Tn 70: [xuyên Không - Trọng Sinh] 《cẩm Nang Hạnh Phúc Của Nữ Phụ Thập Niên 70》 - Chương 212
Cập nhật lúc: 09/01/2026 16:35
Bởi vì trong tiểu thuyết, Tưởng Quán Kiệt đúng là không vào được các trường danh tiếng như Thanh Hoa, Bắc Đại hay Nam Khai, nhưng anh ta thực sự đã học đại học.
Trước đó vẫn bận rộn chuyện của mình nên Sơ Hạ không nghĩ nhiều về việc này.
Bây giờ cô tập trung suy nghĩ kỹ lại một chút, một lát sau thì hiểu ra là chuyện gì.
Trong tiểu thuyết, cô và Hàn Đình về thành phố vào cuối năm 78, lúc đó Tưởng Quán Kiệt đã là sinh viên đại học rồi.
Tiểu thuyết không kể tỉ mỉ về việc Tưởng Quán Kiệt thi đại học, dù sao anh ta cũng là sinh viên đại học duy nhất trong ngõ, vẫn luôn là đối tượng được mọi người khen ngợi.
Bây giờ Sơ Hạ cố gắng nhớ lại, bổ sung thêm một số chi tiết nhỏ, tự nhiên liền phát hiện ra, Tưởng Quán Kiệt trong tiểu thuyết thực chất là sinh viên khóa 78, chứ không phải khóa 77.
Nói cách khác, trong tiểu thuyết lẽ ra anh ta đã thi đại học hai lần.
Chỉ là trong tiểu thuyết không có cô trở về để làm đối chiếu, anh ta là sinh viên duy nhất trong ngõ nên chuyện này không gây ảnh hưởng gì lớn đến anh ta, sau này cũng không ai nhắc lại nữa.
Vậy thì khớp rồi.
Lần này Tưởng Quán Kiệt đúng là đã trượt.
Mà sau lần này, anh ta chắc hẳn sẽ có một cái nhìn khách quan hơn về bản thân mình.
Có điều, cái Tết năm nay của nhà anh ta e rằng sẽ rất khó qua đây.
Chuyện giấy báo trúng tuyển ầm ĩ xong thì năm cũ cũng sắp hết.
Từ ngày hai mươi ba tháng Chạp - Tết Ông Công Ông Táo, các gia đình bắt đầu lục tục sắm sửa đồ Tết.
Đồ ăn, thức uống, quần áo được chuẩn bị cho đến đêm Giao thừa, chính thức bắt đầu những ngày náo nhiệt và vui mừng nhất trong năm.
Đúng ngày Giao thừa, Sơ Hạ cùng Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai bận rộn dán câu đối xuân, dán hoa cửa sổ.
Qua buổi trưa, cả nhà ba người lại chuẩn bị bữa cơm tất niên ở nhà, ngoài việc chuẩn bị tôm cá thịt thà thường ngày ít ăn, còn gói mấy loại nhân sủi cảo khác nhau.
Ngày hôm này, cả thành phố Tứ Cửu đều náo nhiệt vui tươi.
Trong ngõ, nhà nhà đều hớn hở bận rộn đón năm mới.
Chỉ riêng nhà họ Tưởng, trong nhà không những không có chút không khí Tết nào, mà mọi người đều không muốn ra ngoài gặp ai.
Tưởng Kiến Bình và Tưởng San ra ngoài dán câu đối xong thì vào nhà không ra nữa.
Nhà họ Hàn thiếu mất Hàn Đình không có nhà, Vương Thúy Anh và Hàn Khánh Thiên trong lòng vẫn nhớ mong anh, nhưng cũng không ảnh hưởng đến không khí Tết của gia đình họ, dù sao trong nhà vẫn còn đông con cháu.
Còn người vui vẻ nhất, nụ cười không dứt trên môi, tự nhiên là nhà Sơ Hạ rồi.
Năm nay đối với họ mà nói, chuyện tốt quá nhiều, muốn không vui cũng khó.
Mặc dù nhà họ ít người, nhưng buổi tối ăn cơm tất niên và đón giao thừa vẫn vui vẻ náo nhiệt như vậy.
Trong ngày đoàn viên, chỉ cần những người thân yêu nhất đều ở bên cạnh thì chính là hạnh phúc lớn nhất.
Tết năm ngoái Sơ Hạ đón ở đại đội Đàm Khê.
Lúc đó cô và Lâm Tiêu Hàm đang ở trong trạng thái giữ khoảng cách với nhau.
Khi đó Lương Hữu Điền sợ hai người đón Tết ở ký túc xá giáo viên quá quạnh quẽ nên đã gọi cả hai đến nhà ông đón Tết, thực ra cũng khá náo nhiệt.
Có điều, nhìn gia đình người khác đoàn viên, mình vẫn sẽ thấy nhớ nhà.
Còn năm nay cô cuối cùng đã được đón Tết ở nhà mình rồi.
Trong những ngày vạn nhà đoàn viên náo nhiệt thế này, cô không cần phải đối diện với màn đêm đen kịt mà nhớ nhà nữa.
Cùng Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai nói đủ mọi chuyện vui vẻ để thức đón giao thừa đến mười hai giờ đêm.
Sơ Hạ nhận được một bao lì xì đỏ ch.ót, căng phồng, cô vui vẻ cất bao lì xì đi, rồi lại cùng Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai ra ngoài ngõ đốt pháo hoa.
Người ở những viện khác đương nhiên cũng đều ra cả rồi.
Trong ngõ náo nhiệt chỗ nào cũng thấy người, nhà nào đốt pháo hoa nhà nấy mua, nhất thời tiếng nổ lốp bốp vang thành một dải, trên bầu trời chốc chốc lại bung nở một đóa hoa rực rỡ.
Tiếng cười nói vui vẻ vang bên tai.
Đường Hải Khoan châm lửa đốt pháo, lúc tiếng pháo nổ vang, Sơ Hạ và Ngô Tuyết Mai cùng cười cười bịt tai lại, lúc pháo hoa bay lên không trung thì ngửa đầu ngắm nhìn.
Bầu trời được ánh sáng rực rỡ của pháo hoa chiếu sáng, đôi mắt và khuôn mặt cũng vậy.
Sơ Hạ ngắm pháo hoa xong, mỉm cười dời ánh mắt đi, vô tình, ánh mắt xuyên qua một đoạn xôn xao và náo nhiệt của niềm vui, chạm phải một ánh nhìn đang hướng tới từ nơi không xa.
Đối mắt vài giây, Sơ Hạ định thần lại.
Cô quay đầu nói với Ngô Tuyết Mai một tiếng là đi vệ sinh, rồi xoay người đi ra đầu ngõ.
Chạy đến đầu ngõ, quay người lại, chỉ thấy Lâm Tiêu Hàm đang đứng trong bóng đêm.
Vì thỉnh thoảng có pháo hoa chiếu sáng nên lúc này màn đêm trong ngõ không quá sâu.
Cả người Sơ Hạ vẫn đang chìm đắm trong không khí năm mới, trên mặt tràn đầy ý cười, trong mắt lấp lánh niềm vui.
Cô nhìn Lâm Tiêu Hàm cười hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
Tất nhiên hỏi xong cô tự mình cũng nghĩ ra rồi.
Hoàn cảnh của anh ở nhà như vậy, anh chắc chắn là không muốn ở nhà thức đón giao thừa nên đi ra ngoài dạo chơi.
Lâm Tiêu Hàm nói: “Ăn cơm xong không có việc gì, ra ngoài đi dạo một chút.”
Nói xong nhìn lướt qua Sơ Hạ một lượt, mỉm cười nói thêm một câu: “Mặc đồ trông giống hệt tiên đồng ấy.”
Bộ đồ Sơ Hạ đang mặc là đồ mới Ngô Tuyết Mai đặc biệt làm cho cô để đi chúc Tết, trên đầu còn cài hai bông hoa nhung.
Nghe Lâm Tiêu Hàm nói vậy, cô dang hai tay ra nói: “Không đẹp sao?”
Lâm Tiêu Hàm “ừm” một tiếng rồi lại nói: “Đẹp.”
Đẹp là được rồi, Sơ Hạ chợt nhớ ra điều gì đó lại nói: “Anh đợi tôi một lát.”
Nói xong không đợi Lâm Tiêu Hàm kịp phản ứng, cô đã xoay người chạy biến vào trong ngõ.
Một lát sau quay lại, trên tay cô có thêm hai ống pháo hoa.
Cô cầm ống pháo hoa nói với Lâm Tiêu Hàm: “Đi thôi, chúng ta tìm chỗ nào không có người để đốt.”
Lúc tìm chỗ cô lại lẩm bẩm nói tiếp: “Tôi đoán anh chắc chắn không đốt pháo hoa ở nhà, Tết là phải đốt cái này, để nổ bay hết mọi xui xẻo của năm ngoái đi.”
Đến cả bữa cơm tất niên t.ử tế anh còn chẳng được ăn, tự nhiên càng không đốt pháo hoa rồi.
Anh nhìn Sơ Hạ không nói gì, cùng cô tìm một chỗ cách xa mọi người.
Vừa nãy Sơ Hạ muốn tự mình châm pháo hoa mà không dám châm.
Lúc này vì muốn để Lâm Tiêu Hàm xem pháo hoa, cô lại tự xung phong lấy hết can đảm lên.
