Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 141
Cập nhật lúc: 16/04/2026 05:18
“Chồng của Từ Á Nam nằm ở khoa ngoại, phải đi qua một hành lang bệnh viện dài dằng dặc.
Phòng phẫu thuật và phòng bệnh nằm ở hai bên hành lang, dọc đường đi chỉ ngửi thấy mùi thu-ốc thanh mát nhưng đắng ngắt, đó là mùi vị hoàn toàn khác biệt với mùa hè nóng bức này.”
Chung Ngọc và Từ Á Nam bước đi nhanh ch.óng trên hành lang, dọc đường đi nói khẽ với nhau để không làm mất đi sự yên tĩnh của bệnh viện.
Tuy nhiên khi họ đi đến cửa khoa sản thì sự yên tĩnh của bệnh viện đột nhiên bị phá vỡ bởi một tràng tiếng cãi vã dồn dập.
“Hay lắm, anh cãi nhau với tôi rồi mấy ngày không về nhà, hóa ra là đi cùng người đàn bà này!
Không được!
Hôm nay nếu anh không nói cho rõ ràng với tôi thì tôi... tôi không sống với anh nữa!"
Giọng nói này nghe rất quen tai.
Từ Á Nam và Chung Ngọc trao đổi ánh mắt với nhau.
Hai người nhìn về phía lối đi phát ra âm thanh, quả nhiên Chung Viện đang đứng hiên ngang giữa hành lang, sắc mặt trắng bệch, cái bụng bầu vượt mặt phập phồng theo hơi thở, nhìn qua là biết cô ta đang vô cùng tức giận.
Mà bên cạnh cô ta, Hà Kim Đào đang dùng sức kéo Từ Đào, phía sau Từ Đào còn có một người đàn bà đang nấp, Chung Ngọc nhìn qua cũng thấy là người quen.
Xung quanh họ, bác sĩ và y tá đang vây quanh đầy bất lực, còn có mấy người nhà bệnh nhân và những sản phụ không sợ phiền phức cũng đứng túm năm tụm ba ở cửa xem náo nhiệt.
Nhìn thấy nhiều người đứng ở hành lang như vậy, trong lòng Chung Ngọc không khỏi cạn lời.
Cô không ngờ ở một nơi như bệnh viện mà cũng có thể đụng phải đám người Từ Đào và Chung Viện.
Mấy chuyện rắc rối giữa họ cô chẳng có chút hứng thú nào cả, nhưng nếu để họ nhìn thấy mình thì e rằng cô lại rước họa vào thân.
Còn chưa kịp hành động cô đã cảm thấy cánh tay bị kéo một cái.
Chung Ngọc quay đầu nhìn lại thì thấy Từ Á Nam khẽ lắc đầu với cô, sau đó kéo cô vào một góc khuất gần đó.
Chung Ngọc hiểu ý, đi theo Từ Á Nam lùi lại một chút.
Cho đến khi xác định đám người đó không nhìn thấy mình mới tiếp tục lắng nghe.
Tuy nhiên vì lùi ra xa nên khoảng cách với mấy người đó cũng xa hơn một chút.
Đặc biệt là người đàn bà nấp sau lưng Từ Đào, Chung Ngọc cảm thấy quen quen nhưng mãi vẫn không nhìn rõ được mặt chính diện của người đó.
Nhưng người đàn bà đó cũng rất biết nhẫn nhịn, mặc cho Chung Viện sỉ nhục thế nào cô ta cũng thủy chung không nói lời nào.
Chung Viện liên tiếp mắng c.h.ử.i người đàn bà đó vài câu, thấy cô ta cứ cúi đầu không nói lời nào như vậy cô ta tức đến mức xông lên định giật tóc:
“Cái con hồ ly tinh không biết xấu hổ nhà cô!
Cút ra đây cho tôi, cô tưởng giả ngu giả ngơ là có ích sao?
Tôi biết ngay mà, đều là do cô quyến rũ Từ Đào nhà chúng tôi, nếu không phải cô..."
“Đủ rồi!"
Lúc này Từ Đào cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.
Hắn bước ra, một tay gạt tay Chung Viện ra, đỡ lấy người đàn bà có mái tóc bị giật rối bù xù kia, ánh mắt hận thù nhìn về phía vợ mình:
“Cô làm loạn đủ chưa!
Đây là nơi nào mà cô dám ở đây la hét ầm ĩ hả!"
Chung Viện đầu tiên là ngẩn ra, sau đó không thể tin nổi nhìn Từ Đào:
“Anh đang nói chuyện với tôi như thế sao?
Anh ngoại tình, đưa người đàn bà khác đến bệnh viện mà anh lại nói với tôi những lời này?
Từ Đào!
Lương tâm anh bị ch.ó tha rồi à!"
Giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở nhưng chẳng thể mảy may gợi lên sự đồng cảm của người đàn ông trước mặt.
Từ Đào chán ghét nhìn Chung Viện, trong mắt không còn sự thèm muốn như trước nữa mà chỉ còn lại sự ghê tởm vô tận:
“Không phải lương tâm tôi bị ch.ó tha, mà là tôi đã mù mắt mới nhìn trúng loại đàn bà như cô!"
“Từ Đào!"
Chung Viện thét lên một tiếng, cả người lao về phía Từ Đào.
Nhưng không ngờ khi sắp lao đến trước mặt hắn, Từ Đào đột nhiên lách người một cái, một tay ôm lấy người đàn bà bên cạnh, đồng thời một tay đẩy ra, Chung Viện đang lao tới bị hắn đẩy mạnh một cái, lùi lại vài bước rồi ngã phịch m-ông xuống đất.
Hà Kim Đào vừa rồi định xông lên giúp đỡ, thấy con gái ngã xuống đất không khỏi kêu lên một tiếng “Ái chà", vội vàng lao tới xem tình hình của con gái.
Còn Từ Đào chỉ khựng lại một lát rồi giả vờ bình tĩnh hừ một tiếng với Chung Viện mãi không bò dậy nổi:
“Cô, cô chỉ là đang giả vờ thôi!
Cái loại đàn bà như cô là giỏi đóng kịch nhất!"
Tuy nhiên mặc cho hắn khiêu khích thế nào, Chung Viện vẫn thủy chung không nói lời nào, khuôn mặt cô ta vàng vọt ngồi bệt dưới đất, một vũng m-áu tươi từ dưới m-ông cô ta từ từ chảy ra.
Cho đến khi nhìn thấy vệt đỏ ch.ói mắt đó mọi người có mặt mới nhận ra tình hình không ổn.
Giọng Hà Kim Đào lạc đi, lớn tiếng kêu “Cứu mạng".
Các bác sĩ và y tá có mặt nhanh ch.óng tách đám đông ra, xông lên kiểm tra bệnh tình của Chung Viện.
Lúc này Từ Đào mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, hắn giả vờ bình tĩnh định dẫn người đàn bà kia quay người rời đi, nhưng làm sao mà đi thoát được.
Trước đó mọi người vì nể tình chuyện gia đình nên không tiện can thiệp.
Nhưng chứng kiến cảnh tượng trước mắt thực sự đã xảy ra chuyện, ngay lập tức vây hắn lại thành ba tầng trong ba tầng ngoài:
“Anh không được đi!"
“Đúng vậy!
Vợ anh m.a.n.g t.h.a.i to thế kia mà!
Anh cũng nỡ ra tay sao!
Sao anh lại nhẫn tâm thế hả!"
“Đi cái gì mà đi!
Đi gặp công an đi!"
Đám đông vốn đã tụ tập đông đảo nay càng thêm sục sôi, đủ loại âm thanh xen lẫn vào nhau khiến cả hành lang trở nên hỗn loạn vô cùng.
Từ Á Nam vẫn luôn kéo Chung Ngọc nấp trong góc, mãi cho đến khi Chung Viện được khiêng lên cáng, tất cả mọi người lại ùa về phía phòng cấp cứu mới từ từ bước ra ngoài.
“Ở bệnh viện mà làm loạn đến mức khó coi thế này, chậc chậc."
Cảm thán xong bà lại quay đầu nói với Chung Ngọc:
“Tiểu Ngọc à, cái tên em rể đó của cháu thực sự chẳng ra cái ôn gì cả, vợ bụng mang dạ chửa to đùng thế kia mà còn ở bên ngoài giở trò đồi bại.
Theo dì thấy...
ơ, Tiểu Ngọc, cháu có nghe thấy không?
Sao mặt cháu trắng bệch thế kia?
Tiểu Ngọc, Tiểu Ngọc cháu không sao chứ?"
Lúc này Chung Ngọc dường như chẳng nghe thấy lời hỏi han lo lắng của Từ Á Nam.
Toàn bộ tâm trí của cô đều bị vũng m-áu đỏ ch.ói mắt dưới thân Chung Viện chiếm trọn.
Dù đã đi được một đoạn đường nhưng trước mắt dường như vẫn còn chập chờn vệt đỏ ch.ói mắt đó.
Màu đỏ đó từ từ lan rộng về phía trước, dường như muốn chảy đến dưới chân cô, thậm chí kéo cả cô vào trong đó.
