Tn 80: Kiếp Trước Khổ Đủ Rồi, Trọng Sinh Ta Ly Hôn Thần Tốc - Chương 336: Lì Lợm Một Chút Mới Không Chịu Thiệt

Cập nhật lúc: 31/01/2026 15:14

Nhưng thằng nhóc này đã gây ra chuyện như vậy, Vu Khánh Anh cảm thấy mình và ông chồng phải để mắt đến nó nhiều hơn.

Nếu nó còn dám ra ngoài lêu lổng, hai người nhất định phải ngăn cản.

Phó Vân Dao thấy bộ dạng Phó Minh Bác đối phó với Vu Khánh Anh thì không nhịn được cười.

Thằng nhóc này ranh ma quỷ quái, chẳng phải dạng hiền lành gì.

Thực ra ở kiếp trước, nếu không phải Phó Minh Bác bị đám bạn không đáng tin cậy hãm hại thì suýt chút nữa đã tự mình làm nên chuyện rồi.

Vu Khánh Anh thấy Phó Vân Dao cười, bèn hơi ngượng ngùng nói với cô cháu gái: “Vân Dao, để cháu chê cười rồi.

Thằng nhóc này từ nhỏ đã không ngoan ngoãn.

Nhưng cũng tại chúng ta, là chúng ta đã chiều hư nó.”

Dù sao họ cũng chỉ có một đứa con trai, ở nông thôn, gia đình nào mà không cưng chiều con trai chứ?

Đặc biệt là những gia đình “làm rạng danh tổ tiên”, con trai gần như đều bị nuôi thành đồ bỏ đi.

Người như Phó Minh Bác không bị nuôi phế hoàn toàn đã là rất khá rồi.

Nghe mẹ mình càm ràm, Phó Minh Bác vốn tưởng Phó Vân Dao sẽ hùa theo lời mẹ, dạy dỗ mình vài câu, nào ngờ cô lại nói: “Thím Khánh Anh, con trai vẫn nên lì lợm một chút thì tốt hơn, lì lợm một chút ra ngoài mới không chịu thiệt, người thật thà rất dễ bị bắt nạt.”

Phó Minh Bác có chút kinh ngạc nhìn Phó Vân Dao.

Người ở quê họ đều cho rằng con người phải thật thà, chất phác, người có quan điểm như Phó Vân Dao thật sự không nhiều.

Chẳng trách người chị này có thể kinh doanh kiếm được tiền, tầm nhìn quả nhiên khác với người thường.

Phó Minh Bác thấy Phó Vân Dao nói giúp mình, liền vội vàng nói với mẹ: “Mẹ, mẹ nghe thấy chưa? Chị Vân Dao của con nói vậy đó!”

Thấy con trai có vẻ đắc ý, Vu Khánh Anh hừ một tiếng: “Chị Vân Dao của con cố tình bênh con, nói giúp con thôi, con còn tưởng thật à?

Con cũng không nhìn lại xem, con không còn nhỏ nữa, đã thành niên rồi mà chẳng có chút dáng vẻ gì, thật sự coi mình là trẻ con sao?”

Vu Khánh Anh nói xong lại thở dài một hơi: “Thằng nhóc này không biết bao giờ mới hiểu chuyện đây.”

Làm cha mẹ, điều mong mỏi nhất chính là con cái trong nhà có thể hiểu chuyện, thành tài.

Vu Khánh Anh cảm thấy, con trai mình có thể hiểu chuyện đã là tốt lắm rồi, chứ không dám mong nó thành tài.

Phó Vân Dao hiểu được tâm trạng này của Vu Khánh Anh.

Thực ra chuyện này rất dễ giải quyết, để Phó Minh Bác theo sau cô làm việc đàng hoàng, chứ không phải lêu lổng với đám bạn xấu, tự nhiên Vu Khánh Anh sẽ không cần lo lắng cho đứa con trai này nữa.

Thế là Phó Vân Dao nói với Vu Khánh Anh: “Thím Khánh Anh, để Minh Bác theo sau con làm việc đi ạ.”

Phó Vân Dao nói xong, lại nhìn sang Phó Minh Bác: “Minh Bác, cậu theo sau tôi làm việc, cậu có bằng lòng không?

Bây giờ tôi mở hai nhà máy, đang là lúc thiếu nhân lực.

Nếu cậu bằng lòng theo tôi, về mặt lương bổng đãi ngộ tôi chắc chắn sẽ không bạc đãi cậu.”

Phó Minh Bác tuy không ở nhà, nhưng ở bên ngoài cậu cũng xem tin tức, đọc báo.

Người chị họ này của cậu bán quần áo thể thao hot đến mức bùng nổ, còn được lên cả tin tức CCTV và Nhân Dân nhật báo.

Nếu Phó Vân Dao bằng lòng để cậu theo sau làm việc, Phó Minh Bác tự nhiên là đồng ý.

Người ta chưa đề nghị, cậu không tiện chủ động nhắc đến chuyện này.

Dù sao bộ dạng lêu lổng của cậu ai cũng biết, người bình thường thật sự không dám tin tưởng cậu.

Nhưng bây giờ Phó Vân Dao đã đề nghị, Phó Minh Bác cảm thấy mình phải nắm chắc cơ hội lần này.

Nếu theo sau Phó Vân Dao làm tốt, sự nghiệp có khởi sắc, là có thể cưới được cô gái mình yêu.

“Chị Vân Dao, chị coi trọng em là vinh hạnh của em, đầu óc em lại không có vấn đề, chuyện tốt như vậy sao em có thể từ chối được chứ?”

Vu Khánh Anh nghe Phó Vân Dao lại còn cung cấp cơ hội việc làm cho Phó Minh Bác, liền cảm thấy cô cố tình giúp đỡ nhà mình.

Trước đó Phó Vân Dao đã cung cấp cơ hội việc làm cho vợ chồng con gái bà, bây giờ lại cho con trai bà một suất, Vu Khánh Anh có chút ngại ngùng.

Nếu nói con trai là người chất phác thì còn đỡ, rõ ràng, đứa con trai này của bà có chút không đáng tin cậy.

Để nó theo sau Phó Vân Dao làm việc, Vu Khánh Anh lo nó sẽ gây thêm phiền phức cho cô.

Người ta tốt bụng giúp đỡ nhà mình, nhưng nhà mình không thể hãm hại người ta được.

“Vân Dao, thím biết cháu cố tình muốn giúp Minh Bác một tay, nhưng tính cách thằng nhóc này cháu cũng rõ, nếu cháu để nó theo cháu làm việc, không chừng nó sẽ gây ra phiền phức gì cho cháu.

Nên thím thấy chuyện này thôi đi! Nhưng ý tốt của cháu chúng ta xin nhận, thật sự không cần vì chăm sóc chúng ta mà cố tình cho thằng nhóc không đáng tin này cơ hội đâu.”

Phó Minh Bác thấy mẹ nói mình như vậy, trong lòng không khỏi có chút buồn bã.

Nhưng cậu biết, mình để lại ấn tượng không đáng tin cậy như vậy trong lòng mẹ cũng là có nguyên do.

Dù sao cậu tốt nghiệp cấp ba cũng đã hai năm, không những không làm nên trò trống gì, ngược lại còn gây thêm phiền phức cho gia đình.

Phó Minh Bác vốn tưởng sau khi mẹ nói với Phó Vân Dao như vậy, mình sẽ chẳng còn hy vọng gì.

Nhưng ai ngờ, Phó Vân Dao lại kiên trì nói: “Thím Khánh Anh, cháu không phải vì chăm sóc nhà mình mới để Minh Bác theo cháu làm việc, cháu thật sự coi trọng con người Minh Bác.

Thằng nhóc này từ nhỏ đã lanh lợi, cháu thấy rất hợp để kinh doanh.

Ngoài ra, Minh Bác dù sao cũng là học sinh cấp ba, có trình độ văn hóa, nhà máy của chúng cháu đang thiếu người có văn hóa.

Nếu thím lo Minh Bác gây phiền phức ở nhà máy của cháu, thì cứ để nó đến chỗ cháu làm một thời gian trước.

Nếu thằng nhóc này thật sự không đáng tin, việc cháu giao không làm tốt, đến lúc đó không cần thím nói, cháu chắc chắn sẽ chủ động sa thải nó, dù sao nhà máy của cháu không nuôi người ăn không ngồi rồi.”

Thấy Phó Vân Dao nói vậy, Vu Khánh Anh không còn lo lắng đắn đo nữa.

[Fixed] “Vậy cũng được, nếu thằng nhóc này thật sự làm không tốt, cháu tuyệt đối đừng nể mặt chúng ta.”

Phó Minh Bác thấy Phó Vân Dao tán thưởng mình như vậy cũng rất vui mừng.

Cậu cảm thấy có được một công việc không phải là điều khiến cậu vui nhất, mà vui nhất là có người hiểu mình, gặp được Bá Nhạc.

Dù sao thiên lý mã thì thường có mà Bá Nhạc thì không.

Phó Minh Bác lập tức cầm lấy chai rượu trắng trên bàn, tự rót cho mình một ly, sau đó cung kính đứng dậy, mời Phó Vân Dao một ly rượu: “Chị Vân Dao, ly rượu này em mời chị.

[Fixed] Nếu chị đã tin tưởng em như vậy, em chắc chắn sẽ không để chị thất vọng.

Sau này em sẽ theo chị làm việc chăm chỉ, học hỏi đàng hoàng.

Có chỗ nào làm không tốt, chị cứ việc mắng em, em chắc chắn sẽ sửa đổi.”

Hiếm khi con trai có thái độ như vậy, Vu Khánh Anh đứng bên cạnh nhìn mà hốc mắt hơi nóng lên.

Nếu lần này con trai thật sự có thể làm việc một cách thực tế, chứ không lêu lổng với đám bạn xấu nữa, bà làm mẹ tự nhiên có thể yên tâm hơn nhiều.

Trong nhà chỉ có một đứa con trai, làm mẹ chắc chắn mong con trai có thể đi đúng đường.

Con trai theo sau Phó Vân Dao làm việc, thế nào cũng không tệ.

Nếu con trai thật sự thành tài, Vu Khánh Anh cảm thấy nhà họ thật sự nợ Phó Vân Dao một ân tình lớn.

Phó Vân Dao thấy ly rượu Phó Minh Bác mời, liền cười rồi cũng rót một ly, cụng ly với cậu rồi uống cạn.

Tiếp theo, không khí trên bàn ăn rất tốt, vợ chồng Vu Khánh Anh thấy tương lai của con trai có lối thoát, tảng đá đè nặng trong lòng lúc này đã được gỡ bỏ, nụ cười trên mặt cũng nhiều hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.