Tn 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 1359: Không Có Khả Năng Hòa Giải
Cập nhật lúc: 05/02/2026 21:52
Mục Quan Lân: "Bọn họ sẽ không thừa nhận đâu."
Mục Oánh: "Không biết xấu hổ! Dám làm không dám nhận!"
Mục Tuyên: "Chị cả, Quan Lân, hai người đừng đến bệnh viện nữa, chị và Mục Như hai người đi là được. Tránh để A Tuân nhìn thấy hai người lại nổi nóng."
Mục Oánh: "Được thôi, chị cũng chẳng muốn nhìn thấy thằng con hoang đó đâu."
Mục Tuyên nhíu mày.
Băng dày ba thước, không phải do cái lạnh một ngày.
Cô ta rất ghét việc Mục Oánh cứ luôn mồm gọi Mục Tuân là con hoang.
Nhưng cũng bất lực không thể sửa được.
Mục Quan Lân vốn dĩ cũng không muốn đi.
Hắn gật đầu.
Mục Như thực ra cũng chẳng muốn đi.
Vào cái thời điểm nhạy cảm này, cô ta không muốn đ.â.m đầu vào họng s.ú.n.g.
Khổ nỗi Mục Tuyên đã điểm danh cô ta.
...
Mục Tuyên và Mục Như xách giỏ hoa quả đến bệnh viện.
Bạch Chi Ngữ xuống đón hai người.
"Chị hai, chị ba, hai chị có lòng rồi." Bạch Chi Ngữ nhận lấy giỏ hoa quả từ tay họ.
Mục Tuyên gật đầu: "Dì ấy tình hình thế nào rồi?"
Bạch Chi Ngữ: "Vẫn đang ở phòng chăm sóc đặc biệt."
Mục Tuyên thở dài: "Chị cũng không ngờ mẹ lại làm ra chuyện như vậy."
Bạch Chi Ngữ không tiếp lời.
Tiền Lệ Lệ liên tiếp chịu đả kích từ Mục Tuân, sự xuất hiện của Hải Văn đã phá vỡ phòng tuyến tâm lý của bà ta, ch.ó cùng rứt giậu thôi.
Mục Tuyên lại hỏi: "A Tuân, tâm trạng em ấy thế nào?"
Bạch Chi Ngữ nói: "Mặc dù dì đã qua cơn nguy kịch, nhưng từ lúc xảy ra chuyện đến giờ anh ấy vẫn luôn căng thẳng. Chị hai, nếu các chị đến vì chuyện của mẹ các chị, em khuyên các chị đừng mở miệng thì hơn."
Mục Tuyên: "A Tuân muốn làm thế nào?"
Bạch Chi Ngữ: "Pháp luật phán thế nào thì làm thế ấy."
Mục Tuyên: "Không có khả năng hòa giải sao?"
Bạch Chi Ngữ lắc đầu: "Không có."
Đó là mẹ ruột của Mục Tuân.
Mãi đến năm mười tám tuổi, Mục Tuân mới được gặp mẹ ruột của mình.
Tiền Lệ Lệ đã từng ép c.h.ế.t Hải Văn một lần, lần này, Tiền Lệ Lệ lại tiếp tục làm hại Hải Văn, Mục Tuân làm sao có thể tha cho bà ta?
Vẻ mặt Mục Tuyên trở nên nghiêm trọng.
Mục Như vẫn luôn im lặng.
Cô ta biết ngay là sẽ như vậy mà.
Hai người đi theo Bạch Chi Ngữ lên lầu.
Mục Tuân nhìn thấy Mục Tuyên và Mục Như, cũng không giận cá c.h.é.m thớt lên họ: "Chị hai, chị ba."
Mục Tuyên còn chưa kịp mở miệng, Trác Cương đã lao tới: "Các cô đến làm gì? Mẹ các cô đ.â.m mẹ tôi bị thương! Mẹ tôi bây giờ vẫn còn nằm trong phòng hồi sức tích cực! Các cô còn dám đến đây?"
"Anh Cương." Bạch Chi Ngữ vội vàng ngăn Trác Cương lại, "Người đ.â.m xe là Tiền Lệ Lệ, các chị ấy đến thăm dì thôi. Các chị ấy không có ác ý."
Trác Cương: "Không phải đến để thuyết khách?"
Bạch Chi Ngữ nhìn Mục Tuyên một cái, lắc đầu: "Không phải."
Trác Cương lúc này mới thu lại vẻ hung hăng, phất tay: "Ngồi đi, cảm ơn đã đến thăm mẹ tôi."
Mục Tuyên cảm thấy rất áy náy: "Xin lỗi."
Mục Tuân: "Chị hai, không liên quan đến chị, không cần xin lỗi."
Mục Tuyên đi đến bên cạnh Mục Tuân: "A Tuân, trông em tiều tụy đi nhiều quá, nhớ chăm sóc bản thân."
Mục Tuân gật đầu: "Em biết."
Ánh mắt Mục Tuyên đảo một vòng: "Ba đâu? Ông ấy không ở đây à?"
Mục Tuân: "Ông ấy có đến, bị em đuổi về rồi."
Mục Tuyên: "..."
Mục Tuyên và Mục Như ngồi một lúc rồi rời đi.
Mục Oánh và Mục Quan Lân đang đợi họ trên xe.
Mục Tuyên vừa mở cửa xe, Mục Oánh đã vội vàng hỏi: "Bọn họ đòi bao nhiêu tiền?"
Mục Tuyên: "Chị cả, hòa giải là không thể nào, nghĩ cách khác đi."
Mục Quan Lân: "Bọn họ không đồng ý hòa giải?"
Mục Như: "Nhìn thái độ của A Tuân, bọn chị không dám nhắc tới."
Mục Oánh: "Đồ vô dụng."
Nói rồi, cô ta lập tức định đẩy cửa xuống xe.
"Chị cả!" Mục Tuyên ngăn lại, "Chị đi cũng chỉ tự chuốc lấy nhục nhã thôi, đừng đi nữa."
Mục Oánh: "Đừng đi nữa? Vậy cứ để mẹ ngồi tù à? Hai đứa mày đúng là phế vật! Quan Lân! Đi, hai chị em mình đi!"
"Làm gì có chuyện không đàm phán được! Chẳng qua chỉ là vấn đề tiền ít hay tiền nhiều mà thôi!"
