Tn 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh - Chương 206: Lý Tố Văn Muốn Quản Tiền
Cập nhật lúc: 30/03/2026 17:25
Bên kia, anh cả Ôn và chị cả Ôn đi được một đoạn, chị cả Ôn mới mạnh mẽ hất tay hắn ra: “Đừng chạm vào tôi!”
Vẻ mặt chị ta vô cùng lạnh lùng.
Vừa rồi là vì không muốn để con hồ ly tinh kia xem trò cười của mình, nhưng lúc này không có người ngoài, chị ta cũng không giả vờ nữa: “Tôi thấy buồn nôn.”
Chỉ cần nghĩ đến việc người đàn ông của mình và bố Thẩm Tuệ từng leo lên giường của cùng một người, chị ta đã buồn nôn muốn ói.
Đó chính là bố của Thẩm Tuệ đấy, nói khó nghe thì chính là một lão già!
Ôn Nam Ý hắn ta không kén chọn chút nào sao, thà ra ngoài tìm loại phụ nữ bẩn thỉu, cũng không chịu chạm vào chị ta.
Nhìn thấy sự chán ghét rõ ràng trên mặt vợ, trong lòng anh cả Ôn vô cùng bực bội: “Em lại làm loạn cái gì thế, anh đã nói với em rồi, cô ta chỉ là hỏi đường thôi, em có thể đừng nghi thần nghi quỷ được không, em muốn hại c.h.ế.t anh à?”
Thời đại này người ta đối với chuyện giở trò lưu manh đều tránh còn không kịp, thế mà con mụ ngu ngốc nhà mình cứ khăng khăng chụp mũ lên đầu hắn.
“Tôi hại anh? Tự anh không quản được cái thứ kia của mình, ngược lại còn trách tôi? Anh thật khiến tôi buồn nôn!”
Phản ứng của chị cả Ôn rất lớn, bởi vì từ trước đến nay, chị ta đều tự cho rằng mình và Ôn Nam Ý tâm đầu ý hợp, nếu không tại sao chị ta lại gả cho một người đàn ông đã qua một đời vợ lại còn đèo bòng hai đứa con riêng.
Chị ta vẫn luôn cho rằng, Ôn Nam Ý là một người đàn ông rất tốt, rất tốt.
Kết quả không ngờ tới, kỳ vọng càng cao, thất vọng càng lớn: “Ôn Nam Ý, tôi đúng là mù mắt mới gả cho anh!”
Đây là sự miêu tả chân thực nhất trong lòng chị cả Ôn lúc này.
Chị ta biết rõ hơn ai hết, nhà họ Ôn chính là cái hang hùm hang sói, bao nhiêu năm nay, điều duy nhất có thể chống đỡ để chị ta đấu trời đấu đất với các chị em dâu, chỉ có điểm Ôn Nam Ý đối xử tốt với chị ta.
Dù sao thì, lão Nhị đ.á.n.h vợ, lão Yêu là tên du thủ du thực.
So sánh như vậy, chồng chị ta là người tốt nhất.
Nhưng bây giờ, tất cả những điều đó đều sụp đổ.
Đến mức hiện tại chị ta nhìn thấy con người Ôn Nam Ý liền thấy buồn nôn, nhưng cảm nhận được bóng dáng nhỏ bé trong lòng mình, cảm xúc đang bùng nổ của chị ta khựng lại, nhắm mắt nói: “Hồng Kỳ đói rồi, tôi đưa con đi ăn cơm trước.”
Chị ta rất muốn tát cho Ôn Nam Ý một cái, nhưng không được, không thể làm trước mặt con.
Trước đó Hồng Kỳ vốn đã bị lão già c.h.ế.t tiệt kia dọa sợ rồi, chị ta khó khăn lắm mới nuôi lại được một chút, không thể để con nhìn thấy bố mẹ đ.á.n.h nhau nữa.
Bỏ lại câu này, chị ta xoay người rời đi.
Bóng lưng quyết tuyệt kia khiến anh cả Ôn nhìn đến ngẩn người, không biết tại sao, trong lòng có chút hoảng hốt.
Nhưng rất nhanh hắn lại nghĩ tới, Lý Tố Văn ở Tứ Cửu Thành này ngoại trừ hắn ra, không còn ai khác để dựa dẫm.
Chị ta không có công việc, không có nhà mẹ đẻ, cho dù có tức giận thì làm được gì.
Nghĩ như vậy, hắn lại trở nên không sợ hãi gì nữa, cũng xoay người rời đi, chiều hư cô ta rồi!
Những điều hắn có thể nghĩ tới, bản thân chị cả Ôn biết rõ hơn ai hết.
Trong tiệm cơm quốc doanh, chị ta thẫn thờ nhìn tiêu ngữ "Không được tùy ý đ.á.n.h đập khách hàng" trên tường, uể oải đưa bánh bao vào miệng.
Sau cơn tức giận, hiện tại chị ta bị bao trùm bởi một sự trống rỗng to lớn.
Cảm giác những gì mình kiên trì, bảo vệ bấy lâu nay đều trở thành bong bóng xà phòng, hoặc nói đúng hơn là chỉ có một mình chị ta đang kiên trì, đang bảo vệ.
“Mẹ, bánh bao thịt ngon quá.”
Chị cả Ôn bừng tỉnh, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Muốn ăn thì lần sau mẹ lại đưa con đến.”
“Dạ.”
Bị con trai cắt ngang như vậy, chị cả Ôn tạm thời đè nén đủ loại tâm tư, ba miếng hai miếng ăn xong một cái bánh bao thịt, lại gọi thêm một phần canh trứng rong biển, sau khi chia nhau ăn với con trai xong.
Chị ta dẫn con trai đến bưu điện, chịu uất ức, phản ứng đầu tiên của chị ta chính là tìm bố mẹ.
Nhưng đợi đến bưu điện rồi, chị ta lại không đi vào.
Bởi vì chị ta không có tiền gọi điện thoại, tiền đ.á.n.h điện báo cũng không đủ, viết thư thì càng không mang theo giấy viết thư, hơn nữa nhà mẹ đẻ núi cao đường xa, cho dù nói cho họ biết, họ ngoại trừ lo lắng ra cũng không có cách nào khác.
Cho nên hai mẹ con đi một vòng ở cửa bưu điện, cuối cùng vẫn là về nhà.
Bởi vì con trai buồn ngủ rồi.
Chị ta bế con trai, mặt mày đờ đẫn bước vào cửa nhà, biểu cảm kia khiến Thẩm Tuệ và chị hai Ôn nhìn thấy mà không hiểu ra sao.
Chuyện gì thế này?
Không phải đi ăn tiệm sao?
Sao lại có biểu cảm này?
Chẳng lẽ cãi nhau với người ta bị thua?
Thẩm Tuệ thì thầm to nhỏ với chị hai Ôn.
Chị hai Ôn cũng vô cùng tò mò: “Chắc không phải đâu, chị cả ở bên ngoài vẫn rất khéo léo mà.”
Cũng chỉ hung hăng ở nhà thôi.
“Vậy là mất tiền rồi?” Thẩm Tuệ khẳng định nói.
“Cái này ngược lại có khả năng.” Chị hai Ôn tỏ vẻ tán đồng.
Chị ta đặt mình vào hoàn cảnh của Lý Tố Văn, đều có thể cảm nhận được một trận đau thắt tim, đây chính là tiền đấy, tiền trắng như tuyết, mất rồi có thể không xụ mặt sao.
Hai chị em dâu nhất trí cho rằng, đáp án này là hợp lý nhất.
Vì vậy đợi chị cả Ôn vừa đi ra, chị hai Ôn liền mở lời an ủi:
“Lý Tố Văn, đừng quá đau lòng, cứ coi như của đi thay người đi.”
Cách an ủi của Thẩm Tuệ thì rất độc đáo: “Nghĩ theo hướng tốt đi, trên người chị cũng chỉ có hai đồng bạc đó, mất cũng chẳng mất bao nhiêu.”
Chị hai Ôn:...
Cái miệng này, thật đáng ghét!
Câu này chị ta đã nói đến chán rồi.
Chị ta hơi điều chỉnh tư thế, chuẩn bị can ngăn bất cứ lúc nào, vốn dĩ người ta mất tiền đã đủ bực mình rồi, cô còn ở đây đổ thêm dầu vào lửa, với tính khí của Lý Tố Văn, mười phần thì có tám chín phần là sẽ phát nổ.
Nhưng mà, nhưng mà nha.
Lý Tố Văn cứ như không nghe thấy gì, ngây ra như phỗng ngồi đối diện hai người, không nhúc nhích.?
Lần này, Thẩm Tuệ và chị hai Ôn đều nhìn ra rồi, Lý Tố Văn không bình thường, mười phần thì có mười hai phần không bình thường.
Thẩm Tuệ: Mất tiền đả kích chị ta lớn thế sao?
Thật không nhìn ra, Lý Tố Văn lại là một người có nội tâm yếu đuối như vậy.
Chị hai Ôn thì suy nghĩ đáng tin cậy hơn: Chẳng lẽ là nhà mẹ đẻ chị ta xảy ra chuyện rồi?
Dù sao chị ta cũng ở chung với Lý Tố Văn lâu hơn một chút, hiểu rõ con người Lý Tố Văn, ngoại trừ chồng con thì chính là nhà mẹ đẻ, bản thân chị ta còn phải xếp sau ba thứ này.
Hai chị em dâu cô nhìn tôi, tôi nhìn cô, mắt thấy Thẩm Tuệ đang định nói chuyện, chị hai Ôn vội vàng cướp lời trước một bước, đừng có đổ thêm dầu vào lửa nữa:
“Lý Tố Văn, xảy ra chuyện gì rồi, chị nói ra chúng tôi giúp chị nghĩ cách?”
Đúng vậy, chỉ là nghĩ cách thôi nha, mượn tiền miễn bàn.
Thẩm Tuệ cũng không bỏ đá xuống giếng, đứng đắn an ủi một câu: “Một cây làm chẳng nên non ba cây chụm lại nên hòn núi cao, rốt cuộc chị bị sao vậy?”
Lý Tố Văn lần lượt nhìn qua hai người, sự lo lắng trên mặt họ không phải giả, chị ta đột nhiên cảm thấy rất nực cười.
Người đầu gối tay ấp mà chị ta tin tưởng nhất đến giờ vẫn chưa tìm chị ta, ngược lại chị em dâu ngày thường đối chọi gay gắt, một chút chuyện nhỏ cũng có thể cãi nhau một trận, lại đang quan tâm chị ta.
“Không có việc gì.” Chị ta lắc đầu.
Mặc dù có một chút xíu cảm động, nhưng chị ta không định nói hết chuyện vợ chồng ra, chỉ hỏi một câu: “Nhà các cô có phải đều do các cô quản tiền không?”
Chị hai Ôn cảnh giác ngay lập tức, chị ta biết ngay mà, người này vẫn là muốn mượn tiền: “Chị hỏi cái này làm gì?”
Thẩm Tuệ ngược lại rất thẳng thắn gật đầu: “Nhà tôi là như vậy.”
Cũng không hẳn là cô quản, tiền nhà cô đều để trong ô chứa đồ, Ôn Nam Châu có nhu cầu thì tự mình lấy, có điều trước khi lấy hoặc lấy xong sẽ nói với cô một tiếng.
Lý Tố Văn ừ một tiếng: “Tôi biết rồi.”
Cũng không nói gì khác, đứng dậy đi về phòng.
Chị hai Ôn, Thẩm Tuệ:?
Khó hiểu thật sự!
Chị ta rốt cuộc bị sao vậy?
Mãi cho đến buổi tối, Ôn Nam Ý tan làm, thắc mắc của các cô mới được giải đáp.
Bên này anh cả Ôn chân trước vào phòng, chân sau chị cả Ôn liền đón đầu đi tới.
Ôn Nam Ý hài lòng gật đầu, rất vừa ý với biểu hiện của chị ta, dang rộng hai tay, chờ chị ta cởi áo cho mình.
Lại không ngờ, chị cả Ôn đứng ở nơi cách hắn nửa mét, vươn tay ra: “Ôn Nam Ý, sau này tiền lương của anh giao cho tôi, nhà chúng ta tôi quản tiền.”
Đỡ cho việc hắn có tiền ra ngoài cho gái, con trai mình ăn cái bánh bao thịt còn phải nhìn sắc mặt hắn!
