Tn 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 1304: Trở Mặt Thành Thù
Cập nhật lúc: 05/02/2026 21:44
Lệ Dung nói: "Tiền Lệ Lệ, lúc trước tôi bỏ tiền ra là để ủng hộ Mục Quan Lân giúp nó lên làm Tổng giám đốc Mục thị, bây giờ nó thất bại rồi, chẳng lẽ không nên trả lại tiền?"
Lệ Dung trước đó định hoãn lại một chút.
Bà ta cũng không muốn Lệ Mẫn khó xử.
Nhưng hiện giờ, Lệ Húc đã làm ầm lên rồi.
Theo tính cách của Lệ Húc, nó sẽ không chịu bỏ qua.
Đã như vậy, dứt khoát nhân dịp này lấy lại tiền luôn.
Tiền Lệ Lệ trầm mặt: "Tôi bảo sao Lệ Húc dám làm loạn, hóa ra là do bà ngầm đồng ý! Lệ Dung, tôi nói cho bà biết, tiền của bà đã đầu tư vào dự án của công ty, vọng tưởng Quan Lân bán cổ phần trả lại tiền, chuyện này tuyệt đối không có khả năng!"
Lệ Húc: "Ý bà là không trả tiền chứ gì?"
Tiền Lệ Lệ: "Không phải không trả! Tôi đã nói rồi, đợi cuối năm dự án chia hoa hồng!"
Lệ Húc nghe vậy, giận tím mặt.
Hắn vùng thoát khỏi sự kìm kẹp của quản gia và mấy người làm, giơ chân đá vỡ cái bình hoa gần hắn nhất.
"Không trả tiền? Các người dám không trả tiền?"
Lệ Húc bỗng nhiên như phát điên đập phá trong phòng khách.
Mảnh vỡ văng tứ tung, Lệ Mẫn sợ hãi hét lên liên tục.
Lệ Dung cũng ngây người.
Tiền Lệ Lệ tức đến mức suýt ngất đi: "Bắt lấy nó! Bắt lấy nó cho tôi!"
Quản gia và mấy bảo vệ khó khăn lắm mới khống chế được Lệ Húc.
Phòng khách đã trở thành một đống hỗn độn.
Mục Quan Lân sầm mặt: "Báo cảnh sát!"
Lệ Húc bị bẻ quặt hai tay đè xuống sô pha, hắn gầm lên: "Được lắm! Báo cảnh sát đi! Để xem cảnh sát có tống cổ lũ khốn nạn nợ tiền không trả các người vào tù hay không!"
Tiền Lệ Lệ tức điên lên rồi: "Đánh! Đánh mạnh vào cho tôi!"
"Các người dám?!" Lệ Dung gào to, xông lên che chở cho Lệ Húc.
"Tiền Lệ Lệ, các người nợ tiền không trả còn dám đ.á.n.h người?"
Tiền Lệ Lệ trừng mắt nhìn Lệ Dung, tròng mắt như muốn lồi ra ngoài: "Cút! Cút hết cho tôi!"
Lệ Dung đẩy mạnh mấy người đang khống chế Lệ Húc ra, bà ta nói: "Tiền Lệ Lệ, hôm nay chỉ là cho các người một bài học nhỏ! Trong vòng một tuần, nếu không trả tiền nợ tôi, chúng tôi sẽ lại đến đòi!"
"Cút! Cút hết ra ngoài!" Tiền Lệ Lệ gầm thét.
Lệ Dung kéo Lệ Húc đi.
Lệ Húc lại buông vài câu tàn nhẫn, lúc này mới chịu đi theo.
Lệ Mẫn bị biến cố này dọa cho sợ đến ngây người như phỏng.
Khóe mắt Tiền Lệ Lệ liếc thấy cô ta, giơ tay đẩy cô ta một cái: "Cô cũng cút đi! Người nhà họ Lệ các người chẳng có ai là thứ tốt lành gì!"
Lệ Mẫn bị đẩy lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã sấp xuống.
Cô ta theo bản năng nhìn về phía Mục Quan Lân.
Mục Quan Lân đang nhìn cô ta với vẻ mặt lạnh lùng.
Hiển nhiên, vì hôm nay Lệ Húc làm loạn một trận như vậy, Mục Quan Lân đã giận cá c.h.é.m thớt lên người cô ta.
Lệ Mẫn lập tức tức giận không chỗ phát tiết.
"Anh hai tôi và mẹ tôi có sai sao? Chẳng lẽ các người không nên trả tiền à?"
Mục Quan Lân sửng sốt một chút: "Cô, cô đứng về phía nhà họ Lệ?"
Tiền Lệ Lệ: "Cút ra ngoài! Lệ Mẫn! Cô lập tức làm thủ tục ly hôn với Quan Lân ngay!"
Lệ Mẫn: "Ly hôn thì ly hôn! Trả tiền của nhà tôi lại cho nhà tôi! Còn phải bồi thường phí tổn thất tinh thần cho tôi nữa!"
Tiền Lệ Lệ gầm lên: "Ném cái con đàn bà không biết xấu hổ này ra ngoài!"
Lệ Mẫn trực tiếp bị đuổi ra khỏi nhà.
Lệ Mẫn đành phải đi tìm Lệ Dung.
Lệ Húc lại châm chọc mỉa mai cô ta một trận.
"Nhìn xem người đàn ông mày chọn đi, mang tiền đi nuôi trai, giờ mày vừa lòng chưa?"
Lệ Mẫn đỏ hoe mắt: "Anh hai, em đã rất khó chịu rồi, sao anh còn xát muối vào vết thương của em?"
Lệ Húc còn muốn nói gì đó, bị Lệ Dung cắt ngang: "Lệ Húc, đừng nói Mẫn Mẫn nữa, để nó yên tĩnh một lát."
Lệ Húc lập tức chĩa mũi dùi về phía Lệ Dung: "Mẹ, không phải con nói mẹ, nhưng đầu óc mẹ có phải bị úng nước rồi không? Lúc trước đem hết tiền đầu tư cho Mục Quan Lân, rốt cuộc mẹ nghĩ cái gì vậy?"
Hiện giờ Lệ Dung đã mất uy nghiêm trước mặt Lệ Húc, Lệ Húc đối với bà ta chẳng còn chút tôn trọng nào.
