Tn 80: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Tháo Hán Nhà Cô - Chương 103: Bà Già Hồ Đồ Rồi Sao?
Cập nhật lúc: 19/04/2026 09:30
"Báo công an... đúng, các người hôm nay nếu dám đ.á.n.h con trai tôi tôi sẽ báo công an..."
Bà ta tưởng đây là đe dọa, nào biết đối phương nghe xong cười ha hả.
"Đường đến đồn công an tôi quen a, đợi tôi đ.á.n.h xong con trai bà tôi đưa bà đi, đúng rồi, loại như tôi ước chừng cũng chỉ có thể ở trong đó mười ngày, đợi tôi ra tôi lại đến thăm hỏi thăm hỏi con trai bà."
Gã nói xong, mấy người phía sau cũng cười theo:"Được rồi, bà đừng nhung nhớ nữa, bà vào đó xong mấy anh em chúng tôi chắc chắn sẽ xin lỗi t.ử tế cái củ khoai tây nhỏ này."
Những người này nói chuyện người này khách sáo hơn người kia, nhưng lọt vào tai mọi người có mặt ở đó lại là câu này khiến người ta sởn gai ốc hơn câu kia.
Không ai ngốc, đám người này trong ngoài lời nói đe dọa cái gì ai mà không nghe ra?
Thấy hai mẹ con đó không có chút sức phản kháng nào đã bị xách đi, hơn nữa kết cục nghe là biết rất t.h.ả.m.
Đều là họ hàng tốt, mọi người tuy không đồng tình nhưng tự hỏi đặt mình vào vị trí tương tự bọn họ trong lòng đều rất hoảng.
Bà lão nhà họ Ngụy trước khi gọi bọn họ đến cũng không nói tiểu bối trong nhà hung dữ đến mức này a.
Hơn nữa đây đều không đơn thuần là hung dữ nữa rồi, chỉ nhìn cách nói chuyện, tác phong của đám người vừa nãy... nói là người đứng đắn ai tin a?
Bọn họ ngàn dặm xa xôi qua đây không tiền không thế, đâu dám trêu chọc những người cùng hung cực ác như vậy.
Trong lúc nhất thời mọi người lòng người bàng hoàng, ngay cả những người vừa nãy ùa lên tống tiền lì xì của Ngụy Huy lúc này cũng đều biết điều trả lại hết.
Bất kể tiền nhiều tiền ít, số tiền này bọn họ cầm bỏng tay.
Còn có người có mắt nhìn, thay đổi tác phong trưởng bối vừa nãy, ân cần hỏi nhóm Tô Tuế muốn uống gì, trà hay sữa mạch nha?
Chu đáo giống như đang ở nhà mình vậy.
Tô Tuế ngẩng đầu nhìn nhau với Ngụy Tứ, đều không quá hiểu đám người này rốt cuộc đang lăn lộn cái gì, đ.á.n.h thu phong cũng không có kiểu đ.á.n.h như vậy, quả thực loạn cào cào như một đám ô hợp.
Có người già đời ước chừng là nhìn ra sự nghi hoặc của bọn họ, thở dài một hơi, nhỏ giọng nói:"Các cháu nếu đã đến rồi thì vào phòng xem bà nội các cháu đi."
"Chuyện nhà các cháu chúng tôi nói là họ hàng nhưng rốt cuộc là người ngoài, không tiện nói quá nhiều, tôi chỉ có thể nói chúng tôi tuy đến nhiều người như vậy có vẻ khá phiền phức."
Tô Tuế:"..." Không phải có vẻ, mà là khá phiền phức.
Nhìn ra ý trên mặt Tô Tuế, bà lão cười gượng một tiếng:"Là khá phiền phức, nhưng cũng là có nguyên nhân, chúng tôi phiền phức như vậy nói trắng ra chính là điều bà nội các cháu muốn."
"Chúng tôi nếu thấu tình đạt lý biết tiến lùi thì đó mới là làm hỏng chuyện của bà ấy."
"Tóm lại các cháu lát nữa hỏi bà ấy là hiểu thôi, tôi nói những lời này cũng không có ý gì khác, đây là Tiểu Tứ phải không? Vừa nãy tôi nghe cậu thanh niên cao cao to to kia gọi cậu ấy là Tứ ca."
Bà lão cười híp mắt, thay đổi bộ mặt chiếm tiện nghi vừa nãy trông muốn bao nhiêu hiền từ có bấy nhiêu hiền từ.
Bà ta ôn tồn nói:"Cháu hồi nhỏ tôi thật sự từng bế cháu, lúc đó tôi cũng là qua đây đ.á.n.h thu phong tiện tay còn nhét cho cháu một viên kẹo đấy, cháu chắc chắn không nhớ rồi."
"Nhưng chúng tôi rốt cuộc là họ hàng, cháu đừng coi chúng tôi như kẻ trộm mà nhìn."
Nói đến đây, trên mặt bà ta một lời khó nói hết.
"Vừa nãy là hai mẹ con Đại Hoa làm không đúng không đại diện cho chúng tôi, chúng tôi không bắt nạt vợ cháu em gái cháu nên Tiểu Tứ cháu chỉ huy thủ hạ đ.á.n.h bọn họ xong thì không thể đ.á.n.h chúng tôi đâu đấy!"
Cái thân già xương cốt này của bà ta không chịu nổi đòn đâu.
Tô Tuế chưa từng thấy bà lão nào trơn tru như vậy, sự trơn tru này không phải là nghĩa xấu, cô thực sự cảm thấy thú vị, không nhịn được trực tiếp cười thành tiếng.
Bà lão cũng cười theo, để lộ hàm răng sún của mình.
Bà ta cười như vậy, làm bầu không khí dịu đi, những người xung quanh bị dọa sợ cũng nhao nhao lộ ra nụ cười.
Trong nụ cười đó mang theo sự lấy lòng, mang theo sự nhiệt tình muốn bắt quàng làm họ, nhưng đều biết điều không một ai được đằng chân lân đằng đầu như lúc đầu nữa.
Có người còn lén lút lấy bánh quy moi được từ chỗ Ngô Vi dạo này ra cho nhóm Tô Tuế ăn.
Trong lúc nhất thời bầu không khí hòa hợp đến mức dường như trò hề vừa nãy từ đầu đến cuối chưa từng xảy ra, còn về hai mẹ con Đại Hoa mà bà lão móm mém vừa nói...
Đó là ai? Ai nhớ chứ!
C.h.ế.t đạo hữu không c.h.ế.t bần đạo, đều là đến cửa đ.á.n.h thu phong, đều là đối thủ cạnh tranh, ai lại ngốc đến mức nói tình nghĩa với đối thủ cạnh tranh.
Tự mình gây họa tự mình chịu, suýt nữa liên lụy đến bọn họ bọn họ không tìm hai kẻ hố người đó tính sổ là may rồi.
Ngụy Nhiên bị người ta nhiệt tình đút cho một miếng bánh quy người đều ngốc rồi.
Không chỉ có cô, ngay cả Ngụy Huy cũng không ngờ sự tình còn có thể phát triển như vậy.
Lúc bị mọi người đẩy vào phòng Ngụy Huy thậm chí có chút xấu hổ, trước mặt em trai anh luôn cảm thấy mình khá có thể diện khá biết xử lý công việc.
Anh một chút tác dụng cũng không có thì chớ nếu không phải em trai đến anh đều phải chịu thiệt thòi lớn... chậc... đây gọi là chuyện gì chứ.
Rõ ràng anh chướng mắt nhất việc em trai làm lưu manh kết giao một đám bạn bè xấu, lại không ngờ hôm nay ngược lại dựa vào người ta giải quyết được rắc rối lớn.
Không nói ra được lời cảm ơn, Ngụy Huy cũng không biết nên cúi đầu với em trai thế nào, anh chỉ đành vỗ vỗ vai em trai cố tỏ ra nhẹ nhõm nói một câu:"Đến khá kịp thời."
Ngụy Tứ cúi đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tay Ngụy Huy, cho đến khi nhìn Ngụy Huy ngượng ngùng thu tay về anh cũng không để ý đến Ngụy Huy.
Kéo vợ mình, trực tiếp vượt qua Ngụy Huy đi vào phòng.
...
"Các cháu đến rồi à?"
Trên giường, bà cụ Ngụy sắc mặt vàng vọt hơi thở mong manh.
Ba anh em nhà họ Ngụy không một ai tiếp lời.
Đôi mắt đục ngầu của bà cụ Ngụy tối sầm lại, trong nháy mắt liền rưng rưng nước mắt:"Bà biết các cháu oán bà."
"Lúc đầu là bà mù mắt nhìn trúng Ngô Vi, cảm thấy Ngô Vi tốt hơn mẹ các cháu, ai bảo Ngô Vi dẻo miệng chứ, mẹ các cháu là tính cách gì các cháu cũng hiểu, khẩu xà tâm phật, tâm tốt, nhưng nói chuyện quá khó nghe."
Ngụy Tứ:"Bà có lời gì thì nói thẳng, tôi không muốn nghe từ miệng bà nói mẹ tôi một câu không tốt nữa."
Anh tùy tiện tìm một cái ghế ngồi xuống, ngước mắt mang theo nụ cười:"Hơn nữa bà bây giờ cũng không có tư cách nói bà ấy không tốt không phải sao?"
Anh là biết cách chọc tức người khác, bà cụ Ngụy vừa nãy còn ấp ủ đầy mắt ý lệ, lúc này hận không thể nhảy dựng lên từ trên giường chỉ vào Ngụy Tứ mắng vài câu.
Nhịn cục tức, bà ta cố gắng để mình trông đáng thương:"Tiểu Tứ, trước đây đều là bà nội không đúng, bà nội không phải nói mẹ cháu không tốt, bà là nói bà không tốt."
"Bao nhiêu năm nay bà đều mù mắt mù tâm, các cháu là cháu trai ruột của bà bà không nghĩ đến việc đối xử tốt với các cháu một chút ngược lại đối với các cháu không quan tâm hỏi han."
"Bà tưởng hai đứa do Ngô Vi sinh ra là tốt, cho dù chúng không phải do bố các cháu thân sinh, nhưng vì dẻo miệng, bà cũng luôn cảm thấy chúng là những đứa trẻ hiếu thuận, nhưng thực tế... căn bản không phải như vậy."
Ngụy Huy nhìn thoáng qua thời gian:"Bà nội, giống như Tiểu Tứ nói, bà có lời gì cứ nói thẳng đi."
Bọn họ còn đợi về ăn cơm đấy, không có thời gian ăn t.h.u.ố.c bán trong hồ lô của bà lão này.
Lúc này mới biết sám hối, sớm làm gì đi rồi?
Bà cụ Ngụy không ngờ từng đứa từng đứa này đều 'phản nghịch' như vậy, điều này hoàn toàn không giống với dự đoán của bà ta, từ lúc bọn họ bước vào đến giờ bà ta thậm chí không nhận được một câu hỏi han về sức khỏe của bà ta.
Cho nên đây là thực sự không coi bà ta là bà nội ruột nữa rồi?
Trong lòng lạnh đi một nửa, bà cụ Ngụy thăm dò nói:"Bà muốn để mẹ các cháu và bố các cháu phục hôn..."
Ngụy Huy không dám tin, anh đều nghi ngờ mình nghe nhầm rồi:"Bà nội bà đang nói chuyện cười à?"
Ngụy Tứ thì bị sự hoang đường làm cho trực tiếp cười thành tiếng:"Bà già bà đây là già hồ đồ rồi sao?"
