Tn 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 124: Kịch Hay Bắt Đầu, Vả Mặt Kẻ Chủ Mưu
Cập nhật lúc: 05/02/2026 21:47
Chưa đợi Mục Tuân kịp lên tiếng, Tiền Lệ Lệ đã lập tức biến sắc, gào lên: " Mục Tuân! Sao mày lại ở đây? Hoan Hoan đang tắm trong phòng này, mày đã làm gì con bé rồi?"
" Mục Tuân! Tiền Hoan là cháu gái ruột của tao, nếu mày dám làm hại nó, tao tuyệt đối không tha cho mày!"
Giọng của Tiền Lệ Lệ rất lớn, thu hút sự chú ý của những người qua lại khiến họ không nhịn được mà dừng bước. Những khách mời đến tham dự lễ khai trương chi nhánh công ty của Bạch Chi Ngữ đa phần đều là những nhân vật có m.á.u mặt tại Hải Thành. Họ vốn quen biết nhau, và lẽ đương nhiên cũng chẳng lạ lẫm gì với Tiền Lệ Lệ.
"Mục phu nhân, có chuyện gì vậy?" Một vị phu nhân quyền quý lên tiếng hỏi.
Tiền Lệ Lệ thấy Mục Tuân không có phản ứng gì, thầm nghĩ kế hoạch hôm nay chắc chắn đã thành công mỹ mãn. Bà ta cố kìm nén niềm hân hoan trong lòng, bày ra vẻ mặt đau đớn khó lòng chấp nhận: "Cháu gái tôi là Tiền Hoan đang tắm trong phòng này, tôi đến đưa quần áo cho con bé, không ngờ vừa mở cửa ra đã thấy Mục Tuân ở bên trong. Sao nó lại ở đây được chứ? Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, chuyện này làm sao mà giải thích cho rõ ràng được đây?"
"Tiền Hoan dù còn độc thân, nhưng Mục Tuân đã có bạn gái rồi mà! Hơn nữa, hôm nay mọi người đều đến đây để chúc mừng lễ khai trương công ty của bạn gái nó."
Mọi người nhao nhao nhìn vào trong, quả nhiên thấy Mục Tuân đang thong dong ngồi trên ghế sofa. Ngay giây tiếp theo, Tiền Hoan quấn khăn tắm từ trong phòng vệ sinh bước ra. Ánh mắt đám đông bắt đầu đảo qua đảo lại đầy nghi hoặc giữa Tiền Hoan và Mục Tuân.
"Hoan Hoan!" Tiền Lệ Lệ lao vọt vào trong, "Sao con lại không mặc đồ thế này? Mục Tuân đã làm gì con rồi?"
Tiền Lệ Lệ vừa lấy quần áo khoác lên người Tiền Hoan, vừa tranh thủ cấu mạnh vào người cô ta mấy cái, mưu đồ để lại những dấu vết mờ ám trên da thịt. Tiền Hoan đau đến run người, đang định mở miệng thì nghe thấy giọng nói ác độc của Tiền Lệ Lệ rít qua kẽ răng: "Lát nữa phải nói theo ý ta, nếu không đừng trách ta độc ác."
"Hoan Hoan!" Tiền Lệ Lệ lại cao giọng, "Dù ta luôn coi Mục Tuân như con trai ruột, nhưng nếu nó dám bắt nạt con, ta tuyệt đối không bao che."
Nói xong, bà ta nhìn chằm chằm vào Tiền Hoan, hy vọng cô ta có thể thốt ra những "tội chứng" của Mục Tuân. Thế nhưng, Tiền Hoan vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngơ ngác. Cô ta không phải ngây ngốc, mà là đến lúc này mới bàng hoàng nhận ra mình đã bị đưa vào tròng. Nếu không thuận theo ý của Tiền Lệ Lệ, cô ta chỉ còn con đường duy nhất là giả điên giả dại. Nghĩ đoạn, cô ta quyết định cứ giả vờ ngây ngô cho xong chuyện.
Người trong phòng kéo đến ngày một đông.
"Con nói đi chứ!" Tiền Lệ Lệ thúc giục.
Tiền Hoan lý nhí: "Cô ơi, rốt cuộc là có chuyện gì vậy ạ?"
Tiền Lệ Lệ lườm cô ta một cái cháy mặt, rồi quay sang chất vấn Mục Tuân: " Mục Tuân! Rốt cuộc mày đã làm gì cháu gái tao? Nếu mày cứ câm như hến thế này, tao chỉ còn cách báo cảnh sát thôi!"
Lúc này, Mục Tuân mới thong thả đứng dậy, khóe môi nở một nụ cười nửa miệng đầy châm biếm: "Đến đông đủ rồi sao?"
Mí mắt Tiền Lệ Lệ giật nảy một cái. Tại sao nó lại có thể bình tĩnh đến thế?
Mục Tuân nhàn nhạt nói: "Mục phu nhân cất công tập hợp mọi người ở đây, chẳng phải là muốn biết vì sao tôi lại có mặt trong phòng này à? Thật ra tôi cũng thấy hiếu kỳ lắm. Có một phục vụ đưa cho tôi thẻ phòng, bảo rằng đây là phòng của bạn gái tôi. Kết quả mở cửa ra lại thấy người khác. Tôi rất muốn biết, ai là kẻ đã đưa thẻ phòng cho người phục vụ đó."
Tiền Lệ Lệ hét lên: " Mục Tuân! Mày đừng có xảo ngôn! Rõ ràng mày biết Tiền Hoan đang tắm bên trong nên mới lẻn vào định giở trò đồi bại!"
Mục Tuân bật cười thành tiếng: "Dì à, dì có bằng chứng không? Chỉ dựa vào bấy nhiêu mà muốn dìm c.h.ế.t tôi sao? Dì nghĩ tôi cũng ngu xuẩn như đứa con trai cưng của dì chắc?"
"Rốt cuộc là có chuyện gì?" Mục Thiên Học nghe thấy tiếng động cũng vội vàng chạy tới.
Mục Tuân nhìn cha mình, bình thản đáp: "Ông đến đúng lúc lắm, có người đang muốn hãm hại tôi."
Tiền Lệ Lệ nhảy dựng lên: "Hãm hại cái gì? Mục Tuân! Mày có giỏi thì giải thích rõ xem vì sao mày lại ở trong căn phòng này?"
Mục Tuân: "Tôi đã nói rồi, có người đưa thẻ phòng cho tôi."
Tiền Lệ Lệ cười khẩy: "Ai đưa? Người đâu? Đưa là mày vào ngay à? Mục Tuân, tao thấy mày cứ lên đồn cảnh sát mà từ từ khai báo thì hơn."
