Tn 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 453: Mặt Dày Bám Lấy

Cập nhật lúc: 05/02/2026 19:23

Lệ Mẫn mất kiên nhẫn: "Ai muốn quỵt nợ? Nhà tôi không thiếu chút tiền này!"

Bạch Chi Ngữ: "Vậy phiền bạn học Lệ Mẫn trong hôm nay giúp các bạn học đóng học phí và phí ký túc xá, đồng thời, giao các hóa đơn liên quan đến tay mỗi bạn học."

Lệ Mẫn: "Bạch Chi Ngữ, cậu dựa vào đâu mà sắp xếp cho tôi?"

Trần Vi: "Dựa vào việc cô ấy là lớp trưởng! Dựa vào việc cậu là kẻ bại tướng của cô ấy!"

Chu Châu giơ ngón tay cái cho Trần Vi: "Nói hay lắm."

Lệ Mẫn gần như tức đến hộc m.á.u.

Thầy Vưu dung túng cho Lệ Mẫn, tưởng rằng Lệ Mẫn có thể gỡ lại một ván.

Nhưng, Bạch Chi Ngữ thực sự quá mạnh.

Thầy Vưu có cảm giác, những gì Bạch Chi Ngữ thể hiện ra chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.

Cô chắc chắn còn biết nhiều thứ hơn nữa.

Thầy Vưu tuyên bố: "Chúc mừng bạn học Bạch Chi Ngữ trở thành lớp trưởng của lớp chúng ta."

Các bạn học vỗ tay như sấm.

Ngô Tiểu Lệ ghé sát vào Bạch Chi Ngữ: "Bạn học Bạch, cậu lợi hại thật!"

Học phí và phí ký túc xá ba năm tới không cần phải đóng nữa.

Ngô Tiểu Lệ vui mừng khôn xiết.

"Cảm ơn lớp trưởng! Tuy nhà tôi không thiếu học phí! Nhưng có người muốn làm kẻ ngốc chịu thiệt, sao lại không vui chứ."

"Cảm ơn lớp trưởng!"

"Cảm ơn!"

Mọi người nhao nhao cảm ơn Bạch Chi Ngữ.

Mặt Lệ Mẫn càng đen hơn.

Rõ ràng người đóng tiền cho họ là cô, sao họ không cảm ơn cô mà lại đi cảm ơn Bạch Chi Ngữ?

Lệ Mẫn thực sự không hiểu nổi não của những người này chứa cái gì.

Lúc này, giáo viên phụ đạo bước vào lớp, nhắc nhở các bạn học có thể đi mua một số vật dụng cần thiết cho kỳ quân sự.

Chậu rửa mặt, bình giữ nhiệt, quần áo thay đổi trong một tháng, xà phòng, giấy ăn...

Buổi sinh hoạt lớp buổi sáng kết thúc, vừa đúng giờ ăn.

Bạch Chi Ngữ và Lý Lan cùng nhau đến nhà ăn dùng bữa trưa.

Lý Lan nói: "Bạch Chi Ngữ, cậu thật sự quá lợi hại."

"Đúng vậy, bạn học Bạch, cậu lợi hại quá!" Ngô Tiểu Lệ xích lại gần.

Bạch Chi Ngữ nhìn cô ta: "Cậu không đi nịnh bợ Lệ Mẫn nữa à?"

Ngô Tiểu Lệ: "Cô ta không thèm để ý đến tôi nữa."

Bạch Chi Ngữ: "Vậy tôi phải để ý đến cậu sao?"

Ngô Tiểu Lệ: "..."

Bạch Chi Ngữ và Lý Lan bỏ đi.

Ngô Tiểu Lệ lại đuổi theo.

"Bạn học Bạch, xin lỗi mà, tôi xin lỗi cậu vì hành vi trước đây của mình, xin lỗi."

"Bạn học Bạch, cậu tha thứ cho tôi được không? Xin lỗi?"

Bạch Chi Ngữ không để ý đến cô ta.

Ngô Tiểu Lệ liền mặt dày đi theo Bạch Chi Ngữ và Lý Lan.

Ba người lấy cơm xong, tìm một chỗ ngồi xuống.

Bàn bốn người.

Bạch Chi Ngữ và Lý Lan ngồi một bên, Ngô Tiểu Lệ sợ làm Bạch Chi Ngữ không vui, nên ngồi đối diện Lý Lan.

Không lâu sau, một bóng người cao lớn ngồi xuống bên cạnh Ngô Tiểu Lệ, đối diện Bạch Chi Ngữ.

"Ở đây không có ai chứ?" Mục Tuân hỏi Bạch Chi Ngữ.

Bạch Chi Ngữ lắc đầu: "Không có ai."

Khóe môi Mục Tuân khẽ nhếch lên một cách khó nhận ra.

Lý Lan và Ngô Tiểu Lệ đều kinh ngạc nhìn Mục Tuân.

Thực sự là ngoại hình của Mục Tuân quá nổi bật.

Tự nhiên thu hút ánh mắt của họ.

Bạch Chi Ngữ lên tiếng: "Đây là bạn học cấp ba của tôi, Mục Tuân."

Bạch Chi Ngữ lại nói: "Mục Tuân, hai người họ là bạn cùng phòng của tôi, Lý Lan..."

"Tôi tên Ngô... Tiểu Lệ." Ngô Tiểu Lệ nói nhanh, suýt chút nữa thì nói nhầm.

Mục Tuân gật đầu: "Chào các cậu."

Mục Tuân chỉ liếc qua Lý Lan một chút, rồi nhanh ch.óng thu hồi ánh mắt.

Mục Tuân gắp cánh gà trong đĩa của mình cho Bạch Chi Ngữ: "Cánh gà này trông ngon đấy, chắc vị cũng không tệ."

Anh lại giải thích: "Đũa tôi chưa dùng qua."

"Cảm ơn, tôi cũng có mà." Bạch Chi Ngữ cười nói.

Đũa của cô đã dùng rồi, không thể gắp cánh gà trả lại được nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.