Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 41
Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:07
“Nói xong, anh ta gạt phắt tay Chung Ngọc ra rồi rời khỏi phòng.”
Chung Ngọc đau đớn nằm nghiêng trên giường, tay bám vào thành giường, m-áu tươi giống như những con rắn đỏ từ từ chảy ra từ trong c-ơ th-ể, dần dần nhuộm đỏ cả tấm ga giường...
Cảnh quay lại chuyển dời.
Một người đàn ông chỉ mới tầm bốn mươi tuổi nhưng tóc đã bạc quá nửa đang lặng lẽ ngồi trong tòa án, lặng lẽ nghe xong bản án dành cho Từ Đào.
“Tạ tổng, đây là người cuối cùng."
Người đàn ông gật đầu, im lặng đứng dậy một mình lái xe về phía ngoại ô.
Mùa xuân, nơi đó có nửa sườn núi mọc đầy hoa đỗ quyên hồng thắm, giữa bụi hoa có một ngôi mộ cô độc lặng lẽ đứng sừng sững.
Mà bên cạnh ngôi mộ đó vẫn còn một khoảng đất trống khác, đang đợi một chủ nhân khác chìm vào giấc ngủ ngàn thu sau khi trăm tuổi.
Tạ Mân Sơn nhìn người đàn ông có tám phần giống mình một mình lên núi, đi dọc theo con đường núi được tu sửa chỉnh tề đến bên cạnh ngôi mộ đó.
Tay người đàn ông run rẩy, nhẹ nhàng xoa lấy khuôn mặt trẻ trung của người phụ nữ trên b-ia mộ, miệng lẩm bẩm gọi:
“Cô bé lơ mơ..."
Tạ Mân Sơn đột ngột tỉnh dậy.
Anh đột ngột hất chăn ra, bước xuống giường đi đến trước tủ, lấy ra một cái túi vải nhỏ đã cũ.
Anh nhẹ nhàng kéo sợi dây túi ra, lấy bức ảnh bên trong ra.
Đó là một bức ảnh đen trắng cỡ một inch, cô gái trong ảnh chỉ mới mười mấy tuổi, mỉm cười với anh một cách dịu dàng và rạng rỡ.
Tạ Mân Sơn trân trọng dùng ngón trỏ mơn trớn đôi má của người trong ảnh, lẩm bẩm gọi “Cô bé lơ mơ", giống hệt như người đàn ông trong giấc mơ.
Anh đột nhiên quay đầu lại nhìn ra bóng tối mênh m-ông bên ngoài, thậm chí còn xỏ dép bước ra khỏi phòng, nhìn lên bầu trời đầy sao lấp lánh bên ngoài, nhìn về phía... nơi Chung Ngọc đang chìm trong giấc ngủ.
Anh không biết giấc mơ đó của mình có ý nghĩa gì nhưng giấc mơ đó lại khiến trái tim anh như xuất hiện một cái hố khổng lồ, cái hố khó chịu đến thế dường như chỉ có ôm cô vào lòng mới có thể nhận được sự mãn nguyện và an tâm tuyệt đối.
Giấc mơ đó...
Có ý nghĩa gì sao?
Thực sự có ý nghĩa gì sao?
Tạ Mân Sơn không trả lời được chính mình, nhưng mơ hồ cảm thấy giấc mơ đó so với những giấc mơ hư ảo khác thì chân thực hơn rất nhiều, cũng khiến anh sợ hãi hơn nhiều.
Anh sợ nỗi sợ hãi và sự trống rỗng trong lòng mình khó lòng lấp đầy, sợ Chung Ngọc thực sự sẽ lấy nhầm người, gả cho một người đàn ông hoàn toàn không thể mang lại hạnh phúc cho cô...
Mà điều anh sợ nhất là Chung Ngọc thực sự sẽ ch-ết oan uổng như trong giấc mơ, nếu vậy thì dù sau này anh có sự nghiệp thành đạt, giàu nứt đố đổ vách, dù sau này anh có thực hiện mọi sự trả thù và bù đắp thì cũng vô ích.
Sự tuyệt đối của c-ái ch-ết khiến mọi thứ khác đều trở nên vô cùng nhạt nhòa.
Buổi tối mùa hè vẫn còn chút se lạnh, Tạ Mân Sơn nhìn bầu trời đầy sao, nhìn sao Chức Nữ và sao Ngưu Lang trên trời, vô tình nghĩ đến buổi tối mấy hôm trước.
Ngày hôm đó vẫn chưa đến lúc thi chung kết.
Chung Ngọc ăn xong chiếc bánh giòn anh mua, ngồi dưới ánh đèn mờ ảo vui vẻ đạp máy dệt.
Khoảnh khắc đó đơn giản là vậy nhưng Tạ Mân Sơn lại cảm thấy dường như mọi khoảnh khắc trong cuộc sống của anh đều không thể bình yên và ngọt ngào hơn khoảnh khắc đó được nữa.
Nhưng nếu... cô không gả cho người khác mà là... gả cho anh thì sao?
Tạ Mân Sơn cúi đầu xuống, dường như bị ý nghĩ trong lòng này làm cho đau nhói.
Anh muốn dùng hiện trạng của mình để dập tắt ý nghĩ này nhưng ý nghĩ này thực sự quá tuyệt vời, khiến anh vừa nghĩ đến một lần là không kìm được mà nghĩ đến lần thứ hai, thứ ba...
Nếu tương lai của cô gửi gắm vào một người đàn ông không thể mang lại hạnh phúc cho cô, vậy... nếu cô gả cho anh thì sao?
Ý nghĩ này giống như cỏ dại hung hãn mọc lên trong lòng Tạ Mân Sơn.
Khiến anh dù có muốn dùng một mồi lửa đốt ch-ết ý nghĩ này thì cỏ dại cũng sẽ phủ phục dưới lớp tro tàn tĩnh lặng, đợi chờ một tia lửa là có thể bùng cháy thành ngọn lửa ngập cả lòng người.
Chương 22 Phát hiện
Buổi sáng Chung Viện ra ngoài gặp Từ Đào, mí mắt của Hà Kim Đào cứ luôn “giật giật" không ngừng.
Bà ta không ngừng đi lại trong căn phòng chật hẹp, lúc thì lấy tay ấn ấn mí mắt, lúc thì không kìm được mà vươn đầu nhìn ra cửa, miệng còn không ngừng lẩm bẩm:
“Chuyện này chắc không xảy ra chuyện gì chứ?
Sao vẫn chưa thấy về vậy nhỉ..."
“Bà già này còn ngẩn ra đó làm gì!
Mau làm cơm đi!"
Chung Quốc Trụ thấy mười một giờ rồi mà vẫn chưa có ai làm cơm nên trở nên mất kiên nhẫn.
Hà Kim Đào đành phải thắt tạp dề đi vào bếp, vừa bận rộn vừa không ngừng lẩm bẩm:
“Người ta đều bảo mắt trái nháy tài mắt phải nháy tai, thế mà cả hai mắt tôi đều nháy thế này thì là tài hay là tai đây!"
Suốt buổi trưa ăn cơm Chung Viện vẫn chưa về.
Bốn người nhà họ Chung ăn cơm xong mãi đến hơn ba giờ chiều Chung Viện mới thong thả trở về nhà, trên mặt còn mang theo nụ cười vui sướng, xem ra không giống dáng vẻ bị người ta mắng mỏ một trận.
“Thế nào rồi hả?
Có bị mắng không?"
Hà Kim Đào túm lấy cô con gái mình sang một bên.
Dù sao Chung Viện cũng là con ruột của bà ta, bà ta vẫn thấy lo lắng.
“Không sao đâu mẹ, con đã nói với mẹ rồi mà, anh Từ Đào rất thích con, sao có thể mắng con được chứ?"
Chung Viện đắc ý huých nhẹ thứ gì đó trong tay,
“Con và anh Từ Đào cùng nhau đi xem phim rồi, anh Từ Đào còn tặng con một lọ kem dưỡng da nữa đấy!"
Nói xong còn mang lọ kem dưỡng da đó cho mẹ xem.
Hà Kim Đào nhìn một cái, đúng là loại kem dưỡng da bán khá đắt trên thị trường!
Mở ra ngửi thử, chất kem trắng muốt lại mịn màng, so với loại bà ta tự mua thì tốt hơn gấp mười lần!
Hà Kim Đào không khỏi có chút thèm muốn, vừa định lên tiếng thì lọ kem dưỡng da trong tay bị Chung Viện giật phắt lại:
“Cái này mẹ đừng có mơ nhé!
Đều là của con hết!"
Hà Kim Đào bĩu môi:
“Xem cái con nhỏ thối tha này giỏi chưa kìa!
Mẹ thèm lấy mấy thứ này của con chắc!"
Tuy nhiên trong lòng lại đang suy tính, Từ Đào này không những không giận mà còn tặng đồ cho Chung Viện, vậy có phải có nghĩa là... anh ta hoàn toàn không bài xích việc xem mắt với Chung Viện, ngược lại anh ta đã nhìn trúng Chung Viện rồi?
