Tn 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh - Chương 46: Năm Trăm Tệ Kia Của Ông Đây Tiêu Có Sướng Không?

Cập nhật lúc: 30/03/2026 17:06

Thẩm Nhị Trụ ngồi xuống là không nhúc nhích nữa, Thẩm Tuệ cũng chẳng thèm để ý đến ông ta.

Đợi qua giờ cơm, người trong tiệm cơm quốc doanh vơi bớt, cô nhờ chị Ngô làm tạp vụ trông chừng giúp một lát, tự mình đi vào nhà bếp, mở nắp hộp cơm ra, mùi cá thịt tươi ngon càng thêm rõ rệt.

"Chà~ Tiểu Thẩm, cô ra tay hào phóng thật đấy, con cá này không nhỏ đâu nhỉ."

Trong hộp cơm đặt hai miếng thịt bụng cá to bự, nước sốt sền sệt rưới lên trên, hành lá điểm xuyết trên lớp thịt cá trắng ngần, gợi lên cơn thèm thuồng khiến Thẩm Tuệ phải nuốt nước bọt: "Trần sư phó, chú nếm thử xem?"

Trần sư phó cũng biết ý, lấy một đôi đũa sạch, gắp thử một miếng nhỏ xíu đưa vào miệng: "Tươi, thơm."

Sau đó ông đặt đũa xuống: "Cá ngon đấy, nhưng tay nghề nấu nướng thì hơi kém."

Trần sư phó là đầu bếp bậc sáu, tay nghề nấu cơm nồi to quanh năm suốt tháng của Dương Quế Lan căn bản không lọt nổi vào mắt ông.

Nếm thử xong, ông quay người vớt từ trong nồi phía sau ra hai quả trứng kho: "Tôi cũng không ăn không cá của cô, trả cô hai quả trứng kho này."

Trứng kho có màu nâu sẫm, Trần sư phó còn tặng kèm thêm một muôi nước kho to bự.

"Cảm ơn Trần sư phó." Thẩm Tuệ cũng không từ chối, ông lão xua tay: "Nói với mẹ chồng cô, lần sau có gặp được con cá tươi ngon thế này nữa thì mang cho tôi một con."

Cá ngon khó kiếm, loại cá tươi rói thế này không thường thấy, loại cá này thịt chắc, vị tươi thịt ngọt, thích hợp nhất là hấp xì dầu, mẹ chồng của Tiểu Thẩm lại đem đi kho tương, đúng là phí phạm đồ ngon.

Nhưng ông cũng không phải loại người không biết điều, cá của người ta, người ta thích nấu thế nào thì nấu, ông chỉ là ngứa nghề thôi.

"Vâng ạ, cháu nhất định sẽ chuyển lời cho mẹ chồng cháu." Thẩm Tuệ không dám nhận lời chắc nịch, chủ yếu là tính ngẫu nhiên của vòng quay may mắn quá cao, cô cũng không biết đến khi nào mới quay trúng một con cá giống y hệt nữa.

Phải biết rằng, trên vòng quay, chỉ riêng các loại cá đã có hơn hai mươi loại rồi.

"Ừ, cô ăn cơm đi."

Những người khác trong tiệm cơm cũng ngửi thấy mùi thơm của thịt cá, nhưng không có ai đến trước mặt Thẩm Tuệ xin ăn, dù sao cũng là người làm việc trong tiệm cơm quốc doanh, đâu đến mức thiển cận như vậy.

Thẩm Tuệ một mình độc chiếm hai miếng thịt cá, hai quả trứng kho, thế là ăn no căng bụng, phần khoai tây hầm nước kho trong suất cơm nhân viên và hai cái bánh bao hoa bột pha thì được giữ lại, cô cất vào hộp cơm, định bụng làm theo lời mẹ chồng dặn, mang về nhà.

Ăn no uống say, quay lại phía trước, Thẩm Nhị Trụ thế mà vẫn còn ở đó.

Nhìn thấy Thẩm Tuệ quay lại, Thẩm Nhị Trụ xoa xoa cái bụng đang kêu vang trời: "Đại nha đầu, cho tao một cái màn thầu ngũ cốc."

Màn thầu ngũ cốc hai xu một cái, Thẩm Nhị Trụ lục tung các túi, mới lôi ra được hai đồng xu, đáng thương đưa qua.

"Đợi đấy."

Ông ta đưa tiền, Thẩm Tuệ cũng không làm khó ông ta, vào bếp lấy cho ông ta một cái màn thầu ngũ cốc.

"Cho thêm một bát nước nóng nữa."

Ăn kèm với nước nóng, ông ta ăn sạch cái màn thầu ngũ cốc kia, ăn xong còn l.i.ế.m l.i.ế.m ngón tay, dáng vẻ trông thế mà lại có ba phần đáng thương.

Khiến hai bà thím tạp vụ đang dọn dẹp phía trước không ngừng liếc nhìn về phía Thẩm Tuệ.

Bọn họ thừa biết, cái cô Tiểu Thẩm đến làm thay này, vừa nãy trốn trong bếp ăn thịt, cô ta ăn thịt, lại để bố đẻ ăn màn thầu ngũ cốc với nước lọc, thật là không hiếu thuận.

"Thẩm này, cô tốt xấu gì cũng múc cho bố cô bát canh chứ."

Một trong hai người tạp vụ là Võ thẩm lên tiếng, bà ta chướng mắt nhất là cái kiểu thanh niên ích kỷ như vậy.

Lúc này tiệm cơm không bận, Thẩm Tuệ lấy sách ra đọc, ngày mốt là thi tốt nghiệp rồi, cô đọc thêm vài trang sách, điểm thi cũng có thể cao hơn một chút.

Nghe thấy lời này, cô nhấc mí mắt lên liếc Võ thẩm một cái: "Bác sĩ nói rồi, sức khỏe bố cháu không tốt, chỉ có thể ăn màn thầu ngũ cốc thôi."

Thẩm Nhị Trụ méo miệng: "Con ranh c.h.ế.t tiệt mày bớt bịa đặt đi."

"Ồ, vậy bố, bố muốn uống canh không?" Thẩm Tuệ mỉm cười nhìn sang.

Thẩm Nhị Trụ: "Uống cái rắm, ông đây muốn uống rượu."

Nhưng không được, hôm nay ông ta có việc chính, uống say sẽ hỏng việc.

Thẩm Tuệ hài lòng quay đầu lại, nói với Võ thẩm: "Bác xem, bố cháu không muốn uống."

Võ thẩm bĩu môi, còn định nói gì đó, thì bị người kia kéo lại.

Quay về nhà bếp.

Bà ta bực bội nói: "Chị kéo tôi làm gì, một đứa thanh niên, bản thân thì ăn cá ăn trứng, để bố nó ăn cám nuốt rau, tôi còn không được nói hai câu chắc."

Người kia tính tình hiền lành cười cười: "Tôi chỉ là xách đồ không nổi, nhờ thím giúp một tay thôi."

"Cái đám thanh niên này đúng là không ra gì." Võ thẩm lầm bầm một câu: "Để đó tôi làm cho, chị không phải đang đến tháng sao, bớt đụng nước lạnh đi."

"Vậy tôi phụ thím một tay."

Hai người tạp vụ trong tiệm cơm đều là nữ đồng chí, làm công việc dọn dẹp vệ sinh, rửa bát đĩa các loại, hai người cùng chung tính chất công việc, thường xuyên ở cạnh nhau, tự nhiên cũng có chút tình cảm.

Võ thẩm người này cái gì cũng tốt, chăm chỉ thật thà chịu khó, chỉ là cái miệng không tha người, thích lo chuyện bao đồng, người kia thì thường xuyên khuyên can bà ta một chút.

Thẩm Tuệ mới đến, không hiểu rõ những khúc mắc quanh co bên trong, nhưng cô chỉ là người làm thay, cũng không cần phải hiểu, đợi đến khi Trịnh thẩm quay lại, cô sẽ thu dọn đồ đạc rời đi.

Tiệm cơm rất tốt, nhưng cũng rất khó vào.

Tổng cộng chỉ có sáu công nhân, sáu công nhân chính thức, không ai ngốc đến mức nhường công việc tốt thế này ra ngoài, trừ phi vạn bất đắc dĩ, hiện tại xem ra, mấy người trong tiệm cơm đều đang làm rất tốt, không có ý định nhượng lại công việc.

Cho dù có, cô cũng không lấy ra được một khoản tiền lớn như vậy, chi bằng cứ thiết thực chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới của Xưởng Máy Kéo.

Trong tiệm cơm có người thì cô làm việc, không có người thì đọc sách học bài.

Một ngày trôi qua rất nhanh, ngay cả Thẩm Nhị Trụ rời đi lúc nào cô cũng không hay biết.

Thẩm Nhị Trụ rời đi lúc nào?

Ông ta rời đi lúc Xưởng Máy Kéo sắp tan tầm, ra khỏi tiệm cơm quốc doanh, ông ta liền đến cổng phụ của Xưởng Máy Kéo đứng đợi.

Cũng không lại gần, chỉ đứng từ xa nhìn từng người công nhân đi ra.

Nhìn thấy lão già nhà họ Ôn kia.

Cũng nhìn thấy thằng con rể ngốc nghếch của mình, ông ta đều không tiến lên.

Mãi cho đến khi anh cả Ôn đi ra, ông ta mới nhổ cọng rễ cỏ không biết nhặt từ đâu ra, bám theo.

Phía trước.

Anh cả Ôn sau khi tan làm căn bản không có ý định về nhà, rẽ qua một khúc cua, đi thẳng ra khỏi khu gia thuộc, hướng về phía khu nhà tập thể nơi nhà họ Lý đang ở.

Anh ta đang suy tính, khuyên nhủ Tố Văn thêm chút nữa.

Thực sự là mấy ngày nay bà già có chút không bình thường, anh ta cũng không chắc ông già có thể khuyên nổi không.

Hơn nữa, ông già cũng chưa chắc đã dốc toàn lực giúp anh ta, anh ta vẫn phải dựa vào chính mình, nghĩ rằng đã qua hai ngày rồi, Tố Văn chắc cũng nguôi giận rồi.

Lúc đi ngang qua hợp tác xã cung tiêu, anh ta còn ghé vào mua một cân bánh quẩy giòn, đi tay không đến rốt cuộc cũng không hay lắm.

Khu nhà tập thể nơi nhà họ Lý ở khá xa, xe buýt cũng đã hết chuyến, anh ta chỉ có thể đi bộ, đi từ lúc trời nhá nhem tối đến lúc trời tối mịt.

Ngay lúc anh ta sắp đến nơi, phía sau truyền đến lời thì thầm của ác quỷ: "Đại điệt t.ử (cháu trai lớn), năm trăm tệ kia của ông đây tiêu có sướng không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh - Chương 46: Chương 46: Năm Trăm Tệ Kia Của Ông Đây Tiêu Có Sướng Không? | MonkeyD