Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh" - Chương 91

Cập nhật lúc: 16/04/2026 05:11

“Nói là phòng tân hôn nhưng chẳng qua là gian phòng trước đây Tạ Mân Sơn ở được bố trí lại một chút.”

Tuy nhiên Tạ Mân Sơn bố trí rất tâm huyết, trái lại khiến căn phòng vốn có chút cũ kỹ trở nên đặc biệt vui tươi ấm áp hẳn lên.

Trên giường đất (khang) là bộ bốn món hồi môn mà Từ Á Nam tặng cô, tấm ga trải giường màu hồng nhạt thêu đôi uyên ương vờn nước trải rộng trên giường, chăn màn đỏ rực phản chiếu dường như cũng khiến gương mặt người ta nhuốm màu đỏ theo.

Trên chiếc bàn cạnh giường bày biện cốc sứ tráng men màu đỏ, bình giữ nhiệt đỏ và khay trà đỏ, màu sắc đều đỏ rực rỡ.

Ngay cả chiếc tủ quần áo bằng gỗ bên cạnh cũng được chăng vải lụa đỏ, trên tấm vải lụa còn thắt một bông hoa tinh xảo, trông khá đẹp mắt.

Thời buổi này điều kiện vật chất vô cùng căng thẳng.

Có thể bố trí được một phòng tân hôn như thế này đã là rất tốt rồi.

Chung Ngọc khẽ ngồi bên mép giường, hai tay vuốt ve ga giường và chăn màn, trong mắt ánh lên niềm vui nhàn nhạt.

Cả ngày kết hôn đều trôi qua bận rộn, bây giờ cô một mình ngồi trong phòng tân hôn rốt cuộc cũng có thể tĩnh lặng cảm nhận chút ngọt ngào mà việc kết hôn mang lại.

Một lát sau, Tạ Mân Sơn cũng bước vào.

Ánh đèn mờ ảo tỏa trên người anh, phác họa nên thân hình đẹp vai rộng hông hẹp, làn da màu lúa mạch dường như được phủ một lớp mật ong, là sự va chạm và lực đạo thuần túy của nam giới.

“Đi ngủ thôi."

Tạ Mân Sơn nói, trên mặt cũng có chút không tự nhiên.

Chung Ngọc trái lại tự nhiên hơn anh một chút, thấy anh vào còn không quên bảo anh tắt đèn.

Tạ Mân Sơn đi tới kéo dây đèn, mà ngay lúc này c-ơ th-ể anh đột nhiên lảo đảo một cái, một tay vịn vào tường, suýt chút nữa không đứng vững.

“Mân Sơn ca!"

Chung Ngọc có chút hoảng sợ, vội vàng xuống giường chạy tới bên cạnh anh, tay đỡ lấy cánh tay anh.

Tạ Mân Sơn lắc đầu, gượng cười với cô nhưng lại choáng váng đến mức gần như không nói được một câu nào.

Chung Ngọc vội vàng dìu anh ngồi xuống giường, thấy anh vẫn nhíu c.h.ặ.t mày không nói lời nào bèn lại chạy đi rót nước cho anh.

Cô chỉ nghĩ rằng Tạ Mân Sơn vì ban ngày quá mệt mỏi nên không khỏe, chứ không biết rằng Tạ Mân Sơn đang trải qua một cuộc “đại biến" mà không ai có thể nói rõ được.

Dường như xung quanh xoay quanh vô số luồng sáng và đường kẻ tranh nhau chen vào não bộ khiến đầu anh đau như muốn nứt ra vậy.

Những ký ức đau khổ, tiếc nuối, bùi ngùi, hối hận đó, bất kể là thật hay giả, bất kể là ảo giác hay hiện thực đều đổ dồn vào trong não.

Những tình cảm u uất trong dòng thời gian không thể nói cho ai biết đó va chạm dữ dội với anh khiến anh gần như không phân biệt được cảnh tượng trước mắt rốt cuộc là hư ảo hay là hiện thực.

Sự va chạm đau đớn dữ dội này kéo dài liên tục hơn mười phút.

Khi Tạ Mân Sơn mở mắt ra lần nữa, cô gái trước mắt đang bưng nước, vẻ mặt lo lắng nhìn anh.

“Anh không sao chứ?

Có cần đi trạm xá không?"

Người đàn ông trước mắt đột nhiên ôm c.h.ặ.t lấy cô.

Hơi thở nóng rực phả vào hõm cổ cô, nặng nề và u uất, c-ơ th-ể phập phồng dữ dội như đang gánh chịu vô số đau khổ.

Chung Ngọc không hiểu nhưng cũng bản năng cảm nhận được điều gì đó.

Cô im lặng để mặc anh ôm lấy, siết c.h.ặ.t lấy, thậm chí hai tay giơ lên ôm lấy tấm lưng của người đàn ông.

Tạ Mân Sơn đau khổ hít thở mạnh mẽ, mùi hương c-ơ th-ể thanh mát mang hương xà phòng của cô gái tràn ngập trong anh, dường như chỉ có như vậy mới có thể làm dịu đi nỗi đau trong lòng.

Chỉ có cô trước mắt mới là liều thu-ốc duy nhất của anh.

Anh cũng không biết rốt cuộc tại sao nữa.

Nhưng cùng với sự hòa quyện của linh hồn kiếp trước, rốt cuộc anh cũng hiểu ra tất cả những tiếc nuối và hối hận đó, từng đêm dài đằng đẵng từng hối hận vô hạn vì đã bỏ lỡ đó, những sự trả thù và kỷ niệm đó lại không bao giờ đổi lại được một con người tươi tắn như thế này nữa.

Kiếp trước anh nhắm mắt với sự tiếc nuối vô hạn, may mắn thay đời này anh không bỏ lỡ điều gì cả.

Không biết qua bao lâu Tạ Mân Sơn mới buông Chung Ngọc ra.

“Mèo nhỏ..."

Tạ Mân Sơn khó khăn mở lời.

Anh chỉ cảm thấy có ngàn vạn lời muốn nói với Chung Ngọc nhưng lại không biết nên mở lời như thế nào.

Anh rất muốn thổ lộ với cô nỗi nhớ nhung đau khổ bao nhiêu năm qua nhưng nếu nói ra chắc chắn phải kể về kiếp trước bi t.h.ả.m của cô.

Cô có thể chấp nhận được hay không là một chuyện, hơn nữa hiện tại họ khó khăn lắm mới có được cuộc sống hạnh phúc, anh nhất định phải để những ký ức không tốt đó làm phiền họ nữa sao?

Ý nghĩ của Tạ Mân Sơn xoay chuyển mãi trong đầu, cuối cùng anh quyết định vẫn không nên nói với cô.

Dù sao quá khứ đều là khổ cực, nắm bắt trước mắt mới là điều quan trọng nhất.

Nghĩ thông suốt những điều này, Tạ Mân Sơn nói với Chung Ngọc vẫn còn đang lo lắng:

“Không sao đâu, chỉ là lúc nãy đầu rất nặng, hiện tại đã không sao rồi."

Chung Ngọc thấy sắc mặt anh đã hồi phục lại bèn gật đầu nhưng vẫn bổ sung thêm:

“Vậy cũng phải đi trạm xá xem thế nào, em lo cho anh."

Tạ Mân Sơn nhận lời.

Anh nhìn kỹ cô gái tươi tắn xinh đẹp trước mắt, mái tóc đen dài xõa tung, đôi mắt đào hoa sáng long lanh vô thức khiêu khích lòng người, đôi môi như cánh hoa và làn da trắng sứ, rốt cuộc không nhịn được mà bế cô ngồi lên gối mình.

“Trời muộn thế này rồi, chúng ta đi ngủ sớm thôi."

Ý vị trong lời nói thật rõ ràng.

Chung Ngọc không ngờ anh lại hồi phục nhanh như vậy, còn... còn nhớ đến chuyện đó, không khỏi thẹn đỏ mặt.

“Anh... anh có được không?"

Cô thực sự thực lòng không có ý gì khác, chẳng qua là lo lắng cho c-ơ th-ể của anh.

Thế nhưng lòng tự trọng của đàn ông là không cho phép ai hỏi câu hỏi này, càng huống hồ người hỏi lại là người phụ nữ anh yêu nhất.

Tạ Mân Sơn vén một lọn tóc của cô lên, trên mặt mang theo thần sắc nguy hiểm:

“Anh không được?

Hửm?"

Lời nói chưa dứt đã bị nhấn chìm trong sự quấn quýt của môi và răng.

Cùng với ngọn đèn cuối cùng tắt ngóm, màn đêm che lấp đi tất cả sự náo nhiệt của ban ngày.

Muôn vàn ánh đèn nhà ai từng nhộn nhịp giờ đây dần dần yên giấc trong màn đêm đen đặc.

Chỉ có trong căn phòng thi thoảng thoát ra tiếng thở dốc hùng hồn và tiếng run rẩy nhẹ nhàng đan xen vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng đẹp nhất trong màn đêm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.