Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 180
Cập nhật lúc: 16/04/2026 05:24
“Chắc không phải cô ta đâu.”
Chung Ngọc bình thản nói, “Cô ta thực ra không có gan đó.”
Hơn nữa, cái cô Liêu Thúy Thúy này cái gì cũng lộ hết ra bên ngoài.
Nếu thực sự là cô ta làm thì e là đã lộ ra từ lâu rồi.
Thái Minh Minh lại không mấy tán đồng:
“Vậy cô ta cứ theo chúng ta mãi làm gì?
Nếu không phải cô ta làm thì cô ta đã sấn tới lâu rồi.”
Dù sao thì trước đây cái tinh thần “tầm sư học đạo” của Liêu Thúy Thúy mấy chị em đều đã tận mắt chứng kiến.
Chung Ngọc nhìn Liêu Thúy Thúy đang cố gắng giấu thân hình hơi mập mạp của mình sau cột điện, nói:
“Hẳn là cô ta biết chuyện gì đó chăng.”
Tuy nhiên, vì cô ta không chịu chủ động nói ra nên Chung Ngọc cũng chẳng có ý định tìm hiểu.
Mấy chị em tiếp tục đi về phía Hợp tác xã Kim Lan.
Giờ đây chính sách quốc gia đã nới lỏng, mặc dù chưa xác định cụ thể các cấp cơ sở sẽ thực hiện như thế nào, nhưng hợp tác xã của họ đã không cần phải lén lút nữa rồi.
Những ngày trước đã bỏ lỡ không ít đơn hàng, vừa hay tranh thủ thời gian này làm tăng ca để hoàn thành, mà cũng không sợ bị tố cáo nữa.
Tạ Mân Sơn còn đi trước họ một bước.
Anh đã nhờ người hỏi thăm về việc thành lập công ty rồi, họ muốn thành lập công ty tư nhân đầu tiên của thành phố Đại Nguyên.
Mấy chị em vừa cười vừa nói đi về phía trước, khi sắp đi đến kho bãi thì đột nhiên từ một góc tường có một bé gái chạy tới.
Quần áo trên người bé gái đầy vết bẩn, chỉ có một sợi dây thun màu vàng nhưng cũng cố gắng buộc tóc gọn gàng.
Cô bé chặn trước mặt Chung Ngọc, thở không ra hơi:
“Dì Chung Ngọc,” Lưu Đại Nha vừa thở dốc vừa nói, “Mẹ cháu… bố mẹ cháu định hại dì rồi!”
“Cái gì cơ?”
Trần Khả và Thái Minh Minh chưa từng gặp Lưu Đại Nha, đột ngột nghe thấy câu nói không đầu không đuôi này thì nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chung Ngọc thì đã gặp Lưu Đại Nha vài lần, nghe cô bé nói câu đó liền kéo cô bé lại bên cạnh mình:
“Đại Nha, cháu đến tìm dì sao?
Có chuyện gì cháu cứ từ từ nói.”
Lưu Đại Nha chớp chớp mắt, thở hổn hển vài hơi rồi mới nói:
“Người chị đó lại đến nhà cháu rồi, chị ấy nói với bố mẹ cháu rằng nếu muốn chú không tìm họ gây rắc rối nữa, thì phải… phải chủ động tìm rắc rối cho dì.
Họ bảo dì đang mang thai, em bé trong bụng không chịu nổi sự dày vò, nên định dọa dì một chút, tốt nhất là làm dì phải nhập viện, để chú bận rộn chăm sóc dì thì sẽ không rảnh để để tâm đến họ nữa!”
Mấy người nghe xong đều như bị sét đ-ánh ngang tai.
Trần Khả ngay lập tức hỏi:
“Cháu là ai hả!
Bố mẹ cháu là ai?”
“Cháu là… cháu là…”
Lưu Đại Nha cảm thấy mình nói không rõ ràng, lo lắng đến mức muốn khóc.
Chung Ngọc dùng tay nắm lấy tay cô bé, chậm rãi kể cho bọn Trần Khả nghe.
Khi nghe thấy người tố cáo Tạ Mân Sơn rất có thể là bố mẹ của Lưu Đại Nha, sắc mặt bọn Trần Khả đều không mấy tốt đẹp.
Bé gái trước mắt này hóa ra lại là con của đôi vợ chồng đó, lẽ ra họ nên nghi ngờ, thế nhưng nhìn đôi chân trần của cô bé trong đôi giày không che nổi mắt cá chân, chiếc áo bông hoa vá chằng vá đụp cùng khuôn mặt vàng vọt g-ầy gò, họ lại không nỡ thốt ra lời chất vấn nào.
Trần Khả lại hỏi:
“Vậy Đại Nha, cháu có biết mẹ cháu định lúc nào ra tay không?”
Lưu Đại Nha lắc đầu, khuôn mặt lộ vẻ chán nản:
“Họ nói rất nhiều lời cháu đều nghe không hiểu, cháu chỉ nghe thấy người chị thường xuyên đến tìm mẹ cháu nói rằng chị ấy sẽ tung tin có vải bán, dì nhất định sẽ mắc bẫy!”
Lúc này đột nhiên phía sau mấy người vang lên một giọng nói yếu ớt:
“Cái đó, cô bé à, người chị mà cháu nói có phải tên là…
Vương Tranh không?”
Sau khi Lưu Đại Nha đi khỏi, bọn Chung Ngọc đặc biệt tìm một nơi không có người để nói chuyện hẳn hoi với Liêu Thúy Thúy.
Mấy cô gái đi trên phố lẽ ra phải trẻ trung, thoải mái, nhưng chỉ có Liêu Thúy Thúy là rụt cổ lại cứ như làm sai chuyện gì vậy.
Và quả thực cô ta đã làm sai chuyện.
Thực ra sau khi Tạ Mân Sơn và Chung Ngọc lần lượt bị tố cáo, cô ta đã biết rồi, cái tên Vương Tranh đó tìm mình chắc chắn là có vấn đề.
Thế nhưng cho dù có vấn đề thì cô ta cũng không dám nói với bọn Chung Ngọc.
Cô ta cũng hiểu rằng cái địa điểm bí mật của bọn Chung Ngọc bị phát hiện có liên quan mật thiết đến mình.
Vì vậy suốt thời gian qua cô ta luôn âm thầm đi theo sau Chung Ngọc, muốn xin lỗi nhưng lại không dám nói ra, muốn làm điều gì đó để bù đắp nhưng cũng luôn không có cơ hội.
Bây giờ thì cũng chẳng quản có cơ hội hay không nữa.
Hiện giờ Chung Ngọc đang gặp nguy hiểm, nếu không nói ra thì sẽ muộn mất.
Họ đi đến nhà Trần Khả ở gần đó.
Vừa đóng cửa lại, Trần Khả đã chống nạnh nói với Liêu Thúy Thúy:
“Được lắm Liêu Thúy Thúy!
Lúc trước tôi đã bảo là cô phản bội chúng tôi, Chung Ngọc còn nói giúp cô.
Kết quả hóa ra đúng thật là cô!
Cô làm vậy có xứng đáng với sự tin tưởng của Chung Ngọc dành cho cô không?”
Liêu Thúy Thúy cuống quýt xua tay:
“Không phải không phải đâu, tôi thực sự không có ý đó!”
Cô ta túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Chung Ngọc cầu xin:
“Thực sự không phải tôi!
Tôi thực sự không biết cô ta là loại người như vậy!
Tôi thực sự là muốn giúp các bạn giải quyết vấn đề mà!”
Chung Ngọc thấy Liêu Thúy Thúy hoảng loạn như vậy, thực ra trong lòng cũng tin cô ta.
Cô gỡ tay Liêu Thúy Thúy ra khỏi cánh tay mình, nói một cách nhẹ nhàng nhưng không kém phần uy lực:
“Liêu Thúy Thúy, cậu có biết trong chuyện này cậu đã làm sai nhất ở điểm nào không?”
Liêu Thúy Thúy lắc đầu.
Chung Ngọc nói:
“Đó là phương thức phương pháp.
Cậu thử nghĩ xem, xã hội chúng ta suy cho cùng vẫn cấm mua bán riêng tư.
Cậu cứ rầm rộ giúp chúng mình hỏi han như vậy, cho dù là có lòng tốt nhưng khó tránh khỏi bị người khác chú ý.
Lần này là Vương Tranh tố cáo không thành công, thế nhưng nếu là người khác thì sao?
Nếu là vì mục đích khác thì sao?
Đến lúc đó e là không chỉ mình mình mà ngay cả những người khác cũng sẽ bị liên lụy, chẳng phải sao?”
Liêu Thúy Thúy hổ thẹn cúi đầu.
Chung Ngọc lại nói một cách chân thành:
“Lần này thì thôi đi, nhưng nếu còn có lần sau thì chị em chúng mình sẽ không bao giờ để ý đến cậu nữa đâu.”
