Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 136
Cập nhật lúc: 16/04/2026 05:17
“Thời gian trôi qua nhanh ch.óng, nhưng thứ nhanh hơn cả thời gian chính là tốc độ nâng cao bản thân của Chung Ngọc.
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, kỹ năng may vá và thiết kế của cô đã vượt xa trước đây rất nhiều.”
Hôm đó lại là một ngày cuối tuần.
Chung Ngọc và Tạ Mân Lam dẫn theo Hổ T.ử và Tiểu Phương đi về phía đại viện của xưởng dệt bông.
Thời gian qua, Hổ T.ử và Tiểu Phương cũng đã quen được không ít bạn nhỏ ở nhà trẻ.
Hễ đến cuối tuần là lại đòi đến đại viện tìm bạn chơi.
Đại viện dù sao cũng cách khu nhà tập thể bọn họ ở một khoảng, Chung Ngọc bèn cùng Tạ Mân Lam dẫn hai đứa nhỏ qua đó.
Suốt dọc đường, Tạ Mân Lam vẫn nói cười vui vẻ kể cho cô nghe đủ mọi chuyện trong công việc, nhưng Chung Ngọc nhạy bén nhận ra tần suất cô nhắc đến Lư Hưng Xuyên đã thấp đi rất nhiều.
Mấy ngày trước cô còn nghe Tạ Mân Sơn nói Lư Hưng Xuyên định đến nhà ăn cơm, chẳng lẽ trong đó có biến cố gì sao?
Chung Ngọc bèn hỏi:
“Mân Lam, cái người đồng nghiệp họ Lư của em ấy, em với anh ta vẫn ổn chứ?"
Tạ Mân Lam cúi đầu, nhẹ nhàng nắn bóp những ngón tay múp míp của Tiểu Phương trong lòng bàn tay:
“Chị Chung Ngọc, thực ra bọn em chẳng có gì đâu ạ..."
Vẻ mặt có chút gượng gạo.
Chung Ngọc đương nhiên không tin là “chẳng có gì", nhưng Tạ Mân Lam đã nói vậy cô cũng không tiện gặng hỏi.
Cô gật đầu nói:
“Mấy ngày trước nghe anh em nói anh ta định đến nhà mình ăn cơm, vậy anh ta còn đến không?"
Tạ Mân Lam ngơ ngác ngẩng đầu lên, lắc đầu:
“Em không biết ạ."
Cô thực sự không biết anh ta còn đến hay không, cũng giống như cô không hiểu tại sao trước đây vẫn đang tốt đẹp mà đột nhiên anh ta lại không còn trò chuyện với cô nữa.
Không chỉ không nói chuyện với cô, mà còn lập tức thân thiết với một nữ công nhân khác trong xưởng là Khâu Xuân Hiểu.
Hoàn cảnh lớn lên từ nhỏ khiến Tạ Mân Lam không mấy nhạy cảm với chuyện nam nữ.
Nhưng không nhạy cảm không có nghĩa là không hiểu gì.
Khi Lư Hưng Xuyên chân trước đột ngột nói với cô là không đến nhà ăn cơm nữa, chân sau đã đi theo Khâu Xuân Hiểu đến nhà khách đi ăn tiệm, Tạ Mân Lam dù có chậm chạp đến đâu cũng có thể lờ mờ biết được tâm tư của Lư Hưng Xuyên đã thay đổi.
Nhưng hiểu thì hiểu, cô lại không hiểu tại sao lòng người lại thay đổi nhanh đến vậy.
Rõ ràng một tuần trước còn đặc biệt đi mua kẹo mạch nha cho cô, còn hái một bó hoa dại trên núi cho cô khi đi xuống nông thôn, vậy mà tại sao bây giờ lại gần như không thèm để ý đến cô, còn không bằng cả đồng nghiệp bình thường.
Vẻ mặt Tạ Mân Lam tràn đầy sự ngơ ngác, nỗi thất vọng tràn ngập trong ánh mắt vốn luôn bình thản và kiên định của cô, khiến Chung Ngọc đứng bên cạnh nhìn mà thầm cảm thán.
Cô chỉ đành an ủi:
“Không đến thì thôi, chúng ta cũng chẳng thèm anh ta đến."
Ngay cả Hổ T.ử đứng bên cạnh cũng ngẩng đầu nói:
“Cô ơi, sau này anh ta có muốn đến chúng ta cũng không cho anh ta vào!"
Tiểu Phương ngây ngô nhưng vẫn cố gắng phụ họa:
“Đúng vậy!"
Tạ Mân Lam bị chọc cười đến mức “phì" một tiếng, cong ngón tay véo nhẹ cái mũi nhỏ của Tiểu Phương:
“Cháu thì biết cái gì chứ?"
Tiểu Phương không phục, ưỡn cái ng-ực nhỏ lên:
“Cái gì cháu cũng biết hết!"
“Được rồi, được rồi, cái gì cũng biết hết nha!"
Tạ Mân Lam ôm lấy Tiểu Phương, bầu không khí vừa rồi còn hơi ngưng trệ bị hai nhóc tì khuấy động một hồi, trong chớp mắt đã tan biến sạch sành sanh.
Đến đại viện, Hổ T.ử và Tiểu Phương không đợi được nữa đã chạy đi chơi cùng đám trẻ đang đợi sẵn ở đó.
Tạ Mân Lam qua đó trông chúng chơi, Chung Ngọc không có việc gì bèn lấy cuốn sổ tay mang theo ra định xem lại một chút.
Nhưng không ngờ khóe mắt đột nhiên thoáng thấy một người.
Hóa ra là Chung Viện.
Chung Viện sắp sinh rồi, vốn dĩ dáng người đã cao lớn nay bụng bầu vượt mặt trông cô ta chẳng khác nào một ngọn núi nhỏ.
Cô ta tay xách một chiếc túi nilon, lủi thủi đi trên đường một mình trông thật cô đơn.
Chung Ngọc có chút tò mò tại sao cô ta lại đến đại viện một mình, không nhịn được mà nhìn thêm vài cái.
Mà Chung Viện cũng lập tức phát hiện ra cô, gương mặt vốn hơi đờ đẫn sững sờ một chút rồi cố tỏ ra vẻ kiêu ngạo.
Cô ta đi thẳng về phía Chung Ngọc.
“Chung Ngọc, sao chị lại đến đây?
Có phải không chịu nổi khổ khi ở nhà tập thể nên muốn dọn về đại viện ở không?"
Nhìn Chung Ngọc, trong lòng Chung Viện vẫn có cảm giác ưu việt.
Dù sao Chung Ngọc bây giờ chỉ có thể dẫn theo hai đứa trẻ ở nhà tập thể, còn cô ta thì đang sống cùng cha mẹ chồng trong một ngôi nhà nhỏ dành cho cán bộ, từ môi trường đến cơ sở vật chất đều mạnh hơn chỗ Chung Ngọc ở nhiều.
Chung Ngọc hơi cau mày, ngước mắt nhìn cô ta:
“Chung Viện, cô sắp sinh rồi, tốt nhất nên mở mang lòng dạ ra một chút, nếu suốt ngày cứ so đo thì cũng không tốt cho đứa trẻ đâu."
“Chị có ý gì?
Chị đây là thấy người ta sống tốt nên không chịu nổi chứ gì!
Tôi nói cho chị biết, nhà họ Từ đối xử với tôi tốt lắm!"
Lông mày Chung Viện lập tức dựng đứng lên, cô ta chống nạnh bắt đầu kể lể mình được nhà họ Từ đối đãi tốt như thế nào, được yêu chiều ra sao, nói năng rất có bài bản.
Chung Ngọc không tiếp lời, nhưng trong lòng lại nảy sinh chút thương hại đối với Chung Viện.
Phận làm dâu nhà họ Từ này cô đương nhiên cũng từng nếm trải.
Thế nên cô biết nhà họ Từ đâu có giống như lời cô ta nói, nào là cha từ con hiếu, mẹ chồng nàng dâu hòa thuận.
Có lẽ Chung Viện ở nhà họ Từ có cảnh ngộ tốt hơn cô một chút, nhưng những gì Chung Viện nói cũng là điều không thể.
Con người ta thường càng không có cái gì thì càng thích khoe khoang cái đó, giống như Chung Viện lúc này vậy.
Chương 70 Suýt chút nữa xảy ra chuyện
Chung Viện nói liến thoắng với Chung Ngọc một hồi lâu, thấy Chung Ngọc mãi không có phản ứng gì cuối cùng mới bất mãn nói:
“Này, chị có đang nghe tôi nói không đấy!"
Chung Ngọc ngẩng đầu nhìn cô ta, thấy đôi mắt tròn xoe đang trừng lên trên khuôn mặt hơi phù nề, đôi mắt vốn tinh ranh nay lại đỏ hoe và đục ngầu, đột nhiên cô nói:
“Chung Viện, cô sống có tốt hay không tự lòng cô biết rõ, nếu thực sự sống tốt thì cũng không cần thiết phải khiến tôi tin."
“Tôi... sao tôi lại không sống tốt thực sự chứ..."
