Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 138
Cập nhật lúc: 16/04/2026 05:18
Vương Tranh đương nhiên biết cái đức hạnh của người đàn ông trước mặt này, cô ta cũng không thèm chấp hắn:
“Này, dì Triệu có tìm được phòng bao của chúng ta không nhỉ?
Em có nên ra ngoài đón dì ấy không?"
“Mẹ tôi sao mà không tìm thấy được, chữ to đùng viết ở kia kìa, bà ấy đâu phải không biết chữ."
Từ Đào lẩm bẩm, nhìn về phía Vương Tranh, “À mà tôi nói này, cô muốn gặp bà ấy để làm gì vậy?
Cái thân phận này của cô mà gặp bà ấy có hợp không?"
Vương Tranh cười lạnh một tiếng:
“Cái thân phận này của tôi thì sao?
Tôi cũng là con gái phó xưởng trưởng xưởng may mặc, gặp mẹ anh mà không hợp sao?"
Từ Đào im bặt.
Vương Tranh lại nói:
“Hơn nữa, chuyện lần trước dì Triệu cũng giúp đỡ không ít, vậy nên em phải tìm dì ấy để cảm ơn chứ."
Từ Đào cười khẩy, ghé sát vào Vương Tranh:
“Vậy tôi cũng giúp cô rồi, sao cô không cảm ơn tôi đi?"
Khuôn mặt thoa kem Tuyết Hoa của Vương Tranh hơi nghiêng sang một bên:
“Đang ở nơi công cộng, đừng có làm loạn."
Nói là vậy nhưng giọng điệu đã mềm mỏng hẳn đi.
Từ Đào vốn dĩ rất thích chiêu này của con gái, ngay lập tức định bất chấp tất cả mà “làm loạn" một trận.
Đúng lúc hai người đang đùa giỡn, tấm rèm phòng bao đột nhiên bị vén lên.
Triệu Văn Lan từ bên ngoài bước vào, thấy Từ Đào và Vương Tranh ngồi sát sạt vào nhau, dù đã có chuẩn bị tâm lý nhưng sắc mặt vẫn sầm xuống:
“Đây là dịp gì mà hai đứa không biết giữ ý tứ thế hả."
Vương Tranh đứng dậy, mặc kệ cái mặt đen sì của Triệu Văn Lan, đưa món đồ trên tay ra:
“Dì Triệu, cái này tặng dì ạ.
Đây là đồng hồ nhập khẩu từ nước ngoài, chất lượng còn tốt hơn cả hàng Thượng Hải đấy ạ."
Nói xong cô ta mở chiếc hộp nhỏ ra.
Chỉ thấy trong chiếc hộp nhỏ màu đỏ là một chiếc đồng hồ nữ nằm ngay ngắn, đồng hồ làm bằng thép tinh luyện, trông vừa tinh tế vừa thanh lịch.
Triệu Văn Lan không ngờ Vương Tranh lại làm vậy, ngay lập tức kinh ngạc thốt lên một tiếng “A chà", theo bản năng cầm lấy chiếc đồng hồ trong tay.
Nhưng khi đã cầm được vào tay bà ta lại thấy hơi ngại:
“Cái này... sao dì nỡ nhận cơ chứ."
Nhưng tay thì vẫn cầm khư khư chiếc hộp không buông.
Vương Tranh cười nói:
“Đây là bố cháu tặng dì để cảm ơn dì đã giúp đỡ ạ.
Bố cháu còn nói khi nào dì có thời gian thì mời dì qua nhà cháu chơi ạ."
Triệu Văn Lan lúc này càng vui mừng hơn, ngồi phịch xuống đối diện hai người, một tay cầm chiếc đồng hồ ngắm nghía, một tay nói:
“Tiểu Vương à, dì chỉ cần có cháu cùng ăn cơm là vui lắm rồi, không cần tốn kém thế này đâu."
“Nên làm mà ạ."
Vương Tranh mỉm cười, “Chuyện vải lỗi lần trước, nếu không có dì Triệu giúp đỡ nhiệt tình thì xưởng chúng cháu cũng chẳng lấy được nhiều vải thế.
Bố cháu bảo còn phải cảm ơn dì nhiều nữa ạ."
“Chuyện nhỏ ấy mà!
Bên bố cháu nếu cần thêm thì cứ nói với dì là được!"
Triệu Văn Lan nghĩ đến số tiền rơi vào túi mình, đôi mắt cười đến híp lại thành một đường chỉ.
Triệu Văn Lan vui mừng, Vương Tranh cũng cười theo, tuy nhiên lý do cô ta cười lại hoàn toàn khác với Triệu Văn Lan.
Nhưng cô ta biết người đàn bà trước mặt này không thể đắc tội được.
Dù là vì chuyện vải lỗi hay là vì Từ Đào.
Triệu Văn Lan lại mân mê chiếc đồng hồ không rời tay mấy lần nữa mới nhìn sang Vương Tranh, đôi mắt híp lại thành một khe hở:
“Dì đã bảo mà, Tiểu Vương rất hiểu chuyện, cái này nếu lúc trước Từ Đào nhà dì sớm giác ngộ thì bây giờ cũng chẳng phải nhìn cái con nhỏ kia ở nhà ra oai tác quái nữa."
Lời này đang nói về ai cả ba người đều hiểu rõ.
Từ Đào ngồi bên cạnh Triệu Văn Lan, miệng phụ họa:
“Thì... bây giờ cũng đâu có muộn ạ?"
Triệu Văn Lan vẫn mải mê ngắm chiếc đồng hồ:
“Bây giờ thì không được, nó đang m.a.n.g t.h.a.i đứa bé, nếu để con làm ầm lên một trận nữa mà cái đích tôn của mẹ mất đi thì phải làm sao?"
Từ Đào lại không mấy để tâm:
“Làm gì mà quý giá thế, khóc một chút là mất được sao.
Nếu thực sự có thể làm đứa bé khóc mà mất được thì người trên đời này đã tuyệt chủng từ lâu rồi."
“Con nói cái gì vậy hả."
Nhắc đến cháu đích tôn, vẻ mặt Triệu Văn Lan nghiêm nghị hơn một chút, “Bây giờ Chung Viện thực sự không được động vào.
Mẹ nói cho con biết, bất kể con giả vờ hay nhẫn nhịn thì thời gian này con phải giữ mình cho mẹ.
Nhà họ Từ chúng ta không thể để xảy ra chuyện đó một lần nữa đâu."
Bà ta đang nói về chuyện lần trước Chung Viện suýt chút nữa bị sảy thai.
Từ Đào nghe mẹ nói vậy cũng biết nặng nhẹ, nhún vai không nói gì nữa.
Vương Tranh ngồi một bên kiên nhẫn quan sát.
Cô ta hiểu rằng bất kể nhà họ Từ có hài lòng với Chung Viện hay không thì lúc này họ cũng không thể đuổi Chung Viện ra khỏi cửa.
Dù sao cái bụng của cô ta cũng là cốt nhục của nhà họ Từ, mà một khi xảy ra chuyện thì e rằng người bị lung lay không chỉ có mình Từ Đào.
Trong lòng cô ta hiểu rõ chuyện này và cũng thấy hơi khó chịu.
Tuy nhiên cô ta vốn là một cô gái biết nhẫn nhịn, huống hồ đối với cô ta nhà họ Từ ngoài bản thân Từ Đào ra còn có lợi ích quan trọng hơn.
Dù sao cô ta cũng có khối thời gian để mài giũa, hiện tại không được thì cứ từ từ chờ sau này vậy!
Chương 71 Bí mật
Chung Ngọc vốn tưởng rằng việc nhìn thấy Từ Đào ở lớp học chỉ là một sự tình cờ.
Mặc dù cô không hiểu tại sao Từ Đào lại xuất hiện ở đây, cũng không hiểu tại sao Từ Đào và Vương Tranh trông có vẻ rất thân thiết, nhưng cô không nghĩ rằng điều đó có liên quan gì đến mình.
Chỉ là cô không ngờ mới qua vài ngày lại có thể nghe được tin tức về nhà họ Từ.
“Cái gì?
Dì Từ, dì nói Chung Viện suýt chút nữa bị sảy t.h.a.i sao?"
Cuối tuần cô dẫn hai đứa trẻ đến nhà Từ Á Nam chơi.
Lúc đang giúp việc trong bếp cô tình cờ nghe Từ Á Nam nhắc đến chuyện này.
Từ Á Nam đang bóc hạt đậu Hà Lan, vừa bóc vừa nói:
“Chẳng phải sao?
Nghe nói hôm đó người nhà họ Từ đều không có nhà, chỉ có mình Chung Viện ở nhà.
Nếu không nhờ hàng xóm nghe thấy tiếng cô ta khóc thét lên thì không chừng cái cô em gái đó của cháu gặp chuyện rồi."
