Tn 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 1168: Rạp Chiếu Phim Ngọt Ngào, Sự Cám Dỗ Của Dây An Toàn
Cập nhật lúc: 05/02/2026 21:23
Triệu tổng đối với tình hình gia đình Bạch Ngạn Kình đương nhiên cũng nắm rõ.
Nếu không, ông ấy cũng sẽ không muốn tác hợp cho Bạch Ngạn Kình và Triệu Nhất Nhất.
Cả hai đều đủ thẳng thắn.
Bữa cơm này ăn cũng coi như vui vẻ.
Đợi Bạch Ngạn Kình thanh toán xong, Triệu Nhất Nhất cười khoác tay anh: "Bạch tổng, có muốn đi xem phim không? Giờ này về nhà thì sớm quá."
Bạch Ngạn Kình nhìn những ngón tay xinh đẹp đang khoác lên cánh tay mình, lại nhìn đồng hồ đeo tay, tám giờ rưỡi, anh gật đầu: "Được."
Hai người cùng đi xem phim Tết.
Không khí trong rạp chiếu phim rất náo nhiệt.
Người đến xem phim đa phần đều là các cặp tình nhân.
Trong rạp tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.
Tính cách Triệu Nhất Nhất phóng khoáng, khi cười lên rất tùy ý, đôi khi, cô sẽ không nhịn được mà dựa sát vào người Bạch Ngạn Kình, mái tóc xoăn dài quét qua cánh tay anh.
Rõ ràng anh đang mặc áo khoác dày, lại cảm thấy tóc của Triệu Nhất Nhất như len lỏi vào tận da thịt, lan tràn đến tận đáy lòng, kéo khóe môi anh nhếch lên từng chút một.
Ra khỏi rạp chiếu phim, cả hai đều rất vui vẻ.
Mu bàn tay hai người vô tình chạm vào nhau.
Triệu Nhất Nhất cúi xuống nhìn thoáng qua, khóe môi khẽ cong.
Bạch Ngạn Kình thì thu tay về, đút tay vào túi quần.
Triệu Nhất Nhất nhìn anh: "Bạch tổng, về thế nào đây?"
Bạch Ngạn Kình nói: "Triệu tiểu thư, cô không cần gọi tôi là Bạch tổng."
Quá khách sáo.
Triệu Nhất Nhất: "Vậy anh muốn tôi gọi anh là gì?"
Bạch Ngạn Kình: "Gọi tên tôi là được, Bạch Ngạn Kình."
Triệu Nhất Nhất lắc đầu: "Gọi cả họ tên thì xa lạ quá, hay là, tôi gọi anh là Ngạn Kình? Anh cũng gọi tôi là Nhất Nhất đi."
Khóe môi Bạch Ngạn Kình nhếch lên: "Ừ."
Ý cười trên mặt Triệu Nhất Nhất càng đậm: "Ngạn Kình, cần tôi đưa anh về nhà không?"
Bạch Ngạn Kình: "Tôi đưa em về nhà nhé."
Triệu Nhất Nhất: "Xe của anh ở bãi đỗ xe nhà hàng Tây à?"
Bạch Ngạn Kình: "Tôi lái xe của em đưa em về, được không?"
Triệu Nhất Nhất đưa chìa khóa cho anh: "Được thôi."
Thế là, Bạch Ngạn Kình ngồi vào ghế lái chiếc xe mui trần của Triệu Nhất Nhất.
Triệu Nhất Nhất ngồi vào ghế phụ.
Bạch Ngạn Kình thắt dây an toàn, nhìn sang Triệu Nhất Nhất.
Triệu Nhất Nhất đang nhìn anh với đôi mắt chứa chan ý cười.
Bạch Ngạn Kình nói: "Nhất Nhất, thắt dây an toàn vào."
Triệu Nhất Nhất không động đậy: "Ngạn Kình, giúp em thắt, được không?"
Bạch Ngạn Kình sững sờ hai giây, rốt cuộc, anh không từ chối.
Bạch Ngạn Kình tháo dây an toàn của mình ra, nghiêng người qua, giúp Triệu Nhất Nhất cài dây an toàn.
Triệu Nhất Nhất mỉm cười nhìn anh.
Bạch Ngạn Kình thắt lại dây an toàn của mình, khởi động xe.
Triệu Nhất Nhất vẫn luôn nghiêng đầu nhìn Bạch Ngạn Kình.
Gương mặt này của Bạch Ngạn Kình, cô càng nhìn càng thấy ưng ý.
Bạch Ngạn Kình rất muốn lờ đi ánh mắt của Triệu Nhất Nhất, nhưng ánh mắt của cô lại như có thực thể.
Bạch Ngạn Kình căn bản không thể lờ đi được.
Bạch Ngạn Kình nắm c.h.ặ.t vô lăng: "Nhất Nhất, em có thể đừng nhìn anh chằm chằm như thế được không?"
Triệu Nhất Nhất: "Vậy anh có thể đừng đẹp trai như thế được không?"
Tay Bạch Ngạn Kình nắm vô lăng siết c.h.ặ.t hơn.
Anh quay đầu nhìn Triệu Nhất Nhất một cái.
Triệu Nhất Nhất cười nói: "Đừng nhìn em, anh đang lái xe đấy, nhìn đường đi, nguy hiểm lắm."
Tay Bạch Ngạn Kình lại siết c.h.ặ.t vô lăng thêm lần nữa.
Anh không nói gì cả.
Bạch Ngạn Kình dừng xe trước cửa biệt thự nhà họ Triệu.
Bạch Ngạn Kình tháo dây an toàn xuống xe.
Triệu Nhất Nhất cũng xuống theo.
Người giúp việc trong biệt thự nghe thấy tiếng động đi ra, Triệu Nhất Nhất giao chìa khóa cho người giúp việc, bảo người đó lái xe vào gara.
Triệu Nhất Nhất hỏi Bạch Ngạn Kình: "Anh về kiểu gì?"
Bạch Ngạn Kình: "Anh bắt taxi về."
Triệu Nhất Nhất: "Em tiễn anh ra đầu đường nhé, trước cửa nhà em không dễ bắt xe đâu."
Bạch Ngạn Kình: "Không cần đâu, muộn lắm rồi."
Triệu Nhất Nhất kiên quyết: "Em tiễn anh."
