Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 9
Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:03
“Phần còn lại đều bị Hà Kim Đào đem đi bù đắp cho gia đình hết rồi!”
Trước đây Chung Ngọc nhẫn nhục chịu đựng cũng là vì nghĩ đều là người một nhà,
Dù họ đối xử với cô không tốt nhưng dù sao cô vẫn là con gái nhà họ Chung,
Trong những chuyện lớn họ sẽ không để cô phải chịu thiệt thòi.
Nhưng bây giờ...
Xem ra những phần lương thực và tiền nong này phải thu hồi lại thôi.
Chung Ngọc rửa sạch từng cái bát, đang định cất vào tủ bát thì một tiếng nói nhỏ vang lên bên cạnh:
“Chị ơi, để em giúp chị cho!”
Cúi xuống nhìn, em út Chung Lan đang chớp đôi mắt to nhìn cô,
Thấy cô nhìn qua, Chung Lan cười lộ ra lúm đồng tiền nhỏ xíu, đưa tay đón lấy bát đĩa.
Chung Ngọc mỉm cười nhẹ nhàng, xoa xoa cái chỏm tóc của Chung Lan.
Trong ba đứa em trong nhà, cũng chỉ có con bé Chung Lan nhỏ nhất là có quan hệ tốt nhất với cô.
Rõ ràng hai đứa kia cũng là con của ba và mẹ kế...
“Chung Lan!
Mày ở đây thêm mắm dặm muối cái gì!
Đừng tưởng chị cả mày gả được vào nhà t.ử tế là mày được hưởng lây nhé!
Người ta căn bản chưa bao giờ coi mày là em ruột đâu!
Mày có bám lấy cũng vô ích thôi!”
Chung Lan bị quát cho giật mình, bát đĩa trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.
Hai người quay đầu lại, Chung Viện đang đứng tựa vào cửa,
Nó cao hơn Chung Ngọc khá nhiều, dáng người thô kệch,
Nhìn thế này Chung Ngọc nhỏ nhắn và Chung Lan chưa lớn hẳn trông mới giống chị em ruột hơn.
Chung Viện bình thường thích nhất là bắt nạt Chung Lan và đối đầu với Chung Ngọc.
Hồi nhỏ, khi mẹ con Chung Ngọc còn chưa biết đến sự tồn tại của họ, Hà Kim Đào đã dẫn nó đi nhận mặt Chung Ngọc rồi.
Lúc đó Chung Ngọc trông vừa ngoan vừa hiểu chuyện lại học giỏi nhất trong đám trẻ con cả khu tập thể.
“Con nhìn đi, đứa kia chính là chị của con đấy.
Chung Viện, con phải cố gắng lên!
Con không được thua kém nó đâu!”
Kể từ đó Chung Viện luôn coi mục tiêu mang tên “Chung Ngọc” đó làm đối thủ.
Từ nhỏ đến lớn làm chuyện gì nó cũng so bì với Chung Ngọc, không đạt được là sẽ bị Hà Kim Đào mỉa mai lạnh lùng, thậm chí là ăn một trận đòn.
Lâu dần thái độ của Chung Viện đối với Chung Ngọc trở nên cực kỳ vặn vẹo.
Hễ là thứ Chung Ngọc thích thì nó nhất định phải tranh bằng được, hễ là điểm mạnh của Chung Ngọc thì nó nhất định phải trở nên giỏi hơn.
Nhưng tranh giành bao nhiêu năm qua, ngoại trừ chiều cao ra thì những mặt khác đều không bằng Chung Ngọc.
Bây giờ tốt nghiệp sắp xếp công việc cũng phải dựa vào chuyện Chung Ngọc gả vào nhà họ Từ mới xong.
Điều này khiến Chung Viện cảm thấy quá uất ức.
Thấy Chung Lan nhìn mình mà vẫn chưa động đậy, Chung Viện bắt đầu nổi cáu, cố tình nói:
“Mày đứng ngây ra đó làm gì?
Còn không mau đi làm bài tập đi!”
Chung Lan nói lí nhí:
“Chị hai, em làm xong bài tập rồi ạ.”
Chung Viện gào lên:
“Làm xong là xong à?
Chị còn mấy môn chưa làm đây này!
Mày sang làm hộ chị đi!”
Lời này nghe mà Chung Ngọc cũng phải nhíu mày.
Chung Viện lớn hơn Chung Lan tận sáu tuổi.
Vốn dĩ đi học đã muộn một năm, lúc từ cấp hai lên cấp ba còn bị lưu ban một năm nữa.
Hiện giờ vẫn đang học lớp 11.
Cho dù Chung Lan có học giỏi hơn nó một chút thì cũng không thể bắt đứa trẻ lớp 9 làm bài tập lớp 11 được chứ!
“Chung Viện, em bảo Tiểu Lan làm bài tập hộ em mẹ có biết không?
Nghe nói bây giờ tuyển dụng công nhân cũng phải xem thành tích cấp ba đấy, thành tích của em đã tốt đến mức không cần làm bài tập nữa rồi à?”
Đôi lông mày của Chung Ngọc khẽ nhíu lại, giọng nói mềm mại hiếm khi mang theo chút uy nghiêm của người chị cả.
Chung Viện sợ nhất là ai nhắc đến hai chữ thành tích, vẻ hung hăng lúc nãy lập tức giảm đi không ít.
Tuy nhiên nhìn gương mặt nhỏ nhắn trắng như sứ của Chung Ngọc, nó vẫn không phục:
“Thành tích thì có ích gì chứ?
Mẹ em bảo rồi, chuyện em vào xưởng mẹ đã sắp xếp xong cả rồi, thành tích em có kém nữa thì cũng vẫn vào làm công nhân chính thức như chị thôi!
Sau này chưa biết ai kém hơn ai đâu!”
Nói đoạn cuối giọng điệu còn vô cùng đắc ý, lúng la lúng lính bỏ đi.
Chung Ngọc cảm thấy thật không còn lời gì để nói.
Nó không chịu nghĩ xem Hà Kim Đào có thể có mối quan hệ gì,
Cái sự sắp xếp mà bà ta nói chẳng phải vẫn dựa vào việc cô gả vào nhà họ Từ, rồi nhờ ba của Từ Đào sắp xếp hay sao?
Vậy nếu cô không gả vào nhà họ Từ thì nó làm sao mà được sắp xếp vào xưởng dệt được?
E rằng đến lúc đó ngay cả làm công nhân thời vụ như Hà Kim Đào cũng khó rồi ấy chứ!
Nghĩ đến vẻ mặt đắc ý của Chung Viện lúc rời đi, Chung Ngọc chỉ biết ngán ngẩm lắc đầu.
Ngày hôm sau, lúc tan ca trưa Chung Ngọc đặc biệt ghé qua phòng tài vụ một chuyến.
Phòng tài vụ của xưởng dệt nằm trong tòa lầu đỏ nhỏ phía sau khu phân xưởng.
Cứ vào cuối tháng là có vô số nhân viên xếp hàng dài trước cửa phòng tài vụ để đăng ký lĩnh lương và các loại phiếu trong tháng,
Dòng người dài dằng dặc không thấy điểm dừng.
Tuy nhiên lúc này cách cuối tháng vẫn còn mười mấy ngày nữa.
Trước cửa phòng tài vụ không có ai xếp hàng, mấy bà chị đang ngồi ở cửa vừa c.ắ.n hạt dưa vừa tán gẫu.
“Này, tôi nghe nói nhà xưởng trưởng Từ nhắm trúng Chung Ngọc làm con dâu rồi đấy!
Chậc chậc, đúng là con nhà người ta, vừa xinh đẹp vừa bổn phận, đứa con dâu như thế có cho tôi tôi cũng ưng!”
Người nói là chị lớn Giả Xuân Hoa ở phòng tài vụ,
Chị ấy có cả con gái lẫn con trai,
Nhắc đến hôn sự của Chung Ngọc và Từ Đào không khỏi vừa tò mò vừa có chút ngưỡng mộ.
“Chị nói hay nhỉ, thế mấy năm trước lúc Chung Ngọc mới vào xưởng thằng hai nhà chị cũng chưa có đối tượng đấy thôi?
Lúc đó sao chị không đi hỏi cưới đi?”
Một người khác cười hỏi.
Giả Xuân Hoa bĩu môi.
Chị ấy có thể đi hỏi cưới sao?
Chung Ngọc tuy nhân phẩm không tệ nhưng hai vợ chồng nhà họ Chung kia không phải dạng vừa đâu.
Hơn nữa chuyện nhà họ Chung thiên vị thì ai cũng biết cả rồi,
Nếu thật sự cưới Chung Ngọc về làm dâu thì của hồi môn ngay cả một chiếc chăn bông cũng chưa chắc đã có!
Chỉ có nhà họ Từ không thiếu tiền mới sẵn lòng rước một đứa tay trắng như Chung Ngọc thôi.
