Tn 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh - Chương 73: Anh Hai Và Chị Dâu Hai Đánh Nhau Rồi
Cập nhật lúc: 30/03/2026 17:10
Cuối năm chạy tiến độ, Ôn Vượng Gia vì muốn thể hiện, trên đầu quấn băng gạc trắng toát, hô vang khẩu hiệu: “Thương nhẹ không rời chiến tuyến.”
Ông ta cùng làm việc với công nhân trong xưởng, từ bảy giờ sáng làm một mạch đến tám giờ tối, tròn mười ba tiếng đồng hồ, cơm cũng ăn luôn tại xưởng.
Có thể nói đây là biểu hiện của sự một lòng vì việc công, cống hiến vô tư.
Dù sao thì, một kỹ sư như Ôn Vượng Gia vốn không cần phải theo sát công nhân làm việc toàn thời gian, ông ta làm vậy đã giành được không ít thiện cảm của công nhân trong xưởng.
Đặc biệt là, danh tiếng của ông ta vốn đã tốt, nay lại còn đang trong tình trạng bị thương.
Vài ngày trôi qua.
Tiếng thơm của Ôn Vượng Gia lại tăng thêm một bậc.
Ông ta không khỏi đắc ý nghĩ thầm, cứ tiếp tục thế này, chuyện chuyển cương vị của ông ta chắc chắn êm xuôi.
Nhưng cũng mệt thật.
Vốn dĩ ông ta đang bị cảm, lại làm việc với cường độ cao suốt một ngày, lúc ra khỏi cổng xưởng, bước chân cứ lảo đảo.
Bị vấp phải một cái gờ, suýt nữa thì ngã nhào, may mà có công nhân đi phía sau đỡ một tay, nếu không đã ngã dập mặt.
“Kỹ sư Ôn, nghĩ gì thế, đi đứng nhìn đường chút chứ.”
Ôn Vượng Gia quay đầu lại: “Ngụy chủ nhiệm, là ông à, cảm ơn nhé.”
Ngụy chủ nhiệm là phó chủ nhiệm của một phân xưởng khác, có giao tình cũ với Ôn Vượng Gia, quan hệ giữa hai người khá tốt.
Những việc Ôn Vượng Gia làm dạo gần đây ông ấy đều nghe nói: “Kỹ sư Ôn, ông cũng đâu còn trẻ trung gì, sao phải liều mạng thế?”
“Ây dà, sắp đến cuối năm rồi, nhiệm vụ lãnh đạo giao cho xưởng chúng ta vẫn còn thiếu một đoạn, trong lòng tôi sốt ruột, làm thêm được chút nào hay chút ấy.” Ôn Vượng Gia nói vậy.
Nhìn ánh mắt chân thành của ông ta, Ngụy chủ nhiệm vỗ vỗ vai ông ta: “Sức khỏe là vốn liếng của cách mạng, có sốt ruột đến mấy cũng không thể không màng đến sức khỏe chứ?”
Đã gặp nhau rồi, hai người dứt khoát đi cùng một đoạn, nhân tiện trò chuyện về nhiệm vụ sản xuất của xưởng.
Mãi cho đến dưới lầu, lúc sắp chia tay, Ngụy chủ nhiệm ngẫm nghĩ một chút, vẫn lên tiếng nhắc nhở một câu: “Kỹ sư Ôn, tu thân tề gia rồi mới trị quốc bình thiên hạ được, sắp đến Tết rồi, có thời gian thì ông nên ở bên người nhà nhiều hơn đi.”
Nói xong câu này, ông ấy cũng không để cho Ôn Vượng Gia có cơ hội hỏi tiếp, xua xua tay, quay người lên lầu.
Để lại Ôn Vượng Gia đứng sững tại chỗ một lúc, suy ngẫm về ý tứ trong lời nói của Lão Ngụy.
Người nhà?
Lẽ nào thằng út lại gây họa rồi?
Giữa hàng lông mày xẹt qua tia nham hiểm, ông ta rảo bước về nhà.
Nhưng nghĩ đến hai lần thất bại trước, trước khi đẩy cửa vào, ông ta đã kiểm soát lại biểu cảm trên mặt: “Tôi vừa vào hành lang đã ngửi thấy mùi thơm từ nhà mình bay ra, làm món gì ngon thế?”
Dương Quế Lan cười dịu dàng: “Hôm nay tôi mua được bộ phổi lợn ở cửa hàng thực phẩm phụ, bồi bổ cho ông, sao nay lại về muộn thế?”
“Nói chuyện với Lão Ngụy một lát.”
Trong lúc nói chuyện, Ôn Vượng Gia liếc nhìn mấy người trong nhà, tập trung chú ý vào Ôn Nam Châu, thấy hắn đang chụm đầu đọc sách cùng vợ, liền gọi một tiếng: “Thằng út, hiếm khi thấy anh chăm chỉ thế.”
Ôn Nam Châu quay đầu lại cười nói: “Vợ con muốn tiến bộ, con cũng không thể tụt hậu được chứ.”
“Có giác ngộ này là chuyện tốt.” Ôn Vượng Gia khen ngợi một câu, rồi chuyển hướng: “Dạo này công việc có gặp khó khăn gì không?”
“Vẫn tốt ạ.” Ôn Nam Châu trả lời qua loa ba chữ.
Hắn không hiểu lắm sao lão già tự dưng lại quan tâm đến mình.
“Không gây họa gì chứ?” Ôn Vượng Gia thấy hắn trả lời qua loa, dứt khoát hỏi thẳng.
Thế này thì Ôn Nam Châu hiểu rồi: “Con nói này bố, bố lại nghe ai khua môi múa mép rồi, hay là ai lại cáo trạng con thế?” Hắn liếc nhìn hai người anh trai, ý tứ không cần nói cũng biết.
“Bớt lôi kéo người khác vào đi, tôi còn lạ gì anh, dăm ba bữa không gây chuyện là ngứa ngáy.” Ôn Vượng Gia mắng hắn một câu.
Nhưng nhìn bộ dạng của thằng út, chắc là không gây họa thật.
Để Lão Ngụy phải nhắc nhở, vậy thì chỉ còn lại... Lão Đại.
Trong lòng ông ta giật thót, vô cùng kinh ngạc, nhà mẹ đẻ của con dâu cũng có thể ảnh hưởng đến ông ta sao?
Nghĩ đến đây, vẻ mặt ông ta trở nên nghiêm túc.
“Lão già, nghĩ gì thế, rửa tay ăn cơm thôi.” Dương Quế Lan gọi ông ta một tiếng.
Nhìn cái vẻ mặt kia là biết chẳng có ý đồ gì tốt đẹp.
Ôn Vượng Gia ừ một tiếng, tạm thời gác lại tâm tư, định bụng ngày mai tìm Lão Ngụy hỏi cho rõ.
Trong lòng có tâm sự, tối ngủ không yên giấc, cả đêm cứ trằn trọc trở mình.
Thế này thì khổ cho Dương Quế Lan, muốn giở lại trò cũ cũng không tìm được cơ hội, sau đó thật sự không chịu nổi nữa, đành mang theo sự tiếc nuối chìm vào giấc ngủ.
Trước khi ngủ, bà còn không ngừng lầm bầm c.h.ử.i rủa lão già c.h.ế.t tiệt khó chiều, chẳng biết phối hợp chút nào.
Phòng đối diện, trong phòng Lão Nhị nhà họ Ôn.
Chị dâu hai tát một cái hất văng bàn tay to đang vươn tới, quấn c.h.ặ.t chăn, ý từ chối vô cùng rõ ràng.
“Ông đây cho cô thể diện rồi đúng không!” Lão Nhị hạ thấp giọng quát.
Con mụ này có thôi đi không, đây là lần thứ hai rồi đấy: “Không phải chỉ là hai cái chăn thôi sao, lại không nói là không trả cô, nhìn cái vẻ hẹp hòi của cô kìa.”
“Ôn Nam Sơn, anh nói thì nhẹ nhàng lắm.” Chị dâu hai vốn không muốn để ý đến gã, nhưng lời gã nói thật sự quá chọc tức người ta.
“Làm một cái chăn nặng ba cân tốn bao nhiêu tiền anh biết không? Một tháng anh được bao nhiêu tiền lương? Đóng tiền ăn cho gia đình hết mười sáu đồng, còn lại được mấy đồng?”
Bà già nói lo ăn uống thì chỉ lo ăn uống, những thứ ngoài ăn uống ra, một chút cũng không nhúng tay vào: “Quần áo phải may chứ, t.h.u.ố.c lá phải hút chứ, tiền học phí tiền sách vở của Hồng Ngọc phải đóng chứ? Những khoản tiền này từ đâu ra?”
Anh hai Ôn không ngờ lại chuốc lấy một tràng than vãn dài như vậy của vợ: “Đang nói chuyện chăn bông, cô nhắc đến tiền làm gì, ông đây để cô thiếu ăn hay thiếu uống à.”
Một tháng lương của gã hai mươi bảy đồng, trừ đi tiền ăn, vẫn còn mười một đồng: “Sao lại không đủ tiêu, không phải cô vẫn đang khâu găng tay sao.”
“Sau này thì sao, anh lúc nào cũng mong sinh con trai sinh con trai, sinh con trai rồi lấy gì mà nuôi!”
Chị dâu hai không phải tự nhiên bùng nổ, cô ta đã bắt đầu ấm ức từ lúc thằng út kết hôn.
Trước thì thằng út vét sạch gia sản, nợ nần chồng chất để lấy vợ.
Sau thì bà già bắt đóng tiền ăn.
“Anh nói xem, có chuyện nào là không móc tiền từ túi chúng ta ra, chút tiền hai vợ chồng mình dành dụm căn bản không chịu nổi sự giày vò này, Lão Đại thì không phải bỏ tiền, nhưng anh có nghĩ tới không, nhà mẹ đẻ của Lý Tố Văn là cái dạng gì, chăn bông đến nhà cô ta mà đòi lại được mới là lạ.”
Trước đây không có Thẩm Tuệ, vợ Lão Tứ ở dưới quê, trong nhà chỉ có cô ta và Lý Tố Văn là hai cô con dâu, lúc đó trong nhà lo ăn uống cho họ, tiền lương của Ôn Nam Sơn đều do cô ta giữ, cô ta không thấy có gì.
Nhưng bây giờ thì sao: “Bố anh thiên vị Lão Đại, mẹ anh thiên vị thằng út, chỉ có anh, đứng ở giữa, chẳng dựa vào bên nào, tôi không phải tính toán nhiều hơn cho cái gia đình nhỏ của chúng ta sao.”
Một tháng nay.
Cô ta lạnh nhạt quan sát, vợ chồng thằng út có bà già trợ cấp, bên Lão Đại có lão già xót thương, chỉ có gia đình họ, ngoan ngoãn đóng tiền ăn, chẳng xơ múi được chút lợi lộc nào, lại còn phải chảy m.á.u ra ngoài.
Thế mà Ôn Nam Sơn cứ như thằng ngốc, cười hề hề, chẳng nhận ra tình hình chút nào.
Bố không thương mẹ không yêu, sáu chữ này, đ.â.m trúng phóc vào điểm nổ của anh hai Ôn, gã đạp một cước qua: “Con mụ thối tha cô có thôi đi không!”
“Anh chỉ biết ra oai với tôi thôi!” Chị dâu hai chịu một cước, cũng không nhịn nữa, với tay lấy cái chổi quét giường ném qua: “Khôn nhà dại chợ thì tính là bản lĩnh gì!”
“Hê! Cô được đằng chân lân đằng đầu đúng không!”
“Cái đồ vô dụng nhà anh!”
“Ông đây đ.á.n.h c.h.ế.t cô!”
“Anh tới đây, anh không tới không phải là đàn ông!”
Hai vợ chồng nói qua nói lại, đ.á.n.h nhau ngay trên giường, chị dâu hai trong lòng đang tức giận, gào thét cào cấu mặt Ôn Nam Sơn: “Cái đồ vô dụng nhà anh, chỉ biết đ.á.n.h vợ.”
Anh hai Ôn đạp cô ta, cô ta cũng không cam lòng yếu thế, tay chân dùng cả, cứ như phát điên.
Con trai của hai người là Ôn Hồng Phương sợ hãi khóc ré lên.
