Tn 80: Kiếp Trước Khổ Đủ Rồi, Trọng Sinh Ta Ly Hôn Thần Tốc - Chương 523: Kẻ Hân Hoan, Người Đau Khổ

Cập nhật lúc: 31/01/2026 15:42

“Vâng, em muốn hỏi anh xem tối nay có thời gian qua nhà em dùng bữa không. Kết quả thi đại học của Vân Hàn có rồi, lần này em ấy đỗ Thủ khoa tỉnh. Nhà em muốn tổ chức ăn mừng một chút nên mới hỏi anh, nếu anh rảnh thì qua, còn bận công việc thì thôi ạ.”

Nghe Phó Vân Dao giải thích lý do, khóe miệng Lục Bắc Thần không tự chủ được mà nhếch lên. Phó Vân Hàn là em trai của cô, anh đương nhiên yêu ai yêu cả đường đi. Thấy cậu đạt được thành tích tốt như vậy, người anh rể tương lai như anh cũng thấy mừng lây. Hơn nữa, anh biết chắc chắn Phó Vân Dao sẽ rất vui, mà cô vui thì anh cũng hạnh phúc.

Lục Bắc Thần lập tức trả lời qua điện thoại: “Được, tối nay anh sẽ qua. Hỉ sự lớn thế này, anh chắc chắn phải đến chúc mừng rồi.”

“Vâng, vậy em đợi anh. Không cần vội đâu, anh cứ xử lý xong công việc rồi sang, nhà em chờ anh.”

“Được.”

Phó Vân Dao vừa cúp máy, không ngờ chuông điện thoại lại vang lên ngay lập tức. Cô liên tiếp nhận được mấy cuộc gọi, hóa ra đều là từ văn phòng tuyển sinh của các trường đại học danh tiếng tại Kinh Thị. Đối với thủ khoa hàng năm, các trường đại học này đương nhiên đều muốn tranh giành. Để lôi kéo Phó Vân Hàn về trường, nhiều nơi còn đưa ra những điều kiện vô cùng ưu ái, ví dụ như những khoản học bổng hậu hĩnh.

Tuy nhiên, những điều kiện này có thể hấp dẫn với những sinh viên có gia cảnh khó khăn, còn với nhà họ Phó hiện tại, chút tiền đó chẳng bõ bèn gì. Cả Phó Vân Hàn và gia đình đều thống nhất sẽ đăng ký vào Đại học Kinh Thị. Dù sao đó cũng là ngôi trường tốt nhất Hoa Quốc, tốt nghiệp từ đây sẽ có khởi đầu thuận lợi hơn hẳn các trường khác.

Cứ như vậy, cả buổi chiều hôm đó, nhà họ Phó trải qua trong những cuộc điện thoại dồn dập. Vì niềm vui quá lớn, ai nấy đều cảm thấy lâng lâng như đang trên mây. Đợi đến khi Trần Thúy Thúy đi chợ về, Phó Vân Dao liền cùng chị dâu vào bếp chuẩn bị bữa tối. Đêm nay phải làm thật nhiều món ngon để cả nhà cùng nhau nâng chén chúc mừng.

Phó Vân Dao không mời Phó Minh Bác, nhưng cậu chàng vừa nghe tin Vân Hàn đỗ Thủ khoa tỉnh đã tự giác chạy sang ngay. Vừa thấy em họ, Phó Minh Bác đã xông đến vỗ vai cậu mấy cái:

“Vân Hàn, chú mày đỉnh thật đấy! Đỗ tận Thủ khoa tỉnh, đúng là làm rạng danh cả dòng họ Phó nhà mình rồi! Ha ha, có một đứa em là Thủ khoa tỉnh thế này, sau này anh đi đâu cũng có cái để nổ rồi.”

Phó Minh Bác học hết cấp ba là nghỉ, dù hiện tại đi theo Phó Vân Dao làm ăn khá khẩm nhưng trong lòng vẫn luôn tiếc nuối vì thiếu hụt chữ nghĩa, bằng cấp. Thời đại này, sự công nhận dành cho thương nhân chưa cao, nhưng đối với người đọc sách thì lại cực kỳ coi trọng. Nhà họ Phó giàu lên chưa chắc đã có nhiều người thèm muốn, nhưng xuất hiện một nhân tài học thuật thế này thì chắc chắn ai nấy đều phải đỏ mắt ghen tị.

Phó Vân Hàn nghe anh họ khen ngợi thì mỉm cười: “Anh Minh Bác, đừng chỉ khen em, anh bây giờ cũng rất giỏi mà.”

“Anh sao so được với chú? Anh chỉ là một lãnh đạo nhỏ trong đơn vị, lại còn nhờ phúc của chị Vân Dao mới có được. Chú mày là Thủ khoa tỉnh cơ đấy! Ha ha, không ngờ lão gia nhà họ Phó lại có thể sinh ra một người đọc sách giỏi đến vậy.”

Phó Vân Hàn đành để mặc cho Phó Minh Bác tán dương. Cậu cũng muốn khiêm tốn vài câu, nhưng đạt được thành tích thế này mà còn khiêm tốn quá thì trong mắt người khác lại thành ra giả tạo.

Không lâu sau khi Phó Minh Bác đến, Lục Bắc Thần cũng tới nhà họ Phó, trực tiếp chúc mừng Vân Hàn.

Trong khi nhà họ Phó đang ngập tràn niềm vui thì có những kẻ lại đang vô cùng đau khổ. Người khó chịu nhất chính là Kiều Quốc Minh – Hiệu trưởng trường Cấp 3 số 1 Huyện Hoành An.

Thành phố Thanh Thủy xuất hiện một Thủ khoa đại học, chuyện lớn như vậy đương nhiên đã truyền khắp ngành giáo d.ụ.c địa phương. Khi Kiều Quốc Minh biết được Thủ khoa chính là Phó Vân Hàn, ruột gan ông ta như muốn thắt lại vì hối hận. Nếu ngay từ đầu Vân Hàn đã là học sinh của trường thành phố thì ông ta chẳng nói làm gì. Nhưng vấn đề ở chỗ, vị Thủ khoa tỉnh này vốn là học sinh từ trường Cấp 3 số 1 Huyện chuyển đi.

Rõ ràng là Thủ khoa của huyện mình, kết quả lại dâng không nhân tài cho trường thành phố, bao nhiêu công lao và danh tiếng đều bị bên kia nẫng tay trên, sao Kiều Quốc Minh có thể cam tâm? Sớm biết kết quả như vậy, đáng lẽ lúc trước ông ta không nên bao che cho giáo viên trong trường mà phải đứng ra bảo vệ Phó Vân Hàn mới đúng. Nếu không phải năm đó làm tổn thương lòng người, Vân Hàn cũng chẳng chuyển trường đi. Đáng tiếc, giờ đây ông ta có hối hận cũng vô ích. Trên đời này làm gì có t.h.u.ố.c hối hận, chẳng ai cho ông ta cơ hội để làm lại từ đầu.

Cùng lúc đó, trong lòng không thoải mái còn có gia đình bà cô cả và cô hai của Phó Vân Dao. Hai nhà này trước đây đều sống tốt hơn nhà cô nên luôn thầm coi thường. Sau này thấy Phó Vân Dao làm ăn khấm khá, đổi đời nhanh ch.óng, họ đã thấy khó chịu trong lòng. Điều khiến họ bực bội nhất là sau khi giàu lên, cô chẳng thèm dắt díu họ theo. Giờ đây nghe tin Vân Hàn đỗ Thủ khoa, họ đương nhiên chẳng thể vui vẻ gì cho cam. Nhưng dù họ có vui hay không thì sự thật Vân Hàn là Thủ khoa cũng chẳng thay đổi được, sau này chỉ có thể đứng nhìn nhà Phó Vân Dao đắc ý khoe khoang mà thôi.

Phó Vân Dao và Trần Thúy Thúy bận rộn trong bếp xong xuôi thì dọn thức ăn lên bàn. Bữa tối nay rất thịnh soạn, lại có cả rượu. Chuyện vui thế này, cả nhà đương nhiên phải uống vài ly. Tuy nhiên phụ nữ không uống được rượu trắng, nhà cô có sẵn rượu vang đỏ và rượu thanh mai.

Phó Vân Dao rất thích vị rượu thanh mai, nồng độ cồn không cao, mang lại cảm giác rất đặc biệt. Thực ra các loại rượu trái cây vị đều không tệ, giống như nước giải khát thông thường. Dù cô có thể uống được rượu trắng và t.ửu lượng khá tốt, nhưng nếu được chọn, cô chắc chắn sẽ chọn rượu trái cây. Bởi rượu trắng vị quá cay nồng, uống vào rất rát cổ, lại dễ say, mà say rồi thì người rất mệt mỏi.

Nghĩ đến kiếp trước vì tiếp khách làm ăn, cô đã phải tiếp đối tác bằng không biết bao nhiêu rượu trắng. Nhiều lần sơ suất uống say mèm, về đến nhà là nôn thốc nôn tháo, lâu dần dạ dày cũng hỏng bét. Kiếp trước cô qua đời sớm vì bệnh tật cũng có phần do rượu chè làm suy kiệt sức khỏe. Vì vậy sau khi trọng sinh, trừ những buổi tiệc tùng bắt buộc, còn ở nhà cô tuyệt đối không đụng đến rượu trắng. Uống chút rượu trái cây vừa để giải khuây, lại không lo bị nôn hay say xỉn.

Gia đình họ Phó uống rượu ăn mừng, Lục Bắc Thần cũng tiếp vài ly. Cuối cùng, cả bàn gần như ai cũng uống khá nhiều. Đến cuối bữa, Phó Vân Dao vẫn tỉnh táo nhưng mấy người đàn ông trong nhà thì say khướt. Cô vốn nghĩ Lục Bắc Thần chắc không đến nỗi uống quá nhiều, không ngờ anh chàng này cuối cùng lại say đến mức không biết gì nữa.

Thấy Lục Bắc Thần say như vậy, Phó Vân Dao không yên tâm để anh về nhà. Với tình trạng này, tối nay nhất định phải có người ở bên cạnh chăm sóc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.