Tn 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 1088: Gương Vỡ Lại Lành?

Cập nhật lúc: 05/02/2026 21:12

Mục Tuân nhận lấy.

Ba người cùng nhau đi về phía cổng trường.

Bạch Chi Ngữ đi ở giữa, ánh mắt Bạch Ngạn Chu vượt qua đỉnh đầu cô, nhìn về phía Mục Tuân: "Anh Sáu tôi đính hôn, cậu đi Mỹ cùng chúng tôi không?"

Mục Tuân có chút bất ngờ: "Anh Sáu đính hôn? Nhanh vậy sao?"

Bọn họ từ Mỹ trở về cũng mới nửa năm.

Lúc đó Grace chẳng phải còn đang đòi chia tay sao?

Bạch Chi Ngữ nói: "Em cũng khá bất ngờ, cả nhà em chắc là đều phải đi Mỹ."

Mục Tuân khựng lại một chút, nói: "Anh chưa chắc đã có thời gian."

Nghỉ hè rồi, kế hoạch ban đầu của Mục Tuân là cả kỳ nghỉ hè đều ở lại thành phố A.

Hải Văn kết hôn sinh con, cuộc sống của bà đã ổn định.

Lại thêm hai năm nữa, anh cũng tốt nghiệp đại học rồi.

Mục Tuân hy vọng công ty ô tô của anh sớm có khởi sắc, anh có thể sớm quay lại nhà họ Mục tranh giành Mục thị với Mục Quan Lân.

Anh muốn khiến những kẻ từng làm tổn thương mẹ anh phải trả giá!

Bạch Ngạn Chu: "Cậu vẫn là sinh viên, bận rộn thế sao?"

Bạch Chi Ngữ cười nói: "Anh, A Tuân mở một công ty ô tô, anh quên rồi à?"

Bạch Ngạn Chu khựng lại hai giây: "Anh đúng là quên thật."

Mục Tuân nói: "Hôm đính hôn, anh sẽ cố gắng tham gia."

Bạch Chi Ngữ cười: "A Tuân, không sao đâu, hôn lễ anh tham gia là được rồi."

Mục Tuân giơ tay ôm vai cô: "Nhất định."

Mục Tuân lái xe đưa Bạch Chi Ngữ về Tứ Hợp Viện.

Bạch Ngạn Chu tự lái xe của mình.

Lệ Mẫn đứng ở cổng trường, nhìn bóng lưng ba người bọn họ, bĩu môi.

Bạch Chi Ngữ đúng là có phúc khí thật.

Bạch Ngạn Chu và Mục Tuân hai người một trái một phải bảo vệ cô.

Lệ Mẫn rũ mi mắt, nhìn giày của mình.

Nói không ghen tị, là nói dối.

Tuy anh hai Lệ Húc đối với cô ta chẳng ra sao.

Nhưng anh cả Lệ Giang đối với cô ta rất tốt.

Chính là vì cha mẹ đòi ly hôn, Lệ Giang đứng về phía Trịnh Ái Quốc, nên bây giờ thời gian ở chung cũng ít đi.

Cô ta chỉ có một người anh trai tốt với mình.

Nhưng Bạch Chi Ngữ có tận tám người.

Thật đúng là khiến người ta cảm thấy bất công trong lòng.

Thứ duy nhất cô ta có thể hơn được Bạch Chi Ngữ trong tương lai, chính là tìm một người bạn trai xuất sắc hơn Mục Tuân.

Mục Tuân chỉ là một đứa con riêng mà thôi.

Cô ta tùy tiện tìm cũng có thể vượt qua Mục Tuân.

Nghĩ như vậy, tâm trạng Lệ Mẫn lại tốt lên.

...

Bạch Chi Ngữ cùng Bạch Ngạn Chu về Tứ Hợp Viện, vợ chồng Bạch Ngạn Hựu và Phương Tình cũng ở đó.

"Anh Ba, chị dâu ba."

Bạch Chi Ngữ chào hỏi hai người.

Phương Tình vẻ mặt tươi cười: "Chi Ngữ, Ngạn Chu, hai đứa thi xong rồi? Cảm thấy thế nào? Có phải lại có thể lấy hạng nhất không?"

Bạch Chi Ngữ cười nói: "Em phát huy cũng tạm, có lấy được hạng nhất hay không thì khó nói, nói không chừng có bạn học khác phát huy siêu thường thì sao."

Bạch Ngạn Chu nói: "Em cảm thấy không thành vấn đề."

Bạch Ngạn Hựu: "Lão Bát, được đấy, có tự tin."

Bạch Ngạn Chu: "Dựa vào thực lực nói chuyện."

Phương Tình bật cười: "Hai anh em đều là học bá, quả thực là dựa vào thực lực nói chuyện."

Lệ Đồng nghe thấy tiếng động đi ra: "Ni Ni về rồi."

Bạch Chi Ngữ đi lên trước, khoác tay Lệ Đồng: "Mẹ, anh Sáu nói với mẹ thế nào ạ?"

Lệ Đồng nói: "Nó nói đã yêu đương với Grace mấy năm rồi, vẫn luôn không nói cho chúng ta biết, lần này là quyết định đính hôn rồi, mới nói cho chúng ta."

Bạch Ngạn Chu: "Hai người bọn họ trước đó suýt chút nữa thì toang rồi."

"Lão Bát, con nói vậy là có ý gì?" Bạch Khải Minh tò mò hỏi.

Bạch Ngạn Chu vội vàng bịt miệng: "Anh Sáu chưa nói ạ? Thôi, vẫn là mọi người đi hỏi anh Sáu đi."

Bạch Ngạn Hựu nói: "Chi Ngữ, em và lão Bát đều đã gặp bạn gái của lão Lục rồi à?"

Bạch Chi Ngữ gật đầu: "Gặp rồi ạ, tóc vàng mắt xanh, rất xinh đẹp."

Phương Tình nổi hứng thú, kéo Bạch Chi Ngữ: "Vậy con của cô ấy và Ngạn Vi sinh ra chẳng phải là con lai sao, nhất định đẹp cực kỳ nhỉ."

Bạch Chi Ngữ cười: "Cho dù không phải là con lai, chỉ với nhan sắc của anh Sáu và Grace, đứa bé cũng nhất định rất đẹp."

Bạch Khải Minh nói: "Ba nói chuyện Grace nghe không hiểu thì làm thế nào?"

Lệ Đồng: "Ni Ni nói rồi, con bé dịch cho chúng ta nghe."

Bạch Khải Minh lập tức cười lên: "Vậy thì tốt quá."

Cả nhà đều vây quanh chuyện của Bạch Ngạn Vi mà trò chuyện.

Bạch Ngạn Kinh cũng theo vào cửa.

"Ba mẹ, con về rồi."

"Chi Ngữ." Bạch Ngạn Kinh thần sắc dịu dàng xoa đầu Bạch Chi Ngữ.

"Anh Bảy." Bạch Chi Ngữ đáp lại bằng nụ cười.

Bạch Ngạn Chu hỏi: "Mọi người đều phải đi Mỹ chứ ạ?"

Lệ Đồng nói: "Anh Cả con xuất ngoại cần xét duyệt nghiêm ngặt, thời gian quá gấp, không kịp, chị dâu cả con sẽ đi cùng chúng ta."

Bạch Khải Minh nói: "Đính hôn không sao, sau này kết hôn, vẫn phải về Kinh Đô tổ chức."

Dù sao người nhà đều ở đây.

Phương Tình hỏi: "Ngạn Lộ thì sao? Chú ấy đóng phim cũng không dễ xin nghỉ đâu nhỉ?"

Dù sao đây cũng là ra nước ngoài, phải mất mấy ngày.

Lệ Đồng nói: "Lão Tứ xem thời gian của nó có sắp xếp được không."

Trước kia, Lệ Đồng coi trọng việc học của các con.

Bây giờ, bà coi trọng sự nghiệp của các con.

Bạch Chi Ngữ hỏi: "Mẹ, mẹ liên lạc với anh Tư chưa?"

Lệ Đồng: "Gọi cho nó rồi, là trợ lý của nó nghe máy, nói đợi nó rảnh sẽ gọi lại."

Bạch Ngạn Kinh: "Anh Tư là người bận rộn nhất trong tất cả chúng ta."

Bạch Khải Minh: "Nó cũng là bận từng đợt thôi."

Đóng phim xong, cũng có khoảng thời gian trống để nghỉ ngơi.

Sau bữa tối.

Bạch Chi Ngữ nói: "Con gọi điện cho Grace."

Giờ này, tám giờ rưỡi, thời gian vừa vặn.

Lệ Đồng lập tức cười nói: "Được, mẹ nghe giọng con dâu tương lai chút."

Bạch Ngạn Hựu và Phương Tình nghe thấy, nhìn nhau cười.

Mẹ đối với cô con dâu nào cũng nhiệt tình như vậy.

Mọi người đều ăn ý xúm lại bên cạnh điện thoại.

Bạch Chi Ngữ trực tiếp mở loa ngoài.

Điện thoại reo vài tiếng, liền truyền đến giọng nói của Grace: "Alo? Ai vậy?"

Bạch Chi Ngữ vội vàng tự giới thiệu: "Grace, là tớ, Bạch Chi Ngữ."

"Chi Ngữ." Giọng Grace nhiễm ý cười.

Bạch Chi Ngữ cũng cười: "Grace, tớ vừa biết tin cậu sắp đính hôn với anh Sáu tớ rồi, nghe được tin này, tớ đặc biệt vui mừng."

"Cảm ơn." Grace giọng bình tĩnh nói.

Bạch Chi Ngữ nhạy bén nhận ra sự bất thường.

Nhưng lúc này, mọi người đều vây quanh ở đây, Bạch Chi Ngữ không hỏi gì cả.

Bạch Chi Ngữ lại nói: "Cả nhà tớ sẽ sớm đến Mỹ tham dự tiệc đính hôn của cậu và anh Sáu tớ."

Giọng Grace lại mang theo ý cười: "Chi Ngữ, sắp được gặp cậu rồi, tớ rất vui."

Bạch Chi Ngữ cười: "Ừ, tớ cũng vậy, rất mong chờ."

Bạch Chi Ngữ lại nói chuyện với cô ấy vài câu, rồi cúp điện thoại.

Phương Tình cười nói: "Chi Ngữ, em và Grace cũng thân thiết phết nhỉ."

Bạch Chi Ngữ cười nói: "Vâng, bọn em vẫn luôn liên lạc."

Bạch Ngạn Hựu nói: "Chi Ngữ đáng yêu như vậy, sau này quan hệ với tám người chị dâu nhất định đều rất tốt."

Bạch Chi Ngữ: "Vâng, em sẽ cố gắng tạo mối quan hệ tốt với các chị dâu."

Bạch Ngạn Chu: "Là các chị dâu tạo mối quan hệ tốt với em mới đúng."

Lệ Đồng đ.á.n.h Bạch Ngạn Chu một cái.

Bạch Ngạn Chu: "Mẹ, mẹ đ.á.n.h con làm gì?"

Lệ Đồng: "Nhìn con ngứa đòn."

Bạch Ngạn Chu: "..."

Mọi người đều không nhịn được cười.

...

Tiệc đính hôn của Bạch Ngạn Vi và Grace, ấn định vào nửa tháng sau.

Không chỉ người nhà họ Bạch phải đi tham dự, người nhà họ Lệ, trừ hai ông cụ và bà cụ, những người khác cũng đều phải đi tham dự.

Hai người già lớn tuổi rồi, không chịu nổi mười mấy tiếng bay đường dài, nên không đi.

Lệ Đồng, Bạch Khải Minh, đưa Bạch Chi Ngữ, Bạch Ngạn Chu, Bạch Ngạn Kinh, Bạch Ngạn Hựu, Phương Tình năm người đi Mỹ trước.

Những người còn lại lục tục đến ngày đính hôn sẽ qua sau.

Trước khi đi, Bạch Chi Ngữ đặc biệt gọi điện thoại cho Bạch Hoan.

Bạch Hoan biết tin nhóm Bạch Chi Ngữ sắp đi Mỹ, cô ấy rất vui.

"Chi Ngữ, chúng ta lại có thể gặp nhau rồi."

"Đúng vậy, có thể gặp lại cậu, tớ cũng rất vui." Bạch Chi Ngữ cười nói.

Hai người cách đường dây điện thoại trò chuyện một lúc lâu.

Bạch Hoan còn nói, đợi cả nhà Bạch Chi Ngữ đến Boston, cô ấy nhất định phải làm chủ nhà, mời cả nhà cô ăn cơm.

...

Máy bay bay thẳng đến New York.

Lệ Huy phái hai chiếc xe đến đón đại gia đình nhà họ Bạch.

"Dì cả, dượng cả, đi đường vẫn ổn chứ ạ?" Lệ Huy mỉm cười đón hai người.

Lệ Đồng nắm tay Lệ Huy: "A Huy, cảm ơn con đã chăm sóc Ngạn Vi."

Lệ Huy: "Dì cả, nói gì vậy ạ, chúng ta là người một nhà mà."

Bạch Khải Minh: "Nghe nói lần này chuyện hôn nhân của lão Lục đa phần là nhờ con, vẫn phải nói tiếng cảm ơn."

Lệ Huy: "Dượng cả, thật sự đừng khách sáo, người một nhà không nói chuyện hai nhà."

Lệ Huy đưa cả đoàn người về trang viên nhà họ Lệ.

Trừ Bạch Chi Ngữ và Bạch Ngạn Chu, những người còn lại vẻ mặt đều rất kinh ngạc.

"Trang viên này cũng quá xa hoa, quá đẹp rồi." Phương Tình là người từng trải, cũng không khỏi cảm thán.

Nhà họ Lệ ở trong nước vẫn là quá khiêm tốn.

Bạch Ngạn Hựu nắm tay Phương Tình, cười nói: "Đúng vậy, rất đẹp."

Bạch Ngạn Kinh nhìn về phía Bạch Chi Ngữ: "Chi Ngữ, lần trước hai đứa đến là ở đây sao? Biết sớm lần trước anh cũng đi theo."

Bạch Chi Ngữ: "Bọn em ở mấy ngày, anh Bảy anh thích thì có thể ở thêm mấy ngày."

Bạch Khải Minh: "Lão Lục đâu?"

Lệ Huy nói: "Dượng cả, Ngạn Vi cũng ở New York, em ấy ký hợp đồng với một công ty tài chính ở phố Wall, giờ này chắc đang đi làm, lát nữa liên lạc với em ấy, bảo em ấy tan làm về thẳng trang viên."

Bạch Ngạn Vi đã tốt nghiệp rồi.

Trước khi tốt nghiệp anh đã nhận được lời mời làm việc.

Hiện tại, phần lớn thời gian anh đều ở New York.

Lệ Đồng hỏi: "Vậy Grace đâu? Cũng ở New York?"

Lệ Huy: "Cô ấy ở Boston, một thành phố khác, cách New York không xa, cũng chỉ mấy tiếng đi xe."

Lệ Đồng: "Vậy khi nào chúng ta có thể gặp con bé?"

Bạch Chi Ngữ cười: "Mẹ đây là nóng lòng muốn gặp con dâu."

Lệ Huy cười nói: "Cái này phải xem sắp xếp của Ngạn Vi."

Lệ Đồng gật đầu.

Bọn họ trải qua chuyến bay dài, vẫn phải điều chỉnh chênh lệch múi giờ.

Bạch Chi Ngữ gọi điện cho Bạch Ngạn Vi, báo cho anh biết, bọn họ đã đến New York.

Bạch Ngạn Vi nghe điện thoại xong, liền gọi thẳng cho Grace.

"Sao thế?" Grace bắt máy, hỏi.

Bạch Ngạn Vi nói: "Grace, người nhà anh đến New York rồi."

Grace: "Cần em bây giờ đến New York gặp người nhà anh không?"

Bạch Ngạn Vi: "Không cần, ngày mai họ đến Boston, anh báo cho em một tiếng."

Grace: "Ngày mai mấy giờ?"

Bạch Ngạn Vi: "Khoảng chừng buổi chiều, buổi tối cùng nhau ăn tối nhé?"

Grace: "Được."

Grace lập tức báo tin này cho cha cô.

Ông Smith biết được, ông ta rất vui.

Ông ta cuối cùng cũng sắp bắt được đường dây nhà họ Lệ rồi.

Grace cầm điện thoại trong tay, trên mặt lại không có cảm xúc gì.

...

Tan làm, Bạch Ngạn Vi liền trở về trang viên.

Ba anh em Bạch Chi Ngữ, Bạch Ngạn Chu, Bạch Ngạn Kinh đang xem tivi ở phòng khách.

Bạch Ngạn Vi vào phòng khách: "Chi Ngữ, lão Thất, lão Bát."

"Anh Sáu."

Ba người Bạch Chi Ngữ quay đầu lại.

Bạch Ngạn Vi đưa tay ôm Bạch Chi Ngữ một cái, lại vỗ vỗ vai Bạch Ngạn Chu và Bạch Ngạn Kinh.

Trên mặt Bạch Ngạn Vi treo nụ cười quen thuộc: "Mẹ và ba đâu?"

Bạch Ngạn Chu: "Đang ở trong phòng điều chỉnh chênh lệch múi giờ."

Bạch Ngạn Kinh: "Anh Ba chị dâu cũng ở trong phòng."

Bạch Ngạn Vi gật đầu: "Chỉ có mấy đứa, những người khác chưa qua à?"

Bạch Chi Ngữ: "Họ phải đến sát ngày đính hôn mới qua."

Bạch Ngạn Vi khẽ gật đầu.

Người xuống trước là Lệ Đồng và Bạch Khải Minh.

"Lão Lục." Lệ Đồng kéo Bạch Ngạn Vi nhìn ngắm, "Sao con có vẻ gầy đi thế? Là áp lực công việc lớn quá à?"

Bạch Ngạn Vi cười: "Cũng bình thường ạ."

Áp lực quả thực là có.

Bạch Ngạn Vi vào làm ở công ty tài chính hàng đầu thế giới, đồng nghiệp ai nấy đều là tinh anh, anh tự nhiên bị thúc đẩy phải trưởng thành nhanh ch.óng.

Nhưng anh vẫn coi như ứng phó được.

Bạch Khải Minh nói: "Con một mình ở nước ngoài, nhất định phải chăm sóc bản thân cho tốt."

Bạch Ngạn Kinh cười nói: "Ba, ba nói sai rồi, anh Sáu sắp đính hôn rồi, đâu phải một mình."

Bạch Ngạn Vi khẽ nhướng mày.

Lệ Đồng kéo Bạch Ngạn Vi: "Lần này hai đứa đính hôn quá đột ngột, ba mẹ còn chưa chuẩn bị gì cả, cho nên ba mẹ qua trước, đi mua cho con và Grace một căn nhà trước đã."

Bạch Ngạn Vi nói: "Mẹ, con bây giờ có chỗ ở."

Lệ Đồng: "Thế sao được? Con và Grace sắp đính hôn rồi, nhà cửa, xe cộ mấy món đồ lớn này, mẹ mua."

Lệ Đồng nắm giữ cổ phần nhà họ Lệ, cổ tức mỗi quý đều là một con số thiên văn.

Bây giờ đối với Lệ Đồng, tiền bạc, chỉ là một con số.

Bà không tiêu cho các con thì tiêu cho ai.

"Mẹ, con tự mình..."

"Anh Sáu!" Bạch Ngạn Kinh cắt ngang lời Bạch Ngạn Vi, "Anh cứ ngoan ngoãn nhận đi, anh Cả, anh Ba kết hôn đều là ba mẹ mua nhà cho đấy."

Bạch Khải Minh cũng nói: "Lão Lục, nhà chúng ta bây giờ có điều kiện rồi, con đừng cứ nghĩ tiết kiệm tiền cho ba mẹ."

Những năm đó vật chất thiếu thốn.

Mấy đứa con đứa nào cũng hình thành thói quen báo tin vui không báo tin buồn.

Bạch Chi Ngữ nói: "Anh Sáu, bướng bỉnh là sẽ phải trả giá đấy."

Bạch Ngạn Vi lập tức nhớ tới chuyện mình giấu giếm Grace trước đó.

Anh đành phải gật đầu: "Vâng."

Năng lực hiện tại của anh quả thực có hạn.

Grace từ nhỏ sống trong nhung lụa, quả thực không thể đi theo anh chịu khổ.

Bạch Ngạn Vi nói: "Ba mẹ, ngày mai chúng ta cùng đi Boston, ba mẹ gặp Grace trước một lần, rồi gặp cha cô ấy."

Lệ Đồng gật đầu: "Được."

Một lúc sau, Phương Tình và Bạch Ngạn Hựu mới xuống lầu.

Lệ Đồng nhìn về phía Phương Tình trên cầu thang: "Tiểu Tình, nghỉ ngơi tốt chưa?"

Phương Tình gật đầu: "Mẹ, ngại quá, con không biết một giấc ngủ lâu như vậy."

Gần đây cô ấy có chút lười biếng.

Bạch Khải Minh cười nói: "Không sao đâu, dù sao cũng chẳng có việc gì."

Bạch Ngạn Hựu dắt Phương Tình xuống lầu.

"Anh Ba, chị dâu ba." Bạch Ngạn Vi chào hỏi.

Anh lại nhìn chằm chằm Phương Tình hai lần: "Chị dâu ba, chị có vẻ tròn trịa hơn chút."

Phương Tình ôm lấy mặt mình: "Thật sao?"

Bạch Ngạn Hựu cũng nhìn Phương Tình: "Sao anh không nhìn ra nhỉ."

Bạch Chi Ngữ cười nói: "Anh Ba ngày nào cũng gặp chị dâu ba, đương nhiên không nhìn ra, em cũng không nhìn ra."

Phương Tình cười hỏi Bạch Ngạn Vi: "Ngạn Vi, bao giờ chị mới được gặp cô em dâu sáu đẹp như tiên nữ của chị đây?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.