Tn 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 91: Mời Cậu Đánh Chén Ba Bữa
Cập nhật lúc: 05/02/2026 18:13
Mục Tuân dừng bước, nhìn cậu ta.
Kiều Nhuệ nói: “Bạn học Bạch nói nếu chỉ nhìn bề ngoài thì anh đúng là đẹp trai.”
Mục Tuân khẽ nhíu mày.
Hắn cất bước rời đi.
Kiều Nhuệ đuổi theo: “Tuân ca, lời này của bạn học Bạch là có ý gì vậy?”
Mục Tuân không dừng bước: “Ai nói với cậu thì cậu đi mà hỏi người đó.”
Kiều Nhuệ: “Tôi hỏi rồi, cô ấy không nói.”
Mục Tuân liếc cậu ta một cái, bước chân nhanh hơn.
Kiều Nhuệ cũng tăng tốc, từ trong túi lấy ra tiền thuê nhà ba tháng mà mẹ Bạch vừa đưa cho Mục Tuân: “Tuân ca, tiền thuê nhà.”
Mục Tuân dừng bước: “Mời cậu ra ngoài đ.á.n.h chén ba bữa!”
Kiều Nhuệ: “…”
Mục Tuân lái xe máy về nhà, đã là một giờ sáng.
Trong phòng khách, đèn vẫn sáng trưng.
Ba Mục ngồi trên sofa, mặt mày sa sầm.
Ba Mục thấy hắn đi vào với dáng vẻ cà lơ phất phơ, liền nổi giận: “Tối qua không về nhà, hôm nay lại đến nửa đêm mới về, mày đi đâu lêu lổng?”
Mục Tuân liếc ông ta một cái, im lặng không nói, cất bước lên lầu.
“Mục Tuân!” Ba Mục tức giận đập bàn, “Tao hỏi mày đi đâu lêu lổng?”
Chiếc khóa xe máy xoay một vòng trong tay, trên mặt Mục Tuân hiện lên một nụ cười mỉa mai.
“Ông quan tâm sao?”
“Sao tao lại không quan tâm?” Ba Mục chỉ tay vào hắn, “Mục Tuân! Sao mày lại ngang ngược như vậy? Mày mới mười lăm tuổi! Mày muốn làm loạn cả trời lên phải không?!”
Mục Tuân vừa định nói gì đó, ba Mục lại nói tiếp: “Sao mày không học tập em trai mày Mục Quan Lân một chút? Sao người ta không hư hỏng như mày?”
Mục Tuân lạnh lùng liếc ông ta một cái: “Tôi không có em trai.”
Mục Quan Lân cũng chưa bao giờ coi hắn là anh trai.
Hắn cũng không cần phải tự mình đa tình.
Mục Tuân nói xong, liền đi thẳng lên lầu.
Ba Mục bị tức đến l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội: “Nghịch t.ử!”
…
Bạch Chi Ngữ và gia đình thu dọn xong xuôi, chuẩn bị nghỉ ngơi.
Chiếc ti vi đen trắng của nhà họ đặt trong phòng khách sang trọng trông thật lạc lõng.
Trong phòng khách đã có sẵn một chiếc ti vi màu đắt tiền.
Bạch Ngạn Chu mệt đến mức nằm liệt trên sofa: “Có phải chúng ta có thể mỗi người một phòng rồi không?”
Bạch Chi Ngữ nói: “Tổng cộng có mười ba phòng, đủ ở.”
Bạch Ngạn Kinh: “Chi Ngữ em ở một mình có sợ không?”
Bạch Chi Ngữ lắc đầu: “Thất ca, em không sợ đâu.”
“Được, đi ngủ cả đi, Ni Ni, con ở phòng bên cạnh ba mẹ, lão thất lão bát các con tùy ý.” Mẹ Bạch nói.
Bạch Ngạn Kinh liếc nhìn chiếc ti vi đen trắng: “Mẹ, ba, nếu phòng khách đã có ti vi rồi, vậy có thể chuyển cái này vào phòng con được không?”
Bạch Ngạn Chu: “Thất ca, anh muốn nửa đêm cũng lén ba mẹ chơi game à?”
Bạch Ngạn Kinh vỗ cậu ta một cái: “Đừng nói bậy bạ.”
Bạch Ngạn Chu: “Anh dám nói không phải?”
Bạch Ngạn Kinh làm bộ muốn đ.á.n.h Bạch Ngạn Chu.
Bạch Ngạn Chu nhướng mày.
Ba Bạch nói: “Chuyển đi đi, nhưng chơi cũng phải có chừng mực.”
Mẹ Bạch nhíu mày: “Ông cứ chiều nó.”
“Cảm ơn ba, cảm ơn mẹ.” Bạch Ngạn Kinh vui mừng khôn xiết ôm ti vi lên lầu.
Bạch Ngạn Chu đứng dậy: “Tiểu muội, đi, lên lầu ngủ thôi, buồn ngủ c.h.ế.t đi được.”
Bạch Ngạn Chu chọn phòng hướng Nam trên tầng hai.
Phòng được trang trí sang trọng, giấy dán tường tinh xảo, ngay cả chiếc giường trông cũng rất đắt tiền.
Bạch Ngạn Chu lớn từng này rồi mới được ở trong một căn phòng đẹp như vậy lần đầu tiên.
Có một cảm giác không thật như trong mơ.
Sống mười lăm năm, cuối cùng cậu cũng có không gian riêng của mình.
Dù là nhà thuê.
Bạch Ngạn Kinh vừa vào phòng đã bật ti vi kết nối với máy chơi game.
Cậu chọn căn phòng ở góc xa nhất.
Hiệu quả cách âm của phòng rất tốt, dù có chơi cả đêm cũng không làm phiền đến gia đình.
Nhưng, Bạch Ngạn Kinh không hề buông thả bản thân.
Chơi hai ván xong cậu liền tắt máy chơi game đi ngủ.
