Tn 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 186: Thật Giống Một Con Chó
Cập nhật lúc: 05/02/2026 18:27
Bạch Chi Ngữ lười để ý đến cô ta.
Nhanh chân đi về phía trước.
Tạ Thanh Dao không chịu buông tha bám theo cô: "Nói đi chứ! Bạch Chi Ngữ! Cậu và Mục Tuân rốt cuộc là mối quan hệ gì?"
Bạch Chi Ngữ dừng bước: "Cậu nghĩ tôi và cậu ta là mối quan hệ gì?"
Tạ Thanh Dao tức giận: "Tôi biết thì còn hỏi cậu làm gì?"
Bạch Chi Ngữ: "Không biết mà còn hỏi?"
Bạch Chi Ngữ nói xong, lại vòng qua cô ta, tiếp tục đi.
Tạ Thanh Dao: "..."
Cô ta chính là không biết mới hỏi mà!
Tạ Thanh Dao tiếp tục bám theo, cô ta gào lên: "Tôi biết rồi! Bạch Chi Ngữ, có phải cậu đang yêu đương với Mục Tuân không?"
Bạch Chi Ngữ: "... Vừa nãy cậu không nên đến phòng y tế chữa cằm."
"Hả?"
Bạch Chi Ngữ: "Cậu nên để bác sĩ khám kỹ não của cậu, bên trong chắc chắn toàn là bã đậu."
Tạ Thanh Dao: "!"
Tạ Thanh Dao kéo áo Bạch Chi Ngữ: "Cậu mới nên đi khám não! Bạch Chi Ngữ, tôi sẽ đến văn phòng chủ nhiệm tố cáo cậu và Mục Tuân yêu đương!"
Bạch Chi Ngữ ngay cả một biểu cảm cũng lười cho cô ta.
"Bạch Chi Ngữ, trước đây không phải cậu là vị hôn thê của Mục Quan Lân sao? Sao lại dính vào Mục Tuân rồi? Cậu hạ tiện! Vô liêm sỉ!"
"Chát!"
Lời của Tạ Thanh Dao vừa dứt, Bạch Chi Ngữ thật sự không thể nhịn được nữa mà tát cho cô ta một cái.
Tạ Thanh Dao ôm mặt, đang định đ.á.n.h trả, thì nghe thấy một giọng nói bất bình.
"Bạch Chi Ngữ, sao cậu lại đ.á.n.h người?"
"Thanh Dao, cậu không sao chứ?"
Mục Như nhanh ch.óng đi tới, vẻ mặt quan tâm nhìn Tạ Thanh Dao.
Vốn dĩ Tạ Thanh Dao định đ.á.n.h nhau với Bạch Chi Ngữ, thấy Mục Như đến, cô ta lập tức tỏ vẻ oan ức: "Chị Mục Như, em không sao, chị đừng trách Chi Ngữ."
Mục Như lại cau mày nhìn Bạch Chi Ngữ: "Bạch Chi Ngữ, cậu dựa vào đâu mà đ.á.n.h người?"
Bạch Chi Ngữ mặt không cảm xúc: "Tôi có đ.á.n.h cô đâu, liên quan gì đến cô?"
Bạch Chi Ngữ nói xong, quay người định đi, lại bị Mục Như chặn lại.
"Bạch Chi Ngữ, đ.á.n.h người rồi định đi? Cậu tưởng mình vẫn là nhị tiểu thư nhà họ Tạ cao cao tại thượng! Là nữ chủ nhân tương lai của nhà họ Mục sao?!"
Trên mặt Mục Như mang vẻ chế giễu.
"Xin lỗi! Bạch Chi Ngữ, xin lỗi Thanh Dao đi! Nếu không hôm nay chuyện này không xong đâu!"
Bạch Chi Ngữ ngước mắt nhìn Mục Như: "Cô trước đây nịnh bợ tôi thế nào, hôm nay lại nịnh bợ Tạ Thanh Dao y như vậy, thật giống một con ch.ó chỉ biết vẫy đuôi!"
Mục Như: "!!!"
Mục Như gần như lập tức trợn tròn mắt.
Cô ta tức đến đỏ mặt: "Mày! Mày nói tao là ch.ó?"
Bạch Chi Ngữ: "Tôi nói giống, cô nói phải, vậy thì là thế đi."
Mục Như: "..."
Tạ Thanh Dao ôm mặt đi tới: "Chi Ngữ, cậu quá đáng quá! Cậu đ.á.n.h tôi tôi không tính toán với cậu, nhưng sao cậu có thể mắng chị Mục Như chứ? Cậu mau xin lỗi chị Mục Như đi!"
Bạch Chi Ngữ: "Tôi nói sự thật, tại sao phải xin lỗi?"
Tạ Thanh Dao: "..."
Không ngờ miệng lưỡi Bạch Chi Ngữ này lại lanh lợi như vậy.
Chỉ trách kiếp trước cô ta về nhà họ Tạ thời gian quá ngắn, không tìm hiểu rõ ngọn ngành của Bạch Chi Ngữ.
Tạ Thanh Dao tức giận nói: "Cậu xem mắt chị Mục Như đỏ hết cả rồi, cậu mau xin lỗi chị ấy đi!"
Bạch Chi Ngữ: "Cô ta trước nay giỏi nhất là ra vẻ đáng thương, mắt đỏ hoe, trò cũ rích rồi. Hai người cứ từ từ mà chơi."
Nói xong, Bạch Chi Ngữ nhanh chân bỏ đi.
"Cô ta quá đáng quá!" Tạ Thanh Dao c.ắ.n môi tố cáo.
Mục Như ánh mắt đầy hận thù nhìn bóng lưng Bạch Chi Ngữ rời đi.
Sỉ nhục cô ta?
Bạch Chi Ngữ bây giờ có xứng không?
Cô ta sẽ khiến Bạch Chi Ngữ phải trả giá.
Mục Như quay đầu nhìn Tạ Thanh Dao: "Thanh Dao, chị không sao, bị mắng vài câu, không sao đâu. Ngược lại là mặt em, đau lắm phải không? Đến phòng y tế xem đi. Còn cằm của em nữa, bị sao vậy?"
