Tn 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 1353: Tiền Lệ Lệ Phát Điên
Cập nhật lúc: 05/02/2026 21:51
"Quan Lân!" Tiền Lệ Lệ lập tức lao tới, "Quan Lân, chúng ta đi tìm Tần Vân và Mục Tuân tính sổ ngay lập tức!"
"Còn cả ba con nữa! Ông ta đem tất cả gia sản nhà họ Mục cho mẹ con nó! Mẹ sẽ không để yên chuyện này đâu!"
Mục Quan Lân hỏi: "Mẹ, mẹ thực sự chắc chắn người đó là mẹ ruột của Mục Tuân?"
Tiền Lệ Lệ khẳng định: "Đương nhiên! Mẹ vô cùng chắc chắn!"
"Mẹ!" Mục Tuyên nhíu mày, "Tần Vân đã c.h.ế.t rồi! Người mẹ vừa gặp là mẹ nuôi của Mục Tuân! Người ta tên là Hải Văn!"
Tiền Lệ Lệ lập tức trừng mắt nhìn Mục Tuyên: "Giỏi lắm! Mẹ đã tự hỏi tại sao Mục Tuân không đuổi cả mày ra khỏi nhà họ Mục, hóa ra mày là cái đồ ăn cây táo rào cây sung!"
"Còn mày nữa?" Tiền Lệ Lệ trừng mắt sang Mục Như đang im lặng bên cạnh.
Mục Như sợ hãi rụt cổ lại.
Mục Tuyên nói: "A Tuân không đuổi con và Mục Như đi là vì con và em ấy chưa từng bắt nạt nó. Ba mẹ và Quan Lân đã đối xử với Mục Tuân thế nào, trong lòng mọi người tự rõ..."
"Chát!"
Cái tát của Tiền Lệ Lệ cắt ngang lời Mục Tuyên.
"Chị hai!" Mục Như lo lắng nhìn Mục Tuyên.
Mục Tuyên cũng sững sờ.
Đây là lần đầu tiên từ nhỏ đến lớn Tiền Lệ Lệ đ.á.n.h cô ta.
"Phản rồi! Tao mới là mẹ mày! Mục Tuân chỉ là một thằng con hoang! Quan Lân mới là em trai ruột của mày! Mày nhìn xem bây giờ chúng ta đang sống những ngày tháng gì? Đều là do mẹ con nó hại cả!" Tiền Lệ Lệ gào lên.
Mục Tuyên thất vọng lắc đầu: "Hết t.h.u.ố.c chữa!"
Tiền Lệ Lệ suy sụp hét lớn: "Cút! Cút hết cho tao!"
Mục Tuyên lao ra khỏi cửa.
Mục Như không biết mình có nên đi hay không.
Cô ta đứng nép vào góc tường, luống cuống tay chân.
"Cút đi!" Tiền Lệ Lệ gầm lên.
Mục Như vội vàng chạy ra khỏi nhà.
Mục Quan Lân ngồi xuống ghế sofa, day day ấn đường.
Tiền Lệ Lệ nói: "Quan Lân, con yên tâm, mẹ nhất định sẽ đòi lại những gì thuộc về con!"
Tiền Lệ Lệ dù thế nào cũng không nuốt trôi cục tức này.
Con tiện nhân Tần Vân kia chưa c.h.ế.t.
Vậy mà bà ta lại tốn công vô ích giúp ả nuôi lớn thằng con hoang Mục Tuân!
Nuôi lớn thì cũng thôi đi.
Bây giờ tất cả gia sản nhà họ Mục lại bị Mục Thiên Học giao hết cho Mục Tuân.
Lại còn đuổi mẹ con bà ta ra khỏi nhà.
Dựa vào cái gì chứ?
Kiếp trước bà ta nợ bọn họ sao?
Mục Quan Lân hỏi: "Mẹ, mẹ có cách gì không?"
Tiền Lệ Lệ nghiến răng: "Cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách!"
Mục Quan Lân: "Ý mẹ là sao?"
Tiền Lệ Lệ thở dài: "Quan Lân, con chính là quá đơn thuần, nên mới luôn bị Mục Tuân bắt nạt."
Chỉ cần Mục Tuân không c.h.ế.t, cái nhà họ Mục này vĩnh viễn không đến lượt Quan Lân.
Nói đi cũng phải nói lại, bà ta chẳng phải cũng là một con ngốc sao?
Bao nhiêu năm nay, nuôi con cho kẻ khác, cuối cùng lại nhận lấy kết cục này.
Tất cả là tại Mục Thiên Học và con tiện nhân Tần Vân kia!
Mục Quan Lân đang định nói gì đó thì Mục Thiên Học mở cửa bước vào.
Nhìn thấy đống hỗn độn trên sàn, ông ta nhíu mày: "Tiền Lệ Lệ, bà điên rồi sao?"
Bước thêm vài bước, ông ta lại quát: "Hôm nay là tiệc đính hôn của A Tuân! Bà chạy đến đó làm loạn cái gì?"
"Mục Thiên Học!" Tiền Lệ Lệ vớ lấy cuốn sách bên cạnh, ném thẳng vào đầu Mục Thiên Học.
Bà ta thực sự tức giận.
Ngay cả khi tập đoàn Mục thị rơi vào tay Mục Tuân, bà ta cũng chưa từng mất kiểm soát đến thế này.
Mục Thiên Học né được, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Đây là lần đầu tiên Tiền Lệ Lệ dám có thái độ này với ông ta.
Tiền Lệ Lệ gào lên: "Mục Thiên Học! Ông lừa tôi suốt hai mươi lăm năm! Tôi nói cho ông biết, tôi tuyệt đối sẽ không để ông và con tiện nhân Tần Vân kia song túc song phi đâu!"
Mục Thiên Học: "Phải nói với bà bao nhiêu lần nữa, đó không phải là Tần Vân! Cô ấy tên là Hải Văn, là mẹ nuôi Mục Tuân nhận, người ta có gia đình riêng rồi."
Tiền Lệ Lệ cười khẩy.
Bây giờ lời Mục Thiên Học nói, bà ta một chữ cũng không tin.
"Ba, người đó thật sự không phải mẹ ruột của Mục Tuân?" Mục Quan Lân mở miệng hỏi.
Mục Thiên Học: "Cả mày cũng điên rồi."
Tiền Lệ Lệ: "Mục Thiên Học, ông có gan thì để con tiện nhân đó và Mục Tuân làm xét nghiệm ADN đi!"
