Tn 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 372: Oan Gia Ngõ Hẹp, Chạm Mặt Chị Hai Nhà Họ Mục
Cập nhật lúc: 05/02/2026 19:11
Chủ nhân của giọng nói rất nhanh đã đi tới trước bàn của Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân.
Cô gái trang điểm tinh tế, mặc bộ váy vest màu đỏ rất tây, đi giày cao gót, trên đầu còn đội mũ nồi.
Chính là chị hai của Mục Tuân, Mục Tuyên.
Mục Tuyên lớn hơn Mục Tuân bốn tuổi, năm nay hai mươi.
Cô ấy trước đây vẫn luôn du học ở nước ngoài, Tết mới trở về.
"Đúng là hai đứa rồi." Mục Tuyên nhìn Bạch Chi Ngữ rồi lại nhìn Mục Tuân, "Sao hai đứa lại ở cùng nhau?"
Bạch Chi Ngữ đứng dậy, lễ phép chào hỏi: "Chị Mục Tuyên."
Ánh mắt Mục Tuyên khựng lại: "Chi Ngữ, chiếc khăn chị tặng A Tuân sao lại ở trên cổ em?"
Đây chính là chiếc khăn cô ấy lặn lội đường xa từ nước ngoài mang về.
Bạch Chi Ngữ: "..."
Bạch Chi Ngữ vội vàng tháo khăn xuống, liền nghe thấy giọng nói không chút cảm xúc của Mục Tuân.
"Em tặng cho cô ấy rồi. Chị hai, chị đến uống cà phê à?"
Bạch Chi Ngữ nghe Mục Tuân nói vậy, nhất thời không biết có nên trả khăn lại cho Mục Tuân hay không.
Mục Tuyên gật đầu: "Ừ, chị đến uống ly cà phê, không ngờ lại gặp hai đứa."
Mục Tuân nói: "Bọn em uống xong rồi, chị cứ từ từ uống."
Nói rồi, anh ra hiệu cho Bạch Chi Ngữ rời đi.
Bạch Chi Ngữ lễ phép chào tạm biệt Mục Tuyên, rồi cùng Mục Tuân rời khỏi quán cà phê.
Mục Tuyên nhìn theo bóng lưng hai người, cô ấy nhíu mày.
Sao hai đứa nó lại uống cà phê ở đây vào buổi tối thế này?
Mục Tuân còn đem chiếc khăn cô ấy mua tặng cho Bạch Chi Ngữ.
Nếu cô ấy nhìn không lầm, vừa rồi trên bàn còn có một chiếc máy ảnh chưa bóc tem.
Đó cũng là Mục Tuân tặng cho Bạch Chi Ngữ sao?
...
Mục Tuân đưa Bạch Chi Ngữ về đến cổng khu tập thể.
Bạch Chi Ngữ đưa khăn quàng cổ cho Mục Tuân: "Chị hai anh không hiểu lầm gì chứ?"
Mục Tuân hờ hững nói: "Không cần để ý đến chị ấy."
Bạch Chi Ngữ: "... Cảm ơn khăn của anh."
Mục Tuân: "Tặng em đấy."
Bạch Chi Ngữ vội xua tay: "Không cần đâu."
Mục Tuân: "Chê tôi từng dùng rồi à?"
Bạch Chi Ngữ: "Không, đương nhiên không phải, vậy để em giặt sạch rồi trả lại anh nhé."
Mục Tuân chỉ nói: "Trời lạnh, em lên nhà trước đi."
Thế là, Bạch Chi Ngữ lên lầu.
Vừa mở cửa, Bạch Ngạn Chu lập tức đón đầu: "Tiểu muội, em về rồi à?"
"Vâng." Bạch Chi Ngữ gật đầu.
Bạch Ngạn Chu nhìn thấy đồ vật trong tay cô.
"Cái gì đây?"
"Quà sinh nhật bạn cùng bàn tặng em." Bạch Chi Ngữ nói.
Bạch Ngạn Chu: "Cậu ta tặng cái gì?"
Bạch Chi Ngữ: "Máy ảnh."
"Máy ảnh? Bạn học tặng con máy ảnh sao? Trẻ con các con sao lại tặng món đồ đắt tiền thế này?" Bạch Khải Minh vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Bạch Chi Ngữ nói: "Ba, con cũng giật mình, con không muốn nhận đâu, nhưng cậu ấy cứ bắt con nhận, lần sau sinh nhật cậu ấy con cũng sẽ tặng lại một món quà đắt tiền một chút."
Bạch Ngạn Chu có chút ghen tị nói: "Đắt bao nhiêu?"
Hôm nay Bạch Chi Ngữ và Bạch Ngạn Chu cũng tặng quà cho nhau.
Tiền mua quà của Bạch Ngạn Chu đều là tiết kiệm từ tiền tiêu vặt.
Cậu đương nhiên không mua nổi những món đồ quá đắt tiền.
Nghe thấy Mục Tuân tặng Bạch Chi Ngữ chiếc máy ảnh đắt như vậy, trong lòng cậu có chút khó chịu.
Bạch Chi Ngữ cười nói: "Anh tám, quan trọng là tấm lòng."
Bạch Ngạn Sơn cười: "Chi Ngữ, em và lão bát đúng là long phượng thai, nó còn chưa nói ra, em đã biết nó đang so đo cái gì rồi."
Bạch Ngạn Chu chối bay: "Em so đo hồi nào?"
Chẳng phải chỉ là đắt tiền thôi sao?
Đợi sau này cậu có tiền, cậu cũng sẽ mua quà đắt tiền cho tiểu muội.
Bạch Ngạn Hựu cười nói: "Lão bát, trên mặt em viết rõ rành rành kia kìa."
Bạch Ngạn Chu trừng mắt nhìn anh trai.
Bạch Ngạn Lộ tinh mắt nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ vắt trên tay Bạch Chi Ngữ: "Chi Ngữ, khăn quàng cổ ở đâu ra thế?"
Bạch Chi Ngữ: "Của bạn cùng bàn em."
Bạch Ngạn Kinh: "Chi Ngữ, bạn cùng bàn của em vừa tặng máy ảnh vừa tặng khăn quàng cổ, cậu ta không phải là có ý với em đấy chứ?"
Bạch Chi Ngữ: "..."
