Tn 80: Kiếp Trước Khổ Đủ Rồi, Trọng Sinh Ta Ly Hôn Thần Tốc - Chương 148: Tấm Lòng Thị Trưởng, Kẻ Ác Sa Lưới
Cập nhật lúc: 31/01/2026 06:26
Thằng nhóc này rất ít khi nhờ ông làm việc, lần này lặn lội đường xa mời ông đến thành phố Thanh Thủy, mục đích chính là để phẫu thuật cho bố của cô gái họ Phó này. Nghĩ đến việc Lục Bắc Thần lớn tuổi thế này rồi mà chưa lập gia đình, người nhà đều vì chuyện hôn nhân của nó mà lo sốt vó, nếu thằng nhóc này thực sự gặp được người phụ nữ mình thích, vậy thì chuyện thành gia lập thất có hy vọng rồi.
“Chú Ngụy, chú giúp cháu kiểm tra cho cô ấy xem cô ấy bị làm sao vậy.” Lục Bắc Thần vội nói với Ngụy Xuyên, giọng điệu mang theo vài phần gấp gáp.
Ngụy Xuyên lập tức kiểm tra cho Phó Vân Dao, biết Lục Bắc Thần lo lắng cho cô gái này, kiểm tra xong ông liền an ủi: “Không có gì đáng ngại, chỉ là chuyện hôm nay có lẽ kích động quá lớn đối với cô ấy, tinh thần cô ấy luôn ở trong trạng thái căng thẳng cao độ. Vừa rồi buông lỏng xuống, cộng thêm chưa ăn tối, đường huyết hơi thấp, cơ thể không chịu nổi nên mới ngất đi. Nhưng không sao, nghỉ ngơi cho tốt, truyền chút nước muối sinh lý là ổn thôi.”
Biết Ngụy Xuyên nói không sao thì chắc chắn là không sao, Lục Bắc Thần nghe xong cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Phó Vân Hoài ở bên cạnh, vốn thấy bố khó khăn lắm mới thoát khỏi nguy hiểm, chưa kịp hoàn hồn lại thấy em gái cũng ngất đi. Lo lắng Phó Vân Dao xảy ra chuyện, nãy giờ anh cứ nơm nớp lo sợ, trong lòng thầm cầu nguyện em gái đừng bị làm sao. Thấy Ngụy Xuyên nói em gái mình không có gì đáng ngại, trái tim đang treo lơ lửng của Phó Vân Hoài lại được đặt xuống.
Cũng may sức khỏe anh tốt hơn Phó Vân Dao một chút, nếu không hôm nay liên tiếp bị dọa hai lần, anh mà không chịu nổi chắc cũng ngất xỉu giống em gái mình.
Lục Bắc Thần nhanh ch.óng bảo bác sĩ sắp xếp cho Phó Vân Dao một phòng bệnh, sau đó truyền nước muối sinh lý cho cô. Lúc này phòng bệnh nội trú ở bệnh viện thành phố rất khan hiếm, cơ bản đều là phòng nhiều người. Nhưng Lục Bắc Thần lo Phó Vân Dao nghỉ ngơi không tốt, đặc biệt sắp xếp cho cô một phòng bệnh đơn.
Anh là Thị trưởng thành phố Thanh Thủy, lãnh đạo bệnh viện biết thân phận của anh thì đâu dám không nghe theo sự sắp xếp của anh?
Còn Phó Đại Hải vì vừa phẫu thuật xong, mới thoát khỏi nguy hiểm, hiện tại vẫn chưa thể chuyển sang phòng bệnh thường. Lục Bắc Thần bèn dặn dò y bác sĩ bệnh viện thành phố chăm sóc Phó Đại Hải tận tình hơn một chút.
Đợi đến khi Phó Vân Dao được an trí ổn thỏa, thời gian cũng không còn sớm, Lục Bắc Thần mới chuẩn bị ra về. Dù sao anh và Phó Vân Dao cùng lắm chỉ được coi là quan hệ “bạn bè”, anh ở lại bên cạnh Phó Vân Dao cũng không thích hợp. Hơn nữa anh trai Phó Vân Dao đang ở đây, có người thân bên cạnh cô, Lục Bắc Thần cũng yên tâm.
Lục Bắc Thần bèn nói với Phó Vân Hoài: “Cô Phó nhờ cậu chăm sóc, tôi về trước đây.”
Phó Vân Hoài vội gật đầu, sau đó cung kính cúi người cảm ơn Lục Bắc Thần: “Lục thị trưởng, chuyện gia đình tôi hôm nay thực sự quá cảm ơn ngài.”
Lục Bắc Thần xua tay: “Tôi và cô Phó là bạn bè, cô ấy cũng giúp tôi không ít việc, cho nên chút chuyện nhỏ này không cần khách sáo với tôi.”
Phó Vân Hoài không nói thêm gì nữa, mặc dù Lục thị trưởng nói là chuyện nhỏ, nhưng Phó Vân Hoài sao lại không biết, đây đâu phải là chuyện nhỏ. Anh không biết cảm ơn Lục Bắc Thần thế nào, chỉ đành đợi em gái tỉnh lại, lúc đó xem làm sao để cảm ơn vị Lục thị trưởng này cho t.ử tế.
Lục Bắc Thần ra khỏi phòng bệnh của Phó Vân Dao, gọi Ngụy Xuyên cùng rời đi.
“Chú Ngụy, vội vàng để chú chạy tới đây, chú lại phẫu thuật lâu như vậy, chắc chắn vất vả rồi nhỉ? Hơn nữa chú còn chưa ăn cơm phải không? Cháu cho người sắp xếp đồ ăn đêm cho chú.”
Ngụy Xuyên đi theo sau Lục Bắc Thần: “Được, tôi đúng là hơi đói rồi, ăn chút đồ ăn đêm cũng tốt.”
Hai người vừa nói chuyện, Lục Bắc Thần liền bảo tài xế đưa họ đến nhà khách Thành ủy.
Sau khi Lục Bắc Thần đi, Phó Vân Hoài vội vàng đi mượn điện thoại bệnh viện, gọi về thôn Đông Lâm. Tình hình Phó Đại Hải nguy hiểm như vậy, chắc người nhà đều đang sốt ruột. Bây giờ bố đã thoát khỏi nguy hiểm, tất nhiên phải gọi điện về báo cho người nhà một tiếng để họ không phải lo lắng.
Điện thoại của Phó Vân Hoài gọi về thôn Đông Lâm, Điền Tố Xuân và Trần Thúy Thúy quả thực vì lo lắng cho tình hình của Phó Đại Hải mà sầu lo đến mức không ngủ được. Bây giờ thấy Phó Vân Hoài gọi điện về, nói Phó Đại Hải không sao rồi, dây thần kinh đang căng thẳng của hai người mới được thả lỏng.
Điền Tố Xuân càng kích động đến phát khóc. Đúng là ông trời phù hộ, ông nhà bà phúc lớn mạng lớn, lần này không xảy ra chuyện lớn, nếu không cái nhà này thiếu ông ấy thì biết sống sao?
Khi Phó Vân Hoài nói lần này vẫn là Phó Vân Dao nhờ Lục thị trưởng giúp đỡ mới cứu được mạng Phó Đại Hải, Trần Thúy Thúy không nhịn được thầm cảm thán trong lòng, may mà em gái quen biết Lục thị trưởng. Nếu em gái không có mối quan hệ với Lục thị trưởng, bố chồng lần này e rằng thực sự không cứu được.
Tính ra, nhà họ nhận được sự giúp đỡ của Lục thị trưởng không ít. Trần Thúy Thúy cảm thấy, chuyện hai đứa em trai mình trước đó cô còn chưa đích thân đi tìm Lục thị trưởng cảm ơn, lần này đợi bố chồng khỏe lại, nhất định cả nhà phải đi gặp Lục thị trưởng, trực tiếp nói lời cảm ơn anh mới được.
Phó Vân Hoài nói xong tình hình bên phía Phó Đại Hải, cũng nghe Điền Tố Xuân và Trần Thúy Thúy kể về tình hình ở nhà hiện tại.
Sau khi Phó Đại Hải được đưa đến bệnh viện thành phố, trưởng thôn Vương Đại Chí lập tức báo công an. Chuyện Phó Vân Sơ ra tay làm bị thương Phó Đại Hải có không ít người trong thôn tận mắt chứng kiến. Cho nên sau khi công an đến, họ trực tiếp đưa Phó Vân Sơ đi.
Bất kể tình hình Phó Đại Hải lần này thế nào, tội cố ý gây thương tích của Phó Vân Sơ là không chạy thoát được, đến lúc đó e rằng phải ngồi tù ít nhất mười mấy năm.
Nhà bác cả Phó vừa thấy Phó Vân Sơ bị đưa đi, lần này cũng thực sự cuống cuồng. Bọn họ vốn còn định tìm Điền Tố Xuân cầu xin, nhưng Phó Đại Hải bị thương nặng như vậy, Điền Tố Xuân làm sao có thể tha thứ cho hành vi của nhà họ? Nếu không phải g.i.ế.c người là phạm pháp, Điền Tố Xuân đã có tâm muốn xách d.a.o c.h.é.m cả nhà bác cả Phó rồi.
Phó Vân Hoài nghe xong tình hình ở nhà, cảm thấy bây giờ chỉ cần đợi vết thương của bố hồi phục là được, còn kẻ gây thương tích là Phó Vân Sơ, tin rằng phía công an sẽ đưa ra hình phạt công chính.
...
Phó Vân Dao mở mắt ra lần nữa thì đã là sáng hôm sau. Mũi ngửi thấy toàn mùi t.h.u.ố.c sát trùng. Cô nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh. Mình đang nằm trên giường bệnh, tay còn đang truyền dịch.
Thấy Phó Vân Dao tỉnh lại, Phó Vân Hoài vội kích động hỏi: “Em gái, em tỉnh rồi à? Bây giờ có thấy trong người dễ chịu hơn chút nào không?”
Phó Vân Dao hỏi lại Phó Vân Hoài: “Anh, em bị làm sao vậy?”
“Em không sao đâu, hôm qua có thể là do quá lo lắng cho tình hình sức khỏe của bố, cảm xúc d.a.o động lớn, cơ thể không chịu nổi nên mới ngất đi. Bác sĩ đã kiểm tra cho em rồi, em nghỉ ngơi cho tốt là không sao nữa.”
Phó Vân Dao nghe nói sức khỏe mình không sao cũng yên tâm. Dù sao sức khỏe là vốn liếng của cách mạng, cô còn rất nhiều việc phải làm, cái nhà này đều đang đợi cô chống đỡ, tự nhiên không cho phép sức khỏe mình có vấn đề.
