Tn 70: [xuyên Không - Trọng Sinh] 《cẩm Nang Hạnh Phúc Của Nữ Phụ Thập Niên 70》 - Chương 14
Cập nhật lúc: 09/01/2026 14:21
Lúc đang hò hét dữ dội nhất, bỗng nghe thấy có người gọi một tiếng: "Chào đội trưởng Lương!"
Nghe thấy lời này, trong phòng lập tức im phăng phắc, mọi người quay đầu lại thấy Lương Hữu Điền đã vào phòng từ lúc nào không biết, sau đó lại cuống cuồng cả lên.
Thu dọn bài đương nhiên là không kịp rồi, Oa Cái vội vã kéo chiếc chăn lộn xộn đắp lên trên.
Hàn Đình vội đứng dậy cười nói: "Đại đội trưởng Lương, sao bác lại qua đây ạ?"
Lương Hữu Điền là lẳng lặng đi vào, những gì cần thấy ông đều đã thấy hết rồi.
Ông lạnh lùng đáp lại Hàn Đình bằng một câu hỏi: "Cậu nghĩ sao?"
Hàn Đình vẫn cười nói: "Đội trưởng Lương, hôm nay là ngày đầu tiên chúng cháu tự nấu nướng độc lập, không có kinh nghiệm, sắp xếp thời gian không tốt, cơm cũng nấu không chín, ăn xong là cả lũ bị tiêu chảy hết, cứ chạy vào nhà vệ sinh suốt, nên chúng cháu đều không đi làm được, chắc bác không giận chứ ạ?"
Lương Hữu Điền cười lạnh một tiếng, "Tôi có gì mà phải giận cơ chứ? Các người không đi làm thì không có điểm công, không được chia lương thực, đến lúc đó người bị đói bụng là các người chứ liên quan gì đến tôi?"
Nói đến đây, Trần Tư Tư nhỏ giọng tiếp một câu: "Thiếu nửa ngày điểm công chắc cũng không sao đâu nhỉ."
Lương Hữu Điền vốn dĩ còn nén nhịn được, nghe thấy câu này cơn giận lập tức xông lên tận đỉnh đầu.
Ông liếc mắt nhìn Trần Tư Tư một cái, đột nhiên giận dữ quát lớn: "Chỉ nửa ngày thôi sao? Trước đây các người lười biếng còn ít chắc?! Đám thanh niên trí thức các người có biết hổ thẹn là gì không?! Rốt cuộc có biết hổ! thẹn! không!"
Trần Tư Tư bị ông dọa cho run b.ắ.n lên, không dám nói thêm lời nào.
Hàn Đình lại cười tiếp lời: "Đội trưởng Lương, chúng cháu đương nhiên là biết hổ thẹn rồi ạ, chúng cháu thực sự là do ăn hỏng bụng, nếu không thì sao lại không đi làm cơ chứ?"
Lương Hữu Điền chỉ tay vào anh ta, "Hàn Đình, cậu bớt dẻo miệng với tôi đi! Tôi là dân quê, không có kiến thức cũng không có học vấn gì, nhưng tôi không phải kẻ ngốc! Tổ chức cho các người xuống nông thôn là để các người đến tiếp nhận sự giáo d.ụ.c lại từ bần nông và trung nông nghèo! Để các người biết cuộc sống rốt cuộc gian khổ thế nào, lương thực có được khó khăn ra sao! Không phải để các người đến đây ăn chơi nhảy múa! Lần trước đưa các người sang điểm thanh niên trí thức đại đội Sa Trang tham quan học tập, các người đã học tập như thế đấy à?!"
Đều là lũ cứng đầu cứng cổ, nói nhiều cũng vô ích.
Lương Hữu Điền hít một hơi, sau đó bình tĩnh lại giọng điệu rồi nói tiếp: "Các người có thể không đi làm, tôi cũng sẽ không dùng roi quất các người đi. Nhưng bây giờ tôi nói cho rõ ràng, các người cũng nghe cho kỹ đây. Lương thực hôm qua chia cho các người là lượng dùng cho nửa năm, chỉ đủ ăn đến vụ thu hoạch mùa thu. Nếu điểm công các người kiếm được trong nửa năm đầu này không đủ để trả cho số lương thực nửa năm này, thì đừng hòng mơ tưởng đến lương thực của nửa năm sau nữa! Đến lúc đó, khi nào các người bù đắp đủ số điểm công còn thiếu của nửa năm đầu, thì khi đó mới được lĩnh lương thực của nửa năm sau, c.h.ế.t đói là do các người tự chuốc lấy!"
"Đại đội chúng tôi không nuôi kẻ nhàn rỗi, những lời này tôi nói được làm được!"
"Có giỏi thì các người cứ tiếp tục chơi bời đi! Đến lúc đó muốn đi xin ăn cũng chẳng có thư giới thiệu đâu!"
"Tôi phải xem xem, da mặt các người dày đến mức nào, bản lĩnh lớn đến đâu!"
Lương Hữu Điền nói xong những lời này liền hậm hực bỏ đi.
Mười thanh niên trí thức không ai ra tiễn ông, đợi ông ra khỏi cổng hàng rào, vẻ mặt họ giãn ra rồi lại ngồi xuống, thản nhiên nói: "Chỉ thiếu có nửa ngày công thôi mà, có đáng gì đâu?"
Vương Hướng Tiền tính toán một chút rồi nói: "Các người đừng nói thế, thực sự là đáng đấy. Một lao động chính làm cả một ngày ròng rã, tối đa cũng chỉ kiếm được mười điểm công, quy đổi ra cũng chỉ được vài hào thôi. Điểm công bọn con trai chúng mình kiếm được còn tàm tạm, chứ điểm công của bọn con gái các cậu kiếm được còn ít hơn nhiều. Vả lại, bình thường lúc chúng ta làm việc mà lười biếng, người chấm công đều nhìn chằm chằm cả đấy, lúc ghi điểm công đều trừ hết của chúng ta rồi."
Mọi người nghe xong lời này đột nhiên cảm thấy hơi buồn phiền.
Cố Ngọc Trúc lên tiếng: "Cái nơi rách nát này tôi chẳng muốn ở lại thêm một ngày nào cả, suốt ngày dầm mưa dãi nắng mệt đến đứt hơi làm việc đồng áng, ngay cả cơm cũng không được ăn no, nếu có thể được về thành phố thì tốt biết mấy."
Hồ Dương bảo cô ta: "Mới xuống nông thôn đã muốn về thành phố, cô mơ hão gì thế? Biết bao nhiêu thanh niên trí thức cũ xuống đây sáu bảy năm rồi còn chưa được về, hạng mới đến như chúng ta thì càng đừng có mơ."
Cố Ngọc Trúc gắt lại: "Làm gì thế? Không được về thật thì tôi nghĩ cũng không được à?"
Những lời này càng nói càng thấy nản lòng, chẳng ích gì.
Hàn Đình lại mở lời: "Đừng nghĩ nhiều nữa, có tôi ở đây rồi, sẽ không để mọi người phải c.h.ế.t đói đâu. Đến lúc đó nếu điểm công thực sự không đủ, thì lại nghĩ cách khác."
Mọi người đều tin tưởng Hàn Đình, nghe anh ta nói vậy, trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm hơn.
Chuyện chính đáng nói chẳng được mấy câu, lại xúm vào chơi đùa với nhau.
Chơi một lúc đến buổi trưa, nhóm lửa nấu cơm ăn.
Món nấu đương nhiên vẫn là cơm rau đạm bạc, không dầu mỡ không rau xanh.
Lúc ăn không khỏi phàn nàn bữa ăn quá tệ, cuộc sống sống không bằng lợn.
Sau đó có người hâm mộ Hàn Đình nói: "Vẫn là anh Đình sướng nhất, Sơ Hạ thỉnh thoảng lại nấu món ngon cho ăn riêng."
Nói đến đây, Hàn Đình đương nhiên nhớ tới bát mì sốt thịt băm mà Sơ Hạ đã bưng đi tối qua.
Nghĩ đến sự kỳ lạ của Sơ Hạ, Hàn Đình hỏi Tô Vận: "Tối qua em có hỏi Sơ Hạ xem cậu ấy bị làm sao không?"
Tô Vận lắc đầu, "Hỏi rồi, nhưng cậu ấy không nói cụ thể, không biết rốt cuộc là bị làm sao nữa."
Cố Ngọc Trúc ở bên cạnh tiếp lời, "Chắc chắn là cậu ta uống nhầm t.h.u.ố.c rồi, bình thường cậu ta chẳng bao giờ soi gương cả, tối qua đột nhiên lại đòi lại cái gương của mình, còn cãi nhau với mình một trận, suýt nữa thì làm mình tức c.h.ế.t."
Nói đoạn cô ta nhìn về phía Hàn Đình, "Cậu ta là em gái của anh, anh không quản sao?"
Hàn Đình húp một ngụm cháo lương thực thô rồi nói: "Đợi lát nữa cậu ấy về, tự tôi sẽ hỏi cậu ấy xem sao."
Sơ Hạ buổi trưa không quay về điểm thanh niên trí thức.
Trường học nhìn sân vườn nhà cửa không lớn, nhưng dọn dẹp lên thì lại không nhanh như tưởng tượng.
Thấy mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, Sơ Hạ mới cắt sạch cỏ dại ở nửa sân của mình, còn lại vẫn còn rễ cây phải đào lên, rồi san phẳng đất.
Chút cháo lương thực thô ăn sáng sớm đã tiêu hóa hết từ lâu.
Sơ Hạ vốn muốn về điểm thanh niên trí thức nấu cơm ăn, nhưng thấy Lâm Tiêu Hàm hoàn toàn không có ý định rời đi, vẫn đang cúi đầu dọn dẹp, nên cô cũng không về.
Cắt cỏ mệt lử, việc đào rễ cỏ dại cô để lại chưa làm ngay.
