi không tan đi được.

Chương 62 Liễu Đại Hồng

Hai chị em dâu vừa tán gẫu vừa làm việc, chẳng mấy chốc đã đến mười một giờ hơn.

“Chị Chung Ngọc, chị cứ bận việc đi nhé, em đi nấu cơm đây.”

Trên mặt Tạ Mân Lam treo nụ cười, nói với Chung Ngọc xong liền vén rèm bước ra ngoài.

Hạ Học Hữu vừa bước vào sân đã nhìn thấy Tạ Mân Lam vốn dĩ luôn điềm đạm ít cười nay lại đầy vẻ tươi cười, dưới ánh nắng mùa thu, trông cô giống như một bông hoa nhỏ đung đưa trong gió.

Sự rạng rỡ đó khiến cậu cảm thấy bản thân mình cũng trở nên bừng sáng theo.

Cậu bước nhanh tới, xách túi dầu và một túi lưới đựng rau trong tay lên, nói với Tạ Mân Lam:

“Mân Lam, anh Mân Sơn bảo anh qua nhà ăn cơm, anh có mua thịt đầu heo và rau đây, để anh làm cùng em nhé!”

Tạ Mân Lam tâm trạng tốt mỉm cười với cậu:

“Anh Học Hữu, anh biết xuống bếp không đấy?

Lần trước sang nấu cơm chẳng phải ngay cả quần cũng bị ướt hết sao!”

Hạ Học Hữu ngượng ngùng cười nói:

“Đó chẳng phải là lần trước sao?

Lần này ấy à, để em xem thành quả khổ luyện của anh Học Hữu này!”

“Được thôi!”

Hai người thanh niên một trước một sau bước vào căn bếp nhỏ.

Chung Ngọc không biết từ lúc nào cũng đã đi ra đến cửa, nhìn bóng lưng tràn đầy sức sống của hai người, trên mặt không tự chủ được cũng mang theo nụ cười.

Buổi trưa, Tạ Mân Sơn cũng dẫn theo mấy người anh em khác quay về.

Hôm nay có thêm một khuôn mặt lạ lẫm – Liễu Đại Hồng.

Liễu Đại Hồng là người đồng đội cũ từng đi lính với Tạ Mân Sơn trước đây, là người ở tỉnh phía Nam.

Sau khi giải ngũ anh ta liền cùng với…

Liễu Đại Hồng là một gã đàn ông cao lớn, giọng nói vang như chuông, vừa bước vào sân đã lớn tiếng nói:

“Mân Sơn, chỗ này của cậu môi trường tốt thật đấy, dọn dẹp sạch sẽ quá, em dâu nhìn cái là biết ngay một người tháo vát rồi!”

Tạ Mân Sơn và những người khác theo sát phía sau, nghe thấy câu này của Liễu Đại Hồng, Văn Sảng cười nói:

“Anh Liễu, câu này của anh đúng là nói sai rồi.

Anh trai em cưng chiều chị dâu đến mức sắp mười đầu ngón tay không chạm nước xuân đến nơi rồi, cái sân này đâu có phải do chị dâu dọn dẹp đâu, đó toàn là do anh trai em dọn dẹp hết đấy.”

Tạ Mân Sơn nghe thấy câu này thì mỉm cười, không phản đối.

“Thật sao?”

Liễu Đại Hồng quay đầu nhìn Tạ Mân Sơn một cái:

“Hồi trước đi lính thấy cậu ta chẳng bao giờ thèm nhìn mấy cô y tá hay nữ cán bộ lấy một cái, người ta chủ động hiến ân cần cũng chẳng bao giờ thèm để ý, cứ ngỡ là cậu ta không biết phong tình cơ đấy!

Hoá ra là chưa gặp đúng người thôi!”

“Chứ còn gì nữa!”

Mọi người hùa theo trêu chọc.

“Được rồi được rồi, các cậu cứ nói hươu nói vượn gì thế, đừng nói nữa, đi ra một bên mà chờ ăn cơm đi!”

Tạ Mân Sơn cười nói, vừa vặn lúc Chung Ngọc nghe thấy tiếng động từ trong phòng bước ra, liền tiến lên nắm lấy tay Chung Ngọc, giới thiệu Liễu Đại Hồng cho cô.

Chung Ngọc mỉm cười:

“Anh Liễu.”

Liễu Đại Hồng nhìn thấy em dâu quả nhiên là một cô gái xinh đẹp như vậy, nhìn đến mức mắt cũng sắp đờ ra rồi, nghe thấy Chung Ngọc gọi mình thì thế mà lại không phản ứng kịp, ấp a ấp úng mãi không thốt ra được câu nào.

Đợi đến khi Chung Ngọc cũng vào bếp giúp một tay, Liễu Đại Hồng đi đến bên cạnh Tạ Mân Sơn, lấy vai huých anh:

“Giỏi thật đấy, cậu làm thế nào mà bắt cóc được cô em xinh đẹp thế này hả?

Mau thành thật khai báo mau!”

“Nói cái gì thế?

Chung Ngọc là người cùng lớn lên với tôi từ nhỏ mà, bắt cóc cái gì, đừng nói bậy.”

Tạ Mân Sơn nói.

“Hoá ra là thanh mai trúc mã à, tặc tặc tặc…”

Liễu Đại Hồng không ngớt lời trầm trồ, cuối cùng cũng hiểu được lý do Tạ Mân Sơn chẳng thèm nhìn ai khác rồi.

Trời ạ, nếu anh ta cũng có một cô thanh mai trúc mã đẹp như tiên thế này ở nhà chờ đợi thì anh ta cũng tuyệt đối sẽ không nhìn ai khác dù chỉ một cái đâu!

Tiếc là…

Liễu Đại Hồng hơn Tạ Mân Sơn hai tuổi ngửa mặt lên trời thở dài.

Bữa trưa là do Tạ Mân Lam và Hạ Học Hữu cùng làm.

Có đậu phụ khô trộn dưa chuột, trứng xào, bánh ngô mới áp chảo, canh súp bột, còn có thịt đầu heo Hạ Học Hữu mang đến, cộng thêm trứng vịt muối nhà tự muối cắt ra đĩa, bày biện đầy một bàn.

Lúc ăn cơm không khí vô cùng náo nhiệt, mọi người đều vô cùng vui vẻ.

Liễu Đại Hồng tuy là lần đầu tiên đến Đại Nguyên nhưng tính tình hào sảng, nhanh ch.óng hòa nhập với các anh em khác.

Ngược lại là Hạ Học Hữu, hôm nay trông cậu ta có vẻ trầm mặc hơn nhiều, không giống như vẻ mặt hớn hở lúc mới đến.

Sau khi ăn cơm xong, Văn Sảng và Quách Ái Cách lo liệu dọn dẹp.

Chung Ngọc nhìn Hạ Học Hữu có vẻ hơi ủ rũ, không nhịn được mà nhỏ giọng hỏi Tạ Mân Sơn:

“Anh Mân Sơn, anh nói xem anh Học Hữu hình như có chuyện gì phiền lòng phải không anh?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.