Tn 70: [xuyên Không - Trọng Sinh] 《cẩm Nang Hạnh Phúc Của Nữ Phụ Thập Niên 70》 - Chương 62
Cập nhật lúc: 09/01/2026 15:05
Dù cô ở nông thôn không được bao lâu, cô cũng muốn sống những ngày này cho thật tốt.
Tính toán cũng hòm hòm rồi, nhìn góc độ mặt trời, cũng đã đến lúc phải về trường.
Nghề chính của họ hiện giờ là làm giáo viên dạy lũ trẻ học chữ, việc phụ như dọn dẹp đất tự lưu trồng rau này tất nhiên chỉ có thể dùng thời gian rảnh rỗi để làm.
Lâm Tiêu Hàm đi ra bờ sông rửa tay chuẩn bị rời đi.
Sơ Hạ cũng không trì hoãn lâu, đeo cặp sách lên cũng ra bờ sông rửa tay, sau đó cầm dụng cụ lên bờ, men theo con đường nhỏ trên bờ sông trở về trường.
Ánh mặt trời chiếu rọi trên bờ sông.
Bóng dáng của Lâm Tiêu Hàm và Sơ Hạ một trước một sau, một cao một thấp.
Dưới dòng nước có bóng của họ đổ xuống, in trên những gợn sóng lăn tăn.
Sơ Hạ không muốn nhìn nhiều vào cái bản mặt thối kiêu ngạo của Lâm Tiêu Hàm, nên không đi lên phía trước.
Cô đi sau lưng anh, giữ một khoảng cách nhỏ với anh.
Dù sao, chỉ cần ké được năng lượng từ trường trên người anh là được.
Hai người về đến đại đội, trước tiên đến trụ sở đại đội trả nông cụ, sau đó về trường nghỉ ngơi một lát.
Lũ trẻ lục tục đến trường trong tiếng chuông dự bị, cuộc sống học tập buổi chiều cũng bắt đầu.
Lũ trẻ đang thích nghi với cuộc sống học đường hoàn toàn mới, còn Sơ Hạ thì đang thích nghi với thân phận mới là giáo viên.
Thêm nửa ngày trôi qua, giữa những tiếng chuông vào học và tan học, nghe từng tiếng gọi "Cô Đường", cô tự nhiên cũng có cảm giác của một người làm giáo viên.
Nửa ngày nhanh ch.óng trôi qua, tiếng chuông tan học lại vang lên dưới hiên văn phòng.
Ngoại trừ những học sinh trực nhật ở lại dọn vệ sinh, những học sinh khác vẫn xếp hàng về nhà.
Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm tất nhiên vẫn là những người cuối cùng rời khỏi trường.
Nhưng sau khi khóa cổng trường, Lâm Tiêu Hàm không trực tiếp về điểm thanh niên tri thức ăn tối nghỉ ngơi, mà nhân lúc trời còn sáng, lại đi ra bãi sông chỉnh đốn mảnh đất tự lưu của mình.
Sơ Hạ âm thầm quan sát động tĩnh của anh, cũng trực tiếp đi đến mảnh đất tự lưu.
Đến bờ sông, hai người làm việc trong mảnh đất tự lưu của mình, giống như buổi trưa, ai làm việc nấy.
Cỏ dại trong hai mảnh đất từng chút một bị nhổ sạch, để lộ ra lớp đất màu vàng.
Lâm Tiêu Hàm nhổ nốt chỗ cỏ dại còn lại trong ruộng của mình, đứng dậy thu dọn ra về.
Sơ Hạ thấy mặt trời đã lặn mất một nửa dưới đường chân trời, cũng không tiếp tục làm nữa, thu dọn đồ đạc cùng Lâm Tiêu Hàm về điểm thanh niên tri thức.
Đi trên con đường nhỏ bên bờ sông, Sơ Hạ vẫn giống như buổi trưa, giữ một khoảng cách nhỏ với Lâm Tiêu Hàm.
Vì khoảng cách nhỏ này, bóng của Lâm Tiêu Hàm vừa vặn đổ xuống dưới chân Sơ Hạ.
Sơ Hạ cúi đầu vô tình liếc thấy bóng của anh, liền buồn chán nhảy lò cò giẫm lên bóng của anh chơi.
Đang lúc giẫm rất vui vẻ, cái bóng bên chân đột nhiên dừng lại.
Sơ Hạ nghi hoặc một chút rồi ngẩng đầu lên, chỉ thấy Lâm Tiêu Hàm không những dừng lại mà còn quay người lại.
Anh đứng ngược sáng, cả khuôn mặt giấu trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm trên mặt.
Sơ Hạ phản ứng lại, vội lùi lại một bước nói: "Xin lỗi."
Người này thật là, ngay cả cái bóng cũng là thứ không được chạm vào sao?
Lâm Tiêu Hàm nhìn Sơ Hạ không nói lời nào.
Gió xuân mang theo hương vị của bùn đất và cỏ xanh, thổi vào mặt thật mềm mại.
Hoàng hôn nắng quái, đồng ruộng sông ngòi, thiếu nữ đi theo sau lưng anh nhảy nhót trên bóng anh, dù nhìn thế nào đây cũng là một bức tranh tươi đẹp.
Nhưng trong lòng anh lại cảm thấy bực bội khó hiểu.
Lâm Tiêu Hàm không nói gì, Sơ Hạ bị anh nhìn đến mức lạnh cả sống lưng, thế là lại lùi thêm một bước nữa.
Cô đang phỏng đoán xem Lâm Tiêu Hàm định làm gì thì anh bất chợt quay người tiếp tục đi về phía trước.
Sơ Hạ: "..."
Thật là tính tình thất thường, kỳ kỳ quái quái.
Nhưng mà, lúc nãy cô chắc không làm phiền gì đến anh chứ?
Một người bình thường, mờ nhạt lại không có cảm giác tồn tại như cô, chắc cũng sẽ không làm phiền được anh đâu.
Nhìn cái bóng lưng của Lâm Tiêu Hàm và nghĩ như vậy một lúc.
Lòng Sơ Hạ thả lỏng hơn, mới lại bước tiếp đi về phía trước.
Sau khi việc lên lớp và tan học trở thành nội dung chính của cuộc sống hàng ngày, ngày tháng bắt đầu lặp đi lặp lại.
Mấy ngày tiếp theo, cuộc sống đã có những quy luật và mô thức mới.
Sinh hoạt hàng ngày của Sơ Hạ đều giống nhau, sáng dậy cùng Lâm Tiêu Hàm rửa mặt, cùng nấu cơm ăn cơm, cùng đến trường lên lớp, buổi trưa và chiều tối lại cùng anh ra bãi sông bận rộn.
Họ nhổ sạch cỏ dại trên mảnh đất của mình, xới bỏ rễ cây, rồi dọn sạch những mảnh sành mảnh bát, tất cả những thứ cản trở sự phát triển của rau màu trong đất.
Sau đó là dùng xẻng sắt xới đất.
Xới từng chút lớp đất cứng lên, xới sâu một chút, đập tan hết đất tơi ra, bón thêm phân rồi san phẳng mặt đất, là có thể dùng để trồng trọt rồi.
Sau khi thích nghi với cuộc sống hàng ngày như vậy, thời gian trôi qua cũng thấy rất nhanh.
Giữa những lúc mặt trời mọc và lặn, năm sáu ngày đã trôi qua lúc nào không hay.
Sáng thứ Bảy, Sơ Hạ dậy đúng giờ để lặp lại lịch trình thường ngày.
Nhưng hôm nay sẽ khác, vì mảnh đất tự lưu của cô và Lâm Tiêu Hàm đều đã dọn dẹp xong, tạm thời chưa có hạt giống để gieo trồng, nên hôm nay không cần phải ra đó nữa.
Ăn xong bữa sáng thì đi đến trường.
Lần này Sơ Hạ đi sát cạnh Lâm Tiêu Hàm, do dự một hồi rồi hỏi anh: "Ngày mai anh có đi chợ mua hạt giống không?"
Lâm Tiêu Hàm quay đầu nhìn cô hỏi ngược lại: "Sao? Cô muốn đi cùng tôi à?"
Sơ Hạ cười với anh một cái: "Nếu anh đồng ý, tôi thấy đi có bạn cũng khá tốt."
Lâm Tiêu Hàm cũng cười với cô một cái nhưng không nói gì.
Sơ Hạ tưởng anh đã đồng ý nên không hỏi thêm nữa.
Sáng sớm không khí trong lành, đón ánh mặt trời vừa ló rạng, tâm trạng khó mà không tốt cho được.
Sơ Hạ đi bên cạnh Lâm Tiêu Hàm, bước chân cũng có vẻ nhẹ nhàng.
Đến trường, Lâm Tiêu Hàm rút chìa khóa mở cổng sân trường.
Lúc này còn sớm, vẫn còn một lúc nữa mới đến giờ đọc bài sáng, nên chưa có học sinh nào đến.
