Tn 70: [xuyên Không - Trọng Sinh] 《cẩm Nang Hạnh Phúc Của Nữ Phụ Thập Niên 70》 - Chương 345
Cập nhật lúc: 09/01/2026 17:59
Sau lần nôn mửa trong tiệc cưới của Tưởng Quan Kiệt, phản ứng thời kỳ đầu t.h.a.i kỳ của Sơ Hạ cũng tạm ổn, không nghiêm trọng như tưởng tượng.
Qua ba tháng đầu, từ tháng thứ tư bắt đầu là hoàn toàn thoải mái.
Cũng từ lúc này, em bé trong bụng bắt đầu cử động.
Sáng sớm hôm nay Sơ Hạ vừa tỉnh dậy đã cảm nhận được trong bụng như có chú cá nhỏ đang nhào lộn thổi bong bóng, lục bục lăn qua trên thành bụng.
Sơ Hạ m.a.n.g t.h.a.i nên có chút ham ngủ.
Ngày thường đi làm không ngủ được nhiều như thế, nên vào chủ nhật Lâm Tiêu Hàm buổi sáng không gọi cô dậy, toàn để cô ngủ đến khi tự nhiên tỉnh mới thôi.
Sơ Hạ từ trên giường dậy, ra sân đ.á.n.h răng rửa mặt.
Vừa rửa mặt xong vào nhà, Lâm Tiêu Hàm đã bưng bữa sáng đến cho cô ăn.
Sơ Hạ ăn xong bữa sáng không muốn ở phía sau, liền cùng Lâm Tiêu Hàm đi ra phía trước.
Cô không làm những việc có thể gây va chạm, nếu muốn làm việc thì cũng chỉ ở sau quầy giúp thu tiền thanh toán.
Bận rộn một lát thấy muốn ăn gì đó, cô liền tự mình vào bếp tìm đồ ăn.
Đường Hải Khoan thấy cô vào bếp, vội nói với cô: "Hạ Hạ sao con lại vào đây? Trong này khói dầu nặng lắm, con mau ra ngoài đi, muốn ăn gì bố mang ra cho."
Sơ Hạ lên tiếng đáp lời: "Không sao đâu ạ, giờ con không thấy khó chịu nữa rồi."
Vừa nói cô vừa tìm chút đồ mình muốn ăn trong bếp, đang lúc ăn thì chợt nghe thấy trên cửa sổ nhà bếp vang lên mấy tiếng gõ.
Sơ Hạ đi tới mở cửa sổ ra, chỉ thấy người đứng bên ngoài là Tiểu Tôn, đồng nghiệp cũ của Đường Hải Khoan.
Đối với Sơ Hạ thì đó là bậc tiền bối, cô tự nhiên chào một câu: "Chú Tôn ạ."
Tiểu Tôn dĩ nhiên không phải đến để nói chuyện với Sơ Hạ.
Ông ta cùng Sơ Hạ hàn huyên hai câu, liền nhìn về phía Đường Hải Khoan đi thẳng vào chủ đề: "Lão Đường này, quán cơm nhà ông quanh năm buôn bán tốt thế này, có còn tuyển người không?"
Đường Hải Khoan không có thời gian nhìn ra ngoài, thuận miệng hỏi: "Ông định tìm việc cho người thân à?"
Tiểu Tôn hì một tiếng nói: "Đâu phải tìm việc cho người thân, là tôi sắp mất việc rồi đây."
Đường Hải Khoan nghe thấy lời này tranh thủ liếc nhìn ông ta một cái: "Ông cũng phạm lỗi à?"
Tiểu Tôn lại nói: "Nếu thế thì còn đỡ, tìm quan hệ đi cửa sau thì may ra còn có đường xoay xở, đằng này là cái xưởng của chúng tôi sắp không xong rồi, hiệu quả kém quá, đến lương công nhân cũng sắp không trả nổi rồi, ước chừng không trụ được đến cuối năm nay là phải tuyên bố phá sản thôi."
Đường Hải Khoan nghe mà hơi sững lại: "Chuyện này là thế nào?"
Tiểu Tôn nói: "Còn thế nào được nữa, chính là chúng tôi đều phải xuống đài (mất việc) hết. Ông bảo cái thế đạo này thay đổi kiểu gì không biết, đến bát cơm sắt cũng không linh nữa rồi, công nhân chúng tôi cũng sớm tối không bảo đảm, đây là cái chuyện gì chứ. Hóa ra cái cải cách này, cải đến cuối cùng cách đến cuối cùng, cách chính là công nhân chúng tôi à?"
Đường Hải Khoan đang bận, không có thời gian suy nghĩ kỹ để nói chuyện.
Ông lại nói với Tiểu Tôn: "Đợi khi nào rảnh, hai ta ngồi xuống nói chuyện t.ử tế một chút."
Tiểu Tôn thấy được sự bận rộn của Đường Hải Khoan, nói cũng không đã thèm.
Thế là cũng ứng lời: "Được, vậy giờ tôi không làm phiền ông nữa, tôi đi trước đây."
Đường Hải Khoan đáp một tiếng, Tiểu Tôn liền từ bên ngoài đóng cửa sổ lại.
Đường Hải Khoan tiếp tục bận việc của mình, miệng lẩm bẩm một câu: "Bát cơm sắt cũng bắt đầu không linh rồi sao?"
Sơ Hạ vừa ăn vừa nghe hết cuộc đối thoại của Đường Hải Khoan và chú Tôn.
Đợi Đường Hải Khoan lẩm bẩm xong, cô lại mở lời với Đường Hải Khoan: "Bố, bố tranh thủ lúc nào con cũng ở nhà ấy, lúc đó bố với chú Tôn ngồi nói chuyện phiếm, con cũng ở bên cạnh nghe một chút."
Đường Hải Khoan theo bản năng tưởng Sơ Hạ vì chuyện này mà lo lắng cho bát cơm của mình, liền tiếp lời: "Bát cơm sắt có không linh đi nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng đến hai đứa đâu, các con là cán bộ nhà nước, mãi mãi không bao giờ mất việc."
Sơ Hạ nói: "Con không phải lo lắng cho bát cơm của mình, con chỉ là thấy tò mò về cái xưởng đó thôi, sao hiệu quả lại kém đến mức đến lương công nhân cũng sắp không trả nổi. Nếu thật sự tuyên bố phá sản, chú Tôn mất việc, biết đâu con còn có thể giúp nghĩ cách đấy."
Đường Hải Khoan đang bận, cũng không rảnh nghĩ nhiều.
Nghe Sơ Hạ nói vậy, ông liền ừ à đáp: "Được, đợi lần sau ông ấy đến tìm bố rồi tính."
Ông bận tối tăm mặt mũi thế này, làm gì có thời gian đi tìm ông ta.
Lúc Sơ Hạ đang nói chuyện thì Lâm Tiêu Hàm cũng từ bên ngoài đi vào.
Đợi Sơ Hạ và Đường Hải Khoan nói xong, anh lại lên tiếng hỏi Sơ Hạ: "Sao lại vào bếp thế em?"
Sơ Hạ cười với anh một cái: "Đột nhiên thấy hơi đói nên em vào tìm chút đồ ăn."
Lâm Tiêu Hàm nói: "Muốn ăn gì cứ nói với anh là được rồi."
Sơ Hạ lúc này đã ăn xong rồi.
Chuyện cũng nói xong rồi, cô liền cùng Lâm Tiêu Hàm đi ra ngoài.
Sơ Hạ ăn xong muốn nghỉ ngơi một lát, liền kéo Lâm Tiêu Hàm vào nội viện tắm nắng.
Lâm Tiêu Hàm lại chuẩn bị hoa quả cho Sơ Hạ ăn, ngồi bên bàn hỏi cô: "Vừa nãy em nói chuyện phá sản mất việc gì thế?"
Sơ Hạ giải thích với anh: "Chính là cái xưởng mà trước khi mở quán cơm bố em làm việc ở đó ấy, một xưởng dưa muối nhỏ. Vừa nãy một đồng nghiệp cũ của bố nói bên ngoài cửa sổ là hiệu quả của xưởng kém quá, đến lương công nhân cũng sắp không trả nổi, có lẽ không lâu nữa sẽ tuyên bố phá sản. Nếu xưởng tuyên bố phá sản thì những công nhân này chỉ có nước xuống đài thôi."
Lâm Tiêu Hàm đưa miếng bưởi đã bóc sạch vào tay Sơ Hạ, nhìn cô hỏi tiếp: "Cho nên, trong khoảnh khắc đó, em nảy sinh hứng thú với cái xưởng này?"
Sơ Hạ nhìn Lâm Tiêu Hàm sững lại một chút.
Một lát sau cười ra tiếng: "Em nghi ngờ không biết anh có biết đọc tâm thuật không nữa?"
Lâm Tiêu Hàm cũng nhìn cô cười: "Đúng là có biết chút ít về tâm tư của em đấy."
Sơ Hạ cười rồi lại nói một câu: "Em đột nhiên có cảm giác, thời điểm làm đại sự đến rồi."
Nói xong cảm giác cô lại nói thực tế: "Nếu thật sự tuyên bố phá sản, em muốn tìm quan hệ xem có thể thâu tóm nó lại không. Với số vốn tích lũy được của nhà mình mấy năm nay, chắc là đủ."
Lâm Tiêu Hàm hỏi: "Một cái xưởng hiệu quả kém đến mức phá sản, em không sợ không vực dậy nổi mà mất trắng sao?"
