Tn 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 80: Bất Ngờ Của Tạ Thanh Dao Và Quả Báo Của Kẻ Phản Bội
Cập nhật lúc: 05/02/2026 18:12
Tạ Thư Lôi nghiến răng: "Mục Tuân, đừng tưởng mày có thể muốn làm gì thì làm! Dù thế nào đi nữa, mày cũng chỉ là đứa con riêng của nhà họ Mục thôi!"
Mục Tuân lập tức sa sầm mặt mày: "Tin ông đây tát cho một cái không?"
Tạ Thư Lôi vội vàng ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Chạy một mạch không dám ngoảnh đầu lại.
"Ha ha... Anh Tuân, anh xem cô ta hèn chưa kìa!"
Khóe môi Mục Tuân nhếch lên một nụ cười châm biếm.
...
Hết tiết tự học buổi tối thứ hai.
Tạ Thanh Dao thực sự không kìm nén được nữa, cô ta sáp lại gần Bạch Chi Ngữ, dùng giọng nói chỉ đủ hai người nghe thấy: "Bạch Chi Ngữ, đợi cậu về nhà, sẽ có một bất ngờ chờ đón cậu đấy."
Bạch Chi Ngữ nhíu mày.
Bất ngờ?
Từ miệng Tạ Thanh Dao thốt ra thì có thể có chuyện tốt gì chứ?
Tuy nhiên, Tạ Thanh Dao nói xong liền quay về chỗ ngồi của mình.
Cố Ninh Ninh tò mò: "Cậu ta nói gì với cậu thế?"
Bạch Chi Ngữ: "Nói hươu nói vượn."
Cố Ninh Ninh: "Cậu ta đúng là dai như đỉa đói."
Bạch Chi Ngữ bật cười: "Miêu tả chính xác đấy."
Tâm trạng Bạch Chi Ngữ rất thoải mái.
Còn Vương Tiểu Cầm ngồi ở bàn sau thì tâm trạng nặng nề như đi viếng mộ.
Bạch Chi Ngữ bây giờ có Cố Ninh Ninh bảo vệ, cô ta cũng chẳng làm gì được.
Nhưng mà, dựa vào đâu cô ta phải đi cọ toilet chứ?
Lát nữa vừa tan học cô ta sẽ chuồn ngay.
Đợi cô ta chạy rồi, Lâm Nguyệt không tìm thấy người, vậy thì cũng không thể trách cô ta được.
Vương Tiểu Cầm trong lòng đã có tính toán, cho nên, vừa tan học, cô ta lập tức lao ra khỏi phòng học, chạy thẳng ra cổng trường.
Nhưng vừa tan học, cổng trường người đông nghìn nghịt, cô ta muốn chạy nhanh cũng không được.
Khi cô ta vất vả lắm mới chạy được đến cổng trường, cổ áo đồng phục phía sau bỗng nhiên bị người ta túm lại, cô ta lập tức không đi nổi nữa.
"Làm cái gì thế hả?"
Vương Tiểu Cầm vừa định nổi giận, quay đầu lại liền nhìn thấy đàn em của Lâm Nguyệt.
"Mày quay lại đây cho tao!"
Vương Tiểu Cầm bị lôi xềnh xệch về trường.
"Các người làm gì vậy? Các người dựa vào đâu mà bắt nạt tôi?"
Người trong trường đã về gần hết, Vương Tiểu Cầm khóc lóc t.h.ả.m thiết.
"Tuần trước không phải đã giao cho mày cọ toilet sao? Trí nhớ của mày bị ch.ó ăn rồi à? Hay là mày cố tình trốn?" Đàn em của Lâm Nguyệt hung hăng đẩy Vương Tiểu Cầm.
"Dựa vào đâu? Dựa vào đâu bắt tôi quét! Các người ức h.i.ế.p người quá đáng!" Vương Tiểu Cầm lần đầu tiên phản kháng.
Nhưng lập tức ăn trọn một cú đá: "Câm mồm! Bớt nói nhảm, lập tức đi dọn sạch cái toilet cho tao! Trong ba tuần tới, mỗi ngày sau giờ tự học tối, mày phải tự giác đi dọn toilet. Nếu không, tao cho mày biết tay!"
Đám người kia nói xong liền bỏ đi.
Vương Tiểu Cầm đứng tại chỗ khóc rất lâu, cuối cùng vẫn phải cam chịu số phận đi dọn toilet.
Sớm biết Bạch Chi Ngữ dù có sa cơ lỡ vận cũng không bị bắt nạt, thì cô ta đã không vội vã vạch rõ giới hạn với cậu ấy như vậy.
Nếu Bạch Chi Ngữ còn che chở cho cô ta, bọn Lâm Nguyệt cũng không dám bắt nạt cô ta thế này.
Ngày mai, cô ta sẽ đi cầu hòa với Bạch Chi Ngữ.
Cô ta không muốn cọ toilet nữa đâu.
...
Bạch Ngạn Kinh và Bạch Ngạn Chu cùng đợi Bạch Chi Ngữ ở cổng trường Trung học Ace.
Trên đường đi, Bạch Ngạn Kinh đạp xe như bay.
Cậu muốn về nhà chơi điện t.ử.
Bạch Ngạn Chu vì chở Bạch Chi Ngữ nên không đạp nhanh như vậy: "Lão thất, anh chậm chút đi, đạp nhanh thế xương cốt anh rã ra bây giờ!"
Bạch Ngạn Kinh là người có thể chất gầy yếu nhất trong tám anh em.
Bạch Chi Ngữ nghĩ đến lời của Tạ Thanh Dao, trong lòng có chút bất an.
Xe đạp rẽ vào con ngõ nhỏ, không ngờ Bạch Ngạn Kinh lại dừng ngay đầu ngõ.
Bạch Ngạn Chu suýt chút nữa thì đ.â.m sầm vào.
"Anh bảy! Anh dừng ở cửa làm gì thế?"
"Chúng ta mất nhà rồi." Những ngón tay thon dài quá mức của Bạch Ngạn Kinh nắm c.h.ặ.t lấy ghi đông xe đạp.
Bạch Ngạn Kinh vừa đến đầu ngõ thì nhìn thấy mẹ Bạch đang đợi ở đây.
Mẹ Bạch kể lại chuyện xảy ra hôm nay cho cậu nghe, đồng thời dặn cậu đừng nói cho Bạch Chi Ngữ biết.
Bạch Ngạn Chu sững sờ: "Mất nhà rồi? Ý là sao?"
Mẹ Bạch đi tới nói: "Chủ nhà đột nhiên không cho thuê nữa, tạm thời chưa tìm được nhà, tối nay, chúng ta phải ở tạm một đêm."
