Tn 80: Kiếp Trước Khổ Đủ Rồi, Trọng Sinh Ta Ly Hôn Thần Tốc - Chương 439: Chạm Mặt Tại Nhà Hàng, Lục Bắc Thần Công Khai Bạn Gái
Cập nhật lúc: 31/01/2026 15:29
“Chị Vân Dao, cà phê này có ngon không?”
Phó Minh Bác nhìn chằm chằm ly cà phê của Phó Vân Dao, vẻ mặt tò mò hỏi.
Phó Vân Dao cười nói: “Cậu tự nếm thử chẳng phải sẽ biết sao?
Khẩu vị mỗi người mỗi khác, chị thấy rất thơm rất ngon, không biết cậu có chấp nhận được không.”
Phó Minh Bác trong lòng tò mò, liền định nếm thử, dù sao khách sạn cũng cung cấp miễn phí.
Nếu phải bỏ tiền mua thì Phó Minh Bác cảm thấy mình cần phải do dự một chút.
Phó Minh Bác đi rót một ly cà phê, đợi nếm được mùi vị xong, lập tức lộ vẻ thất vọng.
“Phì phì phì, chị Vân Dao, cà phê này đắng quá thể, chẳng ngon chút nào.”
Phó Vân Dao nghe Phó Minh Bác chê bai, bị thằng nhóc này chọc cười.
“Mới đầu uống không quen là như vậy đấy, từ từ rồi sẽ cảm nhận được hương vị nồng nàn của cà phê.”
Phó Vân Dao nhớ lại kiếp trước lần đầu tiên mình uống cà phê, phản ứng cũng y hệt Phó Minh Bác, cảm thấy vị cà phê đắng muốn c.h.ế.t.
Đời sau vì thường xuyên phải tăng ca, chỉ có thể dựa vào cà phê để duy trì sự sống, nếu không thực sự không vực dậy nổi tinh thần làm việc.
Không ngờ uống lâu rồi, dường như lại nghiện, mỗi ngày không làm một ly đều cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Trương Dũng thấy Phó Minh Bác uống đến mức muốn nôn, vội vàng cầm lấy cái cốc cũng nếm thử một ngụm.
Vốn dĩ cậu ta còn tưởng phản ứng của Phó Minh Bác là làm quá, đợi tự mình uống một ngụm mới biết, hóa ra là đắng thật, cái này còn đắng hơn cả mướp đắng.
Hai người đều cảm thấy mình là "lợn rừng không ăn được cám mịn", món cà phê người Tây thích này bọn họ không thể nào nuốt trôi.
Tuy nhiên mấy món bánh ngọt kiểu Tây ăn sáng họ thấy hương vị cũng không tệ.
Phó Minh Bác vừa ăn bánh ngọt kiểu Tây, miệng còn lẩm bẩm một câu: “Tiếc là Cầm Cầm lần này không đi cùng, nếu không cũng được nếm thử.”
Trương Dũng nghe Phó Minh Bác nói vậy, cười ngây ngô: “Anh rể, anh đối với chị em tốt thật đấy, có chuyện gì tốt cũng nhớ đến chị ấy.”
“Đương nhiên rồi, chị cậu là cô gái anh thích nhất, anh có thể không nhớ thương cô ấy sao?
Đợi thằng nhóc cậu ngày nào đó gặp được cô gái mình thích thì sẽ hiểu thôi.
Đối với người mình thật lòng yêu thích ấy mà, làm bất cứ việc gì cũng sẽ nghĩ đến cô ấy.”
Trương Dũng hiện tại vẫn là một tên ngốc nghếch, đối với chuyện tình cảm vẫn ở trạng thái chưa khai khiếu, trước mắt vẫn chưa có cảm tình với nữ đồng chí nào, cho nên đối với lời Phó Minh Bác nói đương nhiên không thể hiểu được.
Phó Vân Dao vừa ăn sáng, vừa nghe hai thằng nhóc thì thầm to nhỏ.
Ăn sáng xong ở khách sạn, Phó Vân Dao liền đưa mấy người Phó Minh Bác đến Viện nghiên cứu kiến trúc ở Kinh Thị.
Vì trước khi đến đã liên hệ với đội ngũ bên đó, nên lần này đến Viện nghiên cứu kiến trúc, Phó Vân Dao thuận lợi gặp được đối phương.
Sau khi gặp mặt, Phó Vân Dao liền trao đổi với đối phương, đưa ra một số ý tưởng của mình.
Hai bên qua quá trình trao đổi, đội ngũ thiết kế kiến trúc này đã ghi chép lại tất cả những nhu cầu và ý tưởng của Phó Vân Dao.
Về sau họ sẽ dựa theo yêu cầu của Phó Vân Dao để tiến hành thiết kế, như vậy đảm bảo hiệu quả thiết kế ra có thể khiến Phó Vân Dao hài lòng.
Và trong quá trình Phó Vân Dao cung cấp ý tưởng và yêu cầu, các kiến trúc sư của đội ngũ thiết kế này đều rất ngạc nhiên trước những quan điểm thiết kế độc đáo của cô.
“Phó tiểu thư, không biết trước đây cô có từng học qua chuyên ngành thiết kế kiến trúc liên quan không? Qua cuộc trao đổi vừa rồi, tôi cảm thấy cô hiểu biết không ít về mảng thiết kế kiến trúc này.”
Nghe đối phương hỏi, Phó Vân Dao vội nói: “Không có, tôi đến đại học còn chưa từng học qua. Chỉ là trước đây có xem qua một số sách báo liên quan đến thiết kế kiến trúc thôi.
Cho nên tuy tôi không phải dân chuyên nghiệp, nhưng cũng biết sơ qua chút lông da.”
Nghe Phó Vân Dao giải thích, các kiến trúc sư của đội ngũ thiết kế này càng thêm kinh ngạc.
Vốn dĩ họ nghĩ Phó Vân Dao hiểu biết nhiều như vậy, cho dù không phải nhân tài chuyên ngành liên quan, nhưng chắc cũng là tầng lớp trí thức cao.
Ai ngờ cô lại nói mình chưa từng học đại học.
Một người chưa từng học đại học mà hiểu biết nhiều như vậy, hơn nữa còn làm ăn kinh doanh giỏi thế này.
Trao đổi suốt một buổi sáng, Phó Vân Dao gần như đã diễn đạt hết những hiệu quả mình mong muốn.
Mà năng lực và thiết kế của đối phương cũng khiến Phó Vân Dao rất hài lòng, cho nên hai bên đã xác định ý hướng hợp tác.
Lần này, chỉ riêng phí thiết kế, Phó Vân Dao đã đưa ra mức giá cao ngất ngưởng là hai triệu tệ.
Ở thập niên 80, hai triệu phí thiết kế là con số không hề nhỏ.
Nhưng Phó Vân Dao cảm thấy, phí thiết kế nhất định phải chi.
Thiết kế khách sạn rất quan trọng, chỉ có thiết kế tốt, phong cách xây dựng lên càng cao cấp, mới có thể thu hút nhiều người tiêu dùng hơn.
Phó Vân Dao hy vọng khách sạn lớn cao cấp mình xây dựng nên có thể trở thành địa danh biểu tượng của thành phố Thanh Thủy.
Sau khi chốt xong hợp tác, thấy đã đến giờ ăn trưa, Phó Vân Dao rất hào phóng sảng khoái mời đội ngũ thiết kế kiến trúc này đi nhà hàng ăn cơm.
Phó Vân Dao không phải người keo kiệt, khi mời khách ăn cơm, nhà hàng được chọn cũng là nhà hàng cao cấp chuyên tiếp khách nước ngoài.
Chỉ là điều khiến Phó Vân Dao bất ngờ là, khi ăn cơm ở nhà hàng ngoại giao này, không ngờ lại gặp Lục Bắc Thần.
Tên này không phải nói đi công tác sao? Sao lại đến Kinh Thị?
Lúc này Lục Bắc Thần đang ăn cơm cùng một nữ đồng chí.
Thấy Lục Bắc Thần ăn cơm riêng với một nữ đồng chí, Phó Vân Dao ngẩn người trong giây lát.
Nhưng rất nhanh Phó Vân Dao đã bình tĩnh lại.
Tuy Lục Bắc Thần ăn cơm riêng với nữ đồng chí khác, nhưng chắc chắn là có nguyên do.
Phó Vân Dao không phải loại phụ nữ vô lý gây sự, cô tin tưởng nhân phẩm của Lục Bắc Thần hơn.
Người đàn ông này đối với cô có tâm ý thế nào cô biết rõ, sẽ không dây dưa không rõ ràng với người phụ nữ khác.
Tuy nhiên nếu Lục Bắc Thần thực sự làm kẻ phụ bạc, Phó Vân Dao sẽ kịp thời rút lui, đá phăng người đàn ông này.
Phó Vân Dao vốn không định qua chào hỏi, nhưng không ngờ thằng nhóc Phó Minh Bác nhìn thấy Lục Bắc Thần xong, lon ton chạy tới: “Lục thị trưởng, trùng hợp quá, không ngờ đến Kinh Thị còn gặp được ngài.”
Lục Bắc Thần thấy Phó Minh Bác chào hỏi mình, cũng thấy rất trùng hợp, không ngờ ở Kinh Thị lại gặp thằng nhóc này.
Lục Bắc Thần vừa định hỏi Phó Minh Bác có phải đến Kinh Thị công tác, bàn chuyện làm ăn không, liền nhìn thấy Phó Vân Dao ở phía sau.
Khi nhìn thấy Phó Vân Dao, đôi mắt Lục Bắc Thần lập tức sáng lên.
Mấy ngày nay anh không gặp Phó Vân Dao, có chút nhớ nhung và lo lắng cho cô.
Không ngờ lại có thể gặp cô ở Kinh Thị!
Phó Vân Dao thấy Lục Bắc Thần đã nhìn thấy mình, cô dù không muốn qua chào hỏi cũng không được nữa.
Lục Bắc Thần sải bước dài đi đến trước mặt Phó Vân Dao, nói với cô: “Vân Dao, em cũng đến Kinh Thị à?”
“Ừ, lần này đến hẹn đội ngũ thiết kế kiến trúc bên Kinh Thị, nhờ họ làm giúp bản thiết kế khách sạn.
Còn anh? Là đi công tác đến Kinh Thị, hay là đặc biệt về thăm nhà?”
“Đi công tác đến Kinh Thị, tiện đường về nhà một chuyến.”
Lục Bắc Thần vừa nói vừa rất tự nhiên nắm lấy tay cô.
Thấy hành động này của Lục Bắc Thần, Phó Vân Dao liền biết tên này và nữ đồng chí ăn cơm cùng anh không có quan hệ bất chính gì.
Nếu trong lòng có quỷ, Lục Bắc Thần sẽ không biểu hiện tự nhiên như vậy trước mặt người ngoài.
“Thẩm Hân, giới thiệu một chút, đây chính là đối tượng của anh, Phó Vân Dao.”
Lục Bắc Thần giới thiệu xong, lại nói với Phó Vân Dao: “Vân Dao, đây là thanh mai trúc mã của anh, Thẩm Hân.”
